Hoàng Hải Vân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Hải Vân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Xét tam giác \(A B C\), áo dụng tính chất tia phân giác trong tam giác, ta có: 

\(\frac{A M}{M B} = \frac{A C}{C B} = \frac{A B}{C B} = \frac{A N}{N C} \left(\right. = \frac{b}{a} \left.\right)\)

Vậy \(M N\) // \(B C\) (Định lí đảo của định lí Thalès)

Suy ra \(\frac{M N}{B C} = \frac{A M}{A B} = \frac{b}{b + a}\) (Định lí Thalès)

Vậy nên \(M N = \frac{a b}{a + b} .\)

Tam giác \(A B C\) cân tại \(A\) nên \(A B = A C = 12\) cm.

Xét tam giác \(A B C\), áp dụng tính chất tia phân giác ta có:

\(\frac{A D}{D B} = \frac{A C}{C B} = \frac{12}{6} = 2\)

Suy ra \(\frac{A D}{A B} = \frac{2}{3}\) suy ra \(A D = \frac{2}{3} . 12 = 8\) (cm)

Do đó, \(D B = 12 - 8 = 4\) (cm).

Xét \(\Delta B E D\) có \(\left{MI//ED\\ME=BM}\) suy ra \(I D = I B\).

Xét \(\Delta C E D\) có \(\left{.\&NK//ED\\\&NC=ND}\) suy ra \(K E = K C\).

Suy ra \(M I = \frac{1}{2} E D\)\(N K = \frac{1}{2} E D\)\(E D = \frac{1}{2} B C\).

\(I K = M K - M I = \frac{1}{2} B C - \frac{1}{2} D E = D E - \frac{1}{2} D E = \frac{1}{2} D E\).

Vậy \(M I = I K = K N\).

a) Vì \(B M\)\(C N\) là các đường trung tuyến của \(\Delta A B C\) nên \(M A = M C\)\(N A = N B\).

Do đó \(M N\) là đường trung bình của \(\Delta ABC\), suy ra \(M N\) // \(B C\). (1)

Ta có \(D E\) là đường trung bình của \(\Delta GBC\) nên \(D E\) // \(B C\).  (2)

Từ (1) và (2) suy ra \(M N\) // \(D E\).

b) Xét \(\Delta ABG\), ta có \(N D\) là đường trung bình.

Xét \(\Delta ACG\), ta có \(M E\) là đường trung bình.

Do đó \(N D\) // \(A G\)\(M E\) // \(A G\).

Suy ra \(N D\) // \(M E\).

a) Qua \(D\) vẽ một đường thẳng song song với \(B M\) cắt \(A C\) tại \(N\).

Xét \(\Delta MBC\) có \(D B = D C\) và \(D N\) // \(B M\) nên \(M N = N C = \frac{1}{2} M C\) (định lí đường trung bình của tam giác).

Mặt khác \(A M = \frac{1}{2} M C\), do đó \(A M = M N = \frac{1}{2} M C\).

Xét \(\Delta AND\) có \(A M = M N\) và \(B M\) // \(D N\) nên \(O A = O D\) hay \(O\) là trung điểm của \(A D\).

b) Xét \(\Delta AND\) có \(O M\) là đường trung bình nên \(O M = \frac{1}{2} D N\). (1)

Xét \(\Delta MBC\) có \(D N\) là đường trung bình nên \(D N = \frac{1}{2} B M\). (2)

Từ (1) và (2) suy ra \(O M = \frac{1}{4} B M\).

a) Kẻ \(M N\) // \(B D\)\(N \in A C\).

\(M N\) là đường trung bình trong \(\triangle C B D\)

Suy ra \(N\) là trung điểm của \(C D\) (1).

\(I N\) là đường trung bình trong \(\triangle A M N\)

Suy ra \(D\) là trung điểm của \(A N\) (2).

Từ (1) và (2) suy ra \(A D = \frac{1}{2} D C\).

b) Có \(I D = \frac{1}{2} M N\)\(M N = \frac{1}{2} B D\), nên \(B D = I D\).

