Toàn Đỗ Hoàng Long
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Bài thơ Bàn giao của Vũ Quần Phương là lời tâm sự đầy yêu thương, sâu sắc của một người ông dành cho cháu – đại diện cho thế hệ tương lai. Từ những hình ảnh đời thường như “gió heo may”, “góc phố có mùi ngô nướng”, đến “tháng giêng hương bưởi”, “cỏ mùa xuân”… đều chất chứa một vẻ đẹp bình dị, ấm áp, gợi lên tình yêu quê hương, đất nước và khát vọng sống thanh bình. Tuy nhiên, bên cạnh những điều tốt đẹp ấy, người ông cũng “bàn giao” cho cháu “một chút buồn”, “chút ngậm ngùi, chút cô đơn” – những cảm xúc rất người, giúp cháu trưởng thành và vững vàng hơn trong cuộc sống. Việc ông không bàn giao “những tháng ngày vất vả” thể hiện sự bao bọc, tình yêu thương cao cả của thế hệ trước. Với giọng thơ nhẹ nhàng, thủ thỉ, bài thơ không chỉ là bản tình ca của tình thân mà còn là lời nhắn gửi sâu sắc về trách nhiệm tiếp nối, gìn giữ và phát triển những giá trị mà cha ông đã để lại cho thế hệ mai sau.
câu 2
Tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất trong đời người – khi con người có đầy đủ sức khỏe, nhiệt huyết và khát vọng để khám phá thế giới, khẳng định chính mình. Trong hành trình đó, sự trải nghiệm chính là yếu tố quan trọng giúp tuổi trẻ trưởng thành, chín chắn và sống có ý nghĩa hơn.
Trải nghiệm không chỉ là đi nhiều nơi, gặp nhiều người, mà còn là quá trình tự thân thử thách, va chạm với thực tế để từ đó tích lũy hiểu biết, rèn luyện bản lĩnh sống. Những thất bại đầu đời, những lần vấp ngã, thậm chí cả nỗi cô đơn, tổn thương… đều là những bài học quý giá mà không sách vở nào có thể dạy được. Nhờ trải nghiệm, người trẻ sẽ hiểu rõ bản thân hơn, nhận diện được điểm mạnh, điểm yếu và dần hình thành tư duy độc lập, chính kiến rõ ràng.
Ngày nay, tuổi trẻ có rất nhiều cơ hội để trải nghiệm: tham gia hoạt động xã hội, tình nguyện, học tập đa lĩnh vực, du học, làm thêm… Những trải nghiệm ấy giúp mở rộng tầm nhìn, rèn luyện kỹ năng mềm và xây dựng tinh thần trách nhiệm. Không ít bạn trẻ từ trải nghiệm thực tế đã tìm được đam mê, định hướng nghề nghiệp, hoặc trưởng thành sau những lần thất bại. Trái lại, người trẻ nếu chỉ sống an toàn, ngại thay đổi, không dám thử thách sẽ dễ trở nên mờ nhạt, thiếu bản lĩnh và khó thích nghi trong xã hội cạnh tranh ngày càng cao.
Tuy nhiên, trải nghiệm cần đi cùng với suy ngẫm. Trải nghiệm mà không rút ra bài học thì chỉ là lặp lại vô nghĩa. Bên cạnh đó, cần lựa chọn những trải nghiệm phù hợp, tích cực và không chạy theo những thứ hào nhoáng, thiếu giá trị thực tiễn.
Là người trẻ, mỗi chúng ta hãy dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn, chủ động tìm kiếm cơ hội để trải nghiệm, để sống nhiều hơn, hiểu đời hơn và hoàn thiện chính mình từng ngày. Mỗi trải nghiệm là một viên gạch xây nên nền tảng vững chắc cho tương lai.
Tóm lại, tuổi trẻ và sự trải nghiệm là hai yếu tố không thể tách rời. Hãy để tuổi trẻ của ta được khắc họa bằng những trải nghiệm sống động, ý nghĩa – bởi đó chính là cách tốt nhất để trưởng thành và sống trọn vẹn với cuộc đời.
câu 1
Bài thơ Bàn giao của Vũ Quần Phương là lời tâm sự đầy yêu thương, sâu sắc của một người ông dành cho cháu – đại diện cho thế hệ tương lai. Từ những hình ảnh đời thường như “gió heo may”, “góc phố có mùi ngô nướng”, đến “tháng giêng hương bưởi”, “cỏ mùa xuân”… đều chất chứa một vẻ đẹp bình dị, ấm áp, gợi lên tình yêu quê hương, đất nước và khát vọng sống thanh bình. Tuy nhiên, bên cạnh những điều tốt đẹp ấy, người ông cũng “bàn giao” cho cháu “một chút buồn”, “chút ngậm ngùi, chút cô đơn” – những cảm xúc rất người, giúp cháu trưởng thành và vững vàng hơn trong cuộc sống. Việc ông không bàn giao “những tháng ngày vất vả” thể hiện sự bao bọc, tình yêu thương cao cả của thế hệ trước. Với