Quách Việt Dũng
Giới thiệu về bản thân
Sáng nay, bầu trời không còn xanh trong mà khoác lên mình lớp áo xám xịt của những dải mây nặng trĩu. Tiếng mưa bắt đầu rơi tí tách trên những mái tôn, rồi nhanh chóng chuyển thành bản hòa âm rào rào mãnh liệt. Nhìn qua ô cửa sổ, cảnh vật như bị phủ bởi một tấm màn nước trắng xóa mỏng manh. Những hàng cây bằng lăng dọc con phố vốn đang rực rỡ sắc tím giờ đây nghiêng ngả, lá cây bóng loáng dưới làn nước, khẽ rùng mình mỗi khi có luồng gió lạnh thổi qua. Dưới lòng đường, những dòng nước nhỏ len lỏi qua khe đá, cuốn theo vài chiếc lá khô trôi về phía cống rãnh.
Không gian tĩnh lặng hơn hẳn khi tiếng xe cộ thưa dần, nhường chỗ cho tiếng mưa gõ nhịp đều đặn trên mặt đường nhựa. Thỉnh thoảng, vài chiếc áo mưa đủ màu sắc như những cánh bướm lạ lẫm lướt nhanh qua màn nước, để lại những vệt sóng nhỏ lăn tăn. Không khí lúc này thật trong lành và mát rượi, xua tan cái oi ả thường ngày của phố thị. Ngồi trong nhà, nhâm nhi một tách trà ấm và ngắm nhìn cảnh vật mờ ảo trong mưa, tôi cảm thấy lòng mình bình yên lạ thường, thêm yêu góc phố nhỏ thân thuộc này dù là trong những ngày nắng cháy hay những buổi chiều mưa giăng.
Sáng nay, bầu trời không còn xanh trong mà khoác lên mình lớp áo xám xịt của những dải mây nặng trĩu. Tiếng mưa bắt đầu rơi tí tách trên những mái tôn, rồi nhanh chóng chuyển thành bản hòa âm rào rào mãnh liệt. Nhìn qua ô cửa sổ, cảnh vật như bị phủ bởi một tấm màn nước trắng xóa mỏng manh. Những hàng cây bằng lăng dọc con phố vốn đang rực rỡ sắc tím giờ đây nghiêng ngả, lá cây bóng loáng dưới làn nước, khẽ rùng mình mỗi khi có luồng gió lạnh thổi qua. Dưới lòng đường, những dòng nước nhỏ len lỏi qua khe đá, cuốn theo vài chiếc lá khô trôi về phía cống rãnh.
Không gian tĩnh lặng hơn hẳn khi tiếng xe cộ thưa dần, nhường chỗ cho tiếng mưa gõ nhịp đều đặn trên mặt đường nhựa. Thỉnh thoảng, vài chiếc áo mưa đủ màu sắc như những cánh bướm lạ lẫm lướt nhanh qua màn nước, để lại những vệt sóng nhỏ lăn tăn. Không khí lúc này thật trong lành và mát rượi, xua tan cái oi ả thường ngày của phố thị. Ngồi trong nhà, nhâm nhi một tách trà ấm và ngắm nhìn cảnh vật mờ ảo trong mưa, tôi cảm thấy lòng mình bình yên lạ thường, thêm yêu góc phố nhỏ thân thuộc này dù là trong những ngày nắng cháy hay những buổi chiều mưa giăng.
ai hoir
nộp kiểu gì
what
tôi làm rồi đó
tôi làm rồi nha. 12 câu đúng đó đấy