Câu 1: Phân tích nội dung bài thơ "Đề đền Sầm Nghi Đống" (khoảng 150 chữ) Bài thơ "Đề đền Sầm Nghi Đống" là một tiếng cười ngạo nghễ, thể hiện bản lĩnh phi thường của Hồ Xuân Hương trước những giá trị phong kiến và kẻ thù xâm lược. Ngay từ đầu, cái nhìn "ghé mắt trông ngang" đã bộc lộ thái độ khinh bạc, không chút cung kính trước ngôi đền của một bại tướng. Từ tượng hình "cheo leo" không chỉ tả thế đứng của ngôi đền mà còn ám chỉ sự thảm hại, trơ trọi của Sầm Nghi Đống sau thất bại nhục nhã. Đỉnh cao của bài thơ nằm ở hai câu cuối với giả thiết "đổi phận làm trai". Qua đó, nữ sĩ vừa gián tiếp mỉa mai sự bất tài của kẻ "thái thú", vừa dõng dạc khẳng định tài năng và khát vọng lập nên công trạng anh hùng của người phụ nữ. Bài thơ không chỉ là sự xỉ nhục kẻ thù, đề cao niềm tự hào dân tộc mà còn là lời tuyên ngôn mạnh mẽ về bình đẳng giới, thách thức quan niệm "trọng nam khinh nữ" của xã hội đương thời.
Câu 2: Nghị luận về trách nhiệm của mỗi người trong việc xây dựng và bảo vệ đất nước (khoảng 400 chữ) Từ tiếng cười châm biếm kẻ thù của Hồ Xuân Hương trong bài "Đề đền Sầm Nghi Đống", ta càng thêm trân trọng những giá trị hòa bình và nhận thức rõ hơn về trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với Tổ quốc. Trách nhiệm với đất nước không phải là một khái niệm xa vời, mà là sự gắn kết máu thịt giữa cá nhân và cộng đồng. Trước hết, trách nhiệm xây dựng đất nước bắt nguồn từ những hành động nhỏ bé nhưng thiết thực. Đối với thế hệ trẻ, đó là tinh thần nỗ lực học tập, tiếp thu tinh hoa nhân loại để đưa Việt Nam "sánh vai với các cường quốc năm châu". Xây dựng đất nước còn là việc giữ gìn bản sắc văn hóa, lối sống đạo đức và thượng tôn pháp luật. Khi mỗi cá nhân sống có lý tưởng, có khát vọng cống hiến, đất nước sẽ có thêm nguồn nội lực mạnh mẽ để phát triển bền vững. Bên cạnh xây dựng, trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc lại là nghĩa vụ thiêng liêng nhất. Lịch sử đã chứng minh, để có được sự bình yên hôm nay, biết bao thế hệ cha anh đã ngã xuống. Bảo vệ đất nước ngày nay không chỉ là cầm súng nơi biên thùy, mà còn là bảo vệ chủ quyền trên không gian mạng, chống lại các luận điệu xuyên tạc và giữ gìn toàn vẹn lãnh thổ. Sự cảnh giác trước những âm mưu phá hoại và lòng tự hào dân tộc chính là vũ khí sắc bén nhất của mỗi công dân. Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay vẫn còn một bộ phận sống thờ ơ, vô trách nhiệm, chỉ biết hưởng thụ mà quên đi nghĩa vụ với quốc gia. Lối sống ấy đáng bị phê phán bởi nó kìm hãm sự phát triển của dân tộc. Tóm lại, đất nước là của chung, và trách nhiệm gìn giữ nó thuộc về mỗi người. Chúng ta cần hiểu rằng, khi ta sống có trách nhiệm với quê hương, cũng là lúc ta đang làm đẹp cho chính cuộc đời mình. Như nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm từng viết: "Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình / Phải biết gắn bó và san sẻ". Hãy hành động ngay từ hôm nay để xứng đáng với sự hy sinh của cha ông và niềm hy vọng của tương lai.
Câu 1. Xác định thể thơ:
  • Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt Đường luật (viết bằng chữ Nôm).
Câu 2. Trợ từ và từ tượng hình:
  • Trợ từ: Kìa, há (nhằm nhấn mạnh sự chú ý hoặc dùng trong câu hỏi tu từ).
  • Từ tượng hình: Cheo leo (miêu tả sự cao, không vững chãi, chới với của ngôi đền).
Câu 3. Các từ ngữ miêu tả thái độ và nhận xét:
  • Các từ ngữ: Ghé mắt trông ngang, kìa, ví đây đổi phận, há bấy nhiêu.
  • Nhận xét: Thái độ của nữ sĩ là sự xem thường, khinh bỉ và ngạo nghễ. Bà không nhìn thẳng với vẻ cung kính mà chỉ "ghé mắt trông ngang" – một cái nhìn thiếu sự tôn trọng. Thái độ ấy cho thấy sự tự tin của một người phụ nữ bản lĩnh, coi thường kẻ bại trận, đồng thời thể hiện tinh thần tự hào dân tộc.
Câu 4. Xác định và phân tích tác dụng biện pháp tu từ:
  • Biện pháp tu từ: Sử dụng từ tượng hình (cheo leo) và nghệ thuật miêu tả qua cái nhìn (ghé mắt trông ngang).
  • Tác dụng:
    • Làm nổi bật sự thảm hại, nhỏ bé và trơ trọi của ngôi đền thờ tướng giặc Sầm Nghi Đống.
    • Hạ thấp uy thế của một "Thái thú" xuống mức tầm thường, bị chế giễu.
    • Thể hiện sự bản lĩnh, phóng khoáng và thái độ ngạo mạn của "Bà chúa thơ Nôm" trước những kẻ vô năng, thất bại.
Câu 5. Thông điệp của tác giả:
Qua bài thơ, Hồ Xuân Hương gửi gắm các thông điệp:
  • Lòng tự hào dân tộc: Chế giễu kẻ thù thất bại và khẳng định sức mạnh của dân tộc.
  • Khát vọng bình đẳng giới: Phê phán quan niệm trọng nam khinh nữ của xã hội phong kiến. Tác giả khẳng định rằng nếu phụ nữ được trao cơ hội và vị thế như nam giới ("đổi phận làm trai"), họ có thể lập nên những sự nghiệp anh hùng vẻ vang hơn nhiều so với những kẻ "thân làm trai" nhưng hèn nhát, bại trận.
  • Sự tự ý thức về giá trị bản thân: Khẳng định tài năng, trí tuệ và bản lĩnh của người phụ nữ trong xã hội cũ.
Nếu như ngày xưa, cụ Tam Nguyên Yên Đổ - Nguyễn Khuyến từng day dứt, tự trào về sự "bất lực" của mình trước vận mệnh dân tộc vì không thể xoay chuyển thời cuộc, thì ngày nay, trong xã hội hòa bình và phát triển, chúng ta lại phải đối mặt với một thực trạng đáng buồn khác: lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ. Đây là một "căn bệnh" tâm hồn nguy hiểm, đang bào mòn sức sống của thế hệ kế cận. Vô trách nhiệm là lối sống thờ ơ, thiếu ý thức về nghĩa vụ của bản thân đối với chính mình, gia đình và cộng đồng. Biểu hiện của nó rất đa dạng và hiện hữu ở khắp mọi nơi. Với bản thân, nhiều bạn trẻ sống không mục đích, sa đà vào các tệ nạn, bỏ bê học tập và rèn luyện, sống kiểu "làng nhàng" như cách nói của Nguyễn Khuyến nhưng lại thiếu đi cái sự tự trọng của cổ nhân. Với gia đình, họ coi sự chăm sóc của cha mẹ là điều hiển nhiên, sống ích kỷ, chỉ biết đòi hỏi mà không biết sẻ chia. Với xã hội, đó là thái độ vô cảm trước nỗi đau của người khác, vi phạm luật giao thông, xả rác bừa bãi hay đáng báo động hơn là sự thờ ơ với những vấn đề trọng đại của đất nước. Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Về khách quan, sự bùng nổ của mạng xã hội cùng những giá trị ảo khiến nhiều người quên đi thực tại. Sự nuông chiều quá mức của gia đình cũng khiến giới trẻ thiếu đi kỹ năng sinh tồn và ý thức tự lập. Tuy nhiên, nguyên nhân chủ yếu vẫn là ở ý thức chủ quan: nhiều bạn trẻ thiếu bản lĩnh, ngại khó, ngại khổ, chỉ muốn thụ hưởng mà không muốn cống hiến, dẫn đến tâm lý "chạy làng" trước những khó khăn của cuộc đời. Hậu quả của lối sống vô trách nhiệm là vô cùng khôn lường. Đối với cá nhân, nó khiến con người trở nên rỗng tuếch, bị xã hội coi thường và dễ dàng thất bại. Đối với xã hội, một thế hệ vô trách nhiệm sẽ tạo ra một cộng đồng trì trệ, thiếu sức sống và không thể phát triển bền vững. Khi mỗi cá nhân đều "mềm môi chén mãi" trong sự hưởng lạc ích kỷ, tương lai của dân tộc sẽ đi về đâu? Để khắc phục tình trạng này, chúng ta cần một giải pháp đồng bộ. Gia đình và nhà trường cần thay đổi phương pháp giáo dục, không chỉ dạy kiến thức mà còn phải dạy cách làm người, dạy về lòng tự trọng và trách nhiệm xã hội. Nhưng