Ma Thu Hải
Giới thiệu về bản thân
bài làm:
“lòng khinh, trọng của chúng ta có ảnh hưởng dến cái nhân cách của người khác nhiều lắm; nhiều người không biết gì là tự trọng, chỉ vì không được ai trọng cả; làm nhục người là một cách rất diệu để khiến người sinh đê tiện...”.– lời phát biểu ấy của nhà văn Nam Cao trong truyện ngắn Tư cách mõ không chỉ là một nhận định sắc sảo về xã hội, mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc về cách ta đối xử với nhau trong cuộc sống. Tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến này, bởi sự tôn trọng hay khinh miệt từ người khác có thể tác động rất lớn đến nhân cách, đến cách một con người nhìn nhận chính mình.
Không ai sinh ra đã cao quý hay đê tiện, mà chính ánh mắt của người đời, chính cách xã hội đối xử mới định hình nên nhân cách của một con người. Một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương, sự công nhận, sẽ học được cách yêu thương và tự trọng. Ngược lại, nếu suốt đời chỉ bị miệt thị, chà đạp, coi thường, dần dần con người ta sẽ tin rằng mình vốn thấp hèn, không xứng đáng với những điều tốt đẹp. Và như Nam Cao đã viết: “Làm nhục người là một cách rất diệu để khiến người sinh đê tiện.” – bởi khi không còn được tôn trọng, người ta có thể đánh mất cả lòng tự trọng.
Cuộc đời của nhân vật Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao là minh chứng rõ ràng nhất. Từ một anh nông dân hiền lành, lương thiện, Chí bị đẩy ra khỏi xã hội bằng sự khinh rẻ, chối bỏ, và cuối cùng biến thành con quỷ dữ của làng Vũ Đại. Ai đã khiến anh trở nên như thế? Chính là xã hội, là những ánh mắt miệt thị, là sự thiếu vắng một lần được công nhận như một con người. Và đau đớn thay, khi Chí khát khao hoàn lương, anh lại nhận ra mình chẳng còn đường trở về, vì “ai cho tao lương thiện?”
Trong cuộc sống hôm nay, ta vẫn dễ dàng bắt gặp những con người bị định kiến, bị tổn thương vì sự phán xét của người khác. Một học sinh yếu kém, nếu chỉ bị mắng chửi mà không được động viên, sẽ dễ buông xuôi. Một người từng mắc sai lầm, nếu không được tha thứ và nhìn nhận lại, sẽ chẳng bao giờ có cơ hội làm lại cuộc đời. Tôn trọng người khác không phải là một đặc ân – đó là quyền cơ bản của con người. Khi ta trao đi sự tôn trọng, ta đang góp phần vun đắp cho nhân cách, cho lòng tự trọng và cho cả hy vọng của người khác.
Tôi tin rằng, trong mỗi con người luôn tồn tại một phần tốt đẹp, chỉ cần được nhìn nhận, được khích lệ, phần ánh sáng ấy sẽ lớn dần lên. Đừng vội khinh thường một ai chỉ vì họ chưa đủ tốt. Biết đâu, một chút tin tưởng của ta hôm nay sẽ là ngọn lửa thắp sáng lại nhân cách của họ ngày mai.
Tác giả gửi gắm tư tưởng về sự tha hóa của con người do môi trường xã hội, nhấn mạnh rằng nhân cách con người chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi thái độ khinh trọng của mọi người xung quanh. Con người chỉ xấu xa, hư hỏng trước con mắt lạnh lùng và ích kỷ của xã hội.
Biện pháp lặp cấu trúc trong câu trên có tác dụng:
Nhấn mạnh sự đê tiện, lầy lạ và tham ăn của nhân vật “thằng mõ”.
Tạo giọng điệu châm biếm, mỉa mai, cho thấy sự đê hèn lại được coi là “đủ tư cách”.
Phê phán xã hội khi những kẻ thấp hèn cũng tranh nhau làm điều xấu như kẻ có quyền.
