Trần Thảo Chi
Giới thiệu về bản thân
Em đã được đọc nhiều truyện truyền thuyết và cổ tích về các anh hùng trong lịch sử. Tác phẩm nào cũng ha và hấp dẫn để lại ấn tượng sâu sắc trong em. Nhưng, em thích nhất là truyền thuyết Thánh Gióng
Tương truyền kể rằng vào đời hùng vương thứ sáu có một đôi vợ chồng già chăm chỉ làm ăn nhưng hai người mãi chẳng có con. Vì tuổi cao mà hưa có con nên mong ước lớn nhất của họ chính là có một đứa con. Cho đén một ngày bà lão ra đồng thì thấy một vết chân to khổng lồ, lấy làm ngạc nhiên, bà đưa chân mình vào ướm thử để xem thua kém bao nhiêu. Thời gian thấm thoát trôi đi, bà không còn nhớ đến vết chân xưa nữa thì bỗng một hôm bà có thai. Hai vợ chồng bà lão mừng lắm. Kì lạ ở chỗ là tận mười thai tháng bà mới sinh ra một cậu bé khôi ngô tuấn tú. Hai ông bà mừng rỡ khi sinh được con nhưng lại lo lắng. Không hiểu sao kể từ khi ra đời đứa trẻ đó lại không biết nói, biết cười cũng không biết đi, đặt đâu thì nằm đấy. Chẳng giống một đứa bé bình thường. Lúc bấy giờ, giặc Ân xâm lược nước ta khiến ai Cũng đều khiếp sợ. Chúng làm cho nhân dân vô cùng khổ cực. Nhà vua sai sứ giả đi giao tin khắp nơi để tìm người đứng lên cứu giúp đất nước. Nghe tiếng sứ giả, cậu bé bỗng nhiên cất tiếng gọi mẹ: "Mẹ hãy mời sứ giả vào đây cho con" mẹ liền mời sứ giả vào ngay. Khi sứ giả vào nhà, cậu bé yêu cầu: Ngựa sắt, áo sắt và tấm ráp sắt. Lạ lùng thay Thánh Gióng từ khi gặp được sứ giả của nhà vua thì lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không đủ no, quần áo chẳng mấy chốc đã chật hết. Cậu cứ ăn mãi ăn mãi mà vẫn không đủ no, thế nên dân làng cùng nhau góp gạo nuôi cậu. Cậu bé chẳng mấy chốc hóa thành một chàng trai cao lớn, khỏe mạnh khí thế ngút ngàn. Gióng khoác áo giáp sắt, tay cầm roi sắt và cưỡi ngựa sắt. Thánh Gióng bỗng trở thành một tráng sĩ mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt. Nhảy lên mình ngựa, ngựa hí dài vang dội khắp trời. Thánh Gióng lên đường đi đánh giặc. Khi roi sắt gãy, Gióng liền nhổ những cụm tre bên đường, quật ngã giặc ngoại xâm. Một hồi, ngựa của Thánh Gióng đã đến chân núi Sóc Sơn. Thánh Gióng cởi áo giáp sắt và bay thẳng lên trời. Để nhớ đến công lao của Thánh Gióng nhà vua đã cho người lập đền thờ của vị tướng tại quê nhà. Cho đến nay, vẫn còn nhiều di tích năm xưa còn lưu giữ và tháng 4 hằng năm người ta vẫn thường đến đền thờ Phù Đổng Thiên vương để tưởng nhớ.
Em rất thích câu chuyện vì Thánh Gióng được xây dựng bởi nhiều chi tiết kỷ ảo mang trong mình sức mạnh vô biên - hình tượng anh hùng của dân tộc.
câu 1 : thể thơ lục bát
câu 2 : từ rồi với từ ngồi
câu 3 : biện pháp nhân hóa đã làm cho hình ảnh trăng trở lên sống động, gần gũi và giàu cảm xúc hơn
câu 4 : hình ảnh quê hương hiện lên đầy thân thương, yên bình và gần gũi
câu 5 : em thích nhất hình ảnh " nghe trăng thở động tàu dừa " vì hình ảnh này gợi lên một khung cảnh thiên nhiên thật thơ mộng và sống động