quan trọng nhất, chính mỗi bạn trẻ phải tự thức tỉnh. Chúng ta cần hiểu rằng: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình". Trách nhiệm không phải là gánh nặng, mà là tấm gương phản chiếu giá trị của mỗi con người. Khép lại những vần thơ tự trào của Nguyễn Khuyến, ta thấy một nỗi đau của một trí thức nặng lòng với nước. Giới trẻ hôm nay may mắn được sống trong độc lập, tự do, càng phải lấy đó làm động lực để sống có ích. Đừng để tuổi trẻ trôi qua trong sự "ngán cho mình", mà hãy sống sao cho xứng đáng với "bảng vàng" của tri thức và trách nhiệm, để mỗi ngày trôi qua đều là một viên gạch xây dựng tương lai tươi sáng cho quê hương.
Nếu như ngày xưa, cụ Tam Nguyên Yên Đổ - Nguyễn Khuyến từng day dứt, tự trào về sự "bất lực" của mình trước vận mệnh dân tộc vì không thể xoay chuyển thời cuộc, thì ngày nay, trong xã hội hòa bình và phát triển, chúng ta lại phải đối mặt với một thực trạng đáng buồn khác: lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ. Đây là một "căn bệnh" tâm hồn nguy hiểm, đang bào mòn sức sống của thế hệ kế cận. Vô trách nhiệm là lối sống thờ ơ, thiếu ý thức về nghĩa vụ của bản thân đối với chính mình, gia đình và cộng đồng. Biểu hiện của nó rất đa dạng và hiện hữu ở khắp mọi nơi. Với bản thân, nhiều bạn trẻ sống không mục đích, sa đà vào các tệ nạn, bỏ bê học tập và rèn luyện, sống kiểu "làng nhàng" như cách nói của Nguyễn Khuyến nhưng lại thiếu đi cái sự tự trọng của cổ nhân. Với gia đình, họ coi sự chăm sóc của cha mẹ là điều hiển nhiên, sống ích kỷ, chỉ biết đòi hỏi mà không biết sẻ chia. Với xã hội, đó là thái độ vô cảm trước nỗi đau của người khác, vi phạm luật giao thông, xả rác bừa bãi hay đáng báo động hơn là sự thờ ơ với những vấn đề trọng đại của đất nước. Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Về khách quan, sự bùng nổ của mạng xã hội cùng những giá trị ảo khiến nhiều người quên đi thực tại. Sự nuông chiều quá mức của gia đình cũng khiến giới trẻ thiếu đi kỹ năng sinh tồn và ý thức tự lập. Tuy nhiên, nguyên nhân chủ yếu vẫn là ở ý thức chủ quan: nhiều bạn trẻ thiếu bản lĩnh, ngại khó, ngại khổ, chỉ muốn thụ hưởng mà không muốn cống hiến, dẫn đến tâm lý "chạy làng" trước những khó khăn của cuộc đời. Hậu quả của lối sống vô trách nhiệm là vô cùng khôn lường. Đối với cá nhân, nó khiến con người trở nên rỗng tuếch, bị xã hội coi thường và dễ dàng thất bại. Đối với xã hội, một thế hệ vô trách nhiệm sẽ tạo ra một cộng đồng trì trệ, thiếu sức sống và không thể phát triển bền vững. Khi mỗi cá nhân đều "mềm môi chén mãi" trong sự hưởng lạc ích kỷ, tương lai của dân tộc sẽ đi về đâu? Để khắc phục tình trạng này, chúng ta cần một giải pháp đồng bộ. Gia đình và nhà trường cần thay đổi phương pháp giáo dục, không chỉ dạy kiến thức mà còn phải dạy cách làm người, dạy về lòng tự trọng và trách nhiệm xã hội. Nhưng quan trọng nhất, chính mỗi bạn trẻ phải tự thức tỉnh. Chúng ta cần hiểu rằng: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình". Trách nhiệm không phải là gánh nặng, mà là tấm gương phản chiếu giá trị của mỗi con người. Khép lại những vần thơ tự trào của Nguyễn Khuyến, ta thấy một nỗi đau của một trí thức nặng lòng với nước. Giới trẻ hôm nay may mắn được sống trong độc lập, tự do, càng phải lấy đó làm động lực để sống có ích. Đừng để tuổi trẻ trôi qua trong sự "ngán cho mình", mà hãy sống sao cho xứng đáng với "bảng vàng" của tri thức và trách nhiệm, để mỗi ngày trôi qua đều là một viên gạch xây dựng tương lai tươi sáng cho quê hương.