Bài làm:
Hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường - Hiện tượng đảo trật tự từ ngữ: dùng mới mục đích nhấn mạnh, tăng sức biểu cảm cho sự diễn đạt - Hiện tượng mở rộng khả năng kết hợp của từ: từ ngữ được cung cấp thêm những khả năng kết hợp mới tạo ra những kết hợp từ vô cùng độc đáo, nhằm tăng hiệu quả diễn đạt. - Hiện tượng tách biệt: tách các thành phần câu thành những câu độc lập với dụng ý nhấn mạnh hoặc bộc lộ cảm xúc
Bài làm:
Theo suy nghĩ của tôi " thân em chỉ bằng thân con bọ ngựa, bằng con chẫu chuộc " ví người phụ nữ có tấm thân mảnh khảnh nhưng lại có một ý chí kiên cường vươn lên dù cho thân hình có nhỏ nhắn , yếu đuối nhưng vẫn luôn chống lại tất cả những khó khăn của cuộc đời bằng 1 cách tích cực nhất
Bài làm:
Thân em như hạt mưa sa, hắt hiu giọt nắng, ta tan trong mây"
Bài làm:
Trong xã hội xưa, câu nói “Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy” thường được dùng để chỉ mối quan hệ gia đình, đặc biệt là trong vấn đề hôn nhân. Quan niệm này thể hiện một sự phụ thuộc hoàn toàn vào quyết định của cha mẹ, với niềm tin rằng cha mẹ luôn đúng và biết điều gì là tốt nhất cho con cái. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, liệu quan niệm này có còn phù hợp?
Trước hết, có thể nhận thấy rằng “Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy” phản ánh sự tôn trọng và lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ, những người đã nuôi dưỡng và yêu thương họ suốt cuộc đời. Truyền thống này vốn có nguồn gốc sâu xa từ văn hóa phương Đông, nơi vai trò của gia đình và sự tuân thủ phép tắc trong gia đình luôn được coi trọng. Vào thời xưa, khi xã hội còn có nhiều sự phân biệt về giai cấp và quyền lực, hôn nhân được xem là một phần quan trọng trong việc duy trì sự ổn định của gia đình, dòng họ và cả xã hội. Vì thế, cha mẹ thường can thiệp vào việc chọn vợ, chọn chồng cho con cái, nhằm đảm bảo lợi ích gia đình.
Tuy nhiên, trong bối cảnh xã hội hiện đại ngày nay, khi mà mỗi cá nhân có quyền tự quyết định cuộc sống của mình, quan niệm “Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy” không còn phù hợp với những giá trị tự do và quyền lựa chọn cá nhân. Hôn nhân là một quyết định lớn trong cuộc đời mỗi con người, ảnh hưởng trực tiếp đến hạnh phúc và tương lai của họ. Vì vậy, mỗi người cần được tự do lựa chọn bạn đời của mình dựa trên tình cảm chân thành, sự hiểu biết và sự đồng cảm, chứ không chỉ đơn giản là sự chỉ đạo của cha mẹ.
Chúng ta không thể phủ nhận rằng cha mẹ luôn có kinh nghiệm và sự hiểu biết sâu sắc về cuộc sống, và họ muốn điều tốt nhất cho con cái. Tuy nhiên, sự can thiệp quá mức vào hôn nhân của con cái có thể dẫn đến những hậu quả không mong muốn, khiến con cái cảm thấy không hạnh phúc, thiếu tự do và thậm chí tạo ra những mâu thuẫn trong gia đình. Hôn nhân không phải chỉ là sự kết hợp giữa hai gia đình mà là mối quan hệ giữa hai cá nhân, mỗi người có quyền tự do quyết định và chọn lựa cuộc sống của mình.
Thêm vào đó, mỗi người có những đặc điểm, sở thích, và giá trị sống khác nhau. Chính vì vậy, một cuộc hôn nhân thành công không thể chỉ dựa vào sự sắp đặt của cha mẹ, mà cần phải dựa trên sự đồng thuận và tình yêu thương giữa hai người. Khi người trong cuộc có sự tự nguyện, tôn trọng và yêu thương nhau, hôn nhân sẽ bền vững và hạnh phúc hơn rất nhiều.
Tóm lại, mặc dù “Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy” phản ánh sự tôn trọng và tình yêu thương của cha mẹ đối với con cái, nhưng trong xã hội hiện đại, quan niệm này cần được nhìn nhận lại. Mỗi người cần có quyền tự do lựa chọn bạn đời và quyết định cuộc sống của mình. Chỉ khi có sự tự nguyện, tình yêu và sự hiểu biết giữa hai người, hôn nhân mới có thể phát triển và bền vững.
Bài làm:
Trong xã hội xưa, câu nói “Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy” thường được dùng để chỉ mối quan hệ gia đình, đặc biệt là trong vấn đề hôn nhân. Quan niệm này thể hiện một sự phụ thuộc hoàn toàn vào quyết định của cha mẹ, với niềm tin rằng cha mẹ luôn đúng và biết điều gì là tốt nhất cho con cái. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, liệu quan niệm này có còn phù hợp?
Trước hết, có thể nhận thấy rằng “Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy” phản ánh sự tôn trọng và lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ, những người đã nuôi dưỡng và yêu thương họ suốt cuộc đời. Truyền thống này vốn có nguồn gốc sâu xa từ văn hóa phương Đông, nơi vai trò của gia đình và sự tuân thủ phép tắc trong gia đình luôn được coi trọng. Vào thời xưa, khi xã hội còn có nhiều sự phân biệt về giai cấp và quyền lực, hôn nhân được xem là một phần quan trọng trong việc duy trì sự ổn định của gia đình, dòng họ và cả xã hội. Vì thế, cha mẹ thường can thiệp vào việc chọn vợ, chọn chồng cho con cái, nhằm đảm bảo lợi ích gia đình.
Tuy nhiên, trong bối cảnh xã hội hiện đại ngày nay, khi mà mỗi cá nhân có quyền tự quyết định cuộc sống của mình, quan niệm “Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy” không còn phù hợp với những giá trị tự do và quyền lựa chọn cá nhân. Hôn nhân là một quyết định lớn trong cuộc đời mỗi con người, ảnh hưởng trực tiếp đến hạnh phúc và tương lai của họ. Vì vậy, mỗi người cần được tự do lựa chọn bạn đời của mình dựa trên tình cảm chân thành, sự hiểu biết và sự đồng cảm, chứ không chỉ đơn giản là sự chỉ đạo của cha mẹ.
Chúng ta không thể phủ nhận rằng cha mẹ luôn có kinh nghiệm và sự hiểu biết sâu sắc về cuộc sống, và họ muốn điều tốt nhất cho con cái. Tuy nhiên, sự can thiệp quá mức vào hôn nhân của con cái có thể dẫn đến những hậu quả không mong muốn, khiến con cái cảm thấy không hạnh phúc, thiếu tự do và thậm chí tạo ra những mâu thuẫn trong gia đình. Hôn nhân không phải chỉ là sự kết hợp giữa hai gia đình mà là mối quan hệ giữa hai cá nhân, mỗi người có quyền tự do quyết định và chọn lựa cuộc sống của mình.
Thêm vào đó, mỗi người có những đặc điểm, sở thích, và giá trị sống khác nhau. Chính vì vậy, một cuộc hôn nhân thành công không thể chỉ dựa vào sự sắp đặt của cha mẹ, mà cần phải dựa trên sự đồng thuận và tình yêu thương giữa hai người. Khi người trong cuộc có sự tự nguyện, tôn trọng và yêu thương nhau, hôn nhân sẽ bền vững và hạnh phúc hơn rất nhiều.
Tóm lại, mặc dù “Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy” phản ánh sự tôn trọng và tình yêu thương của cha mẹ đối với con cái, nhưng trong xã hội hiện đại, quan niệm này cần được nhìn nhận lại. Mỗi người cần có quyền tự do lựa chọn bạn đời và quyết định cuộc sống của mình. Chỉ khi có sự tự nguyện, tình yêu và sự hiểu biết giữa hai người, hôn nhân mới có thể phát triển và bền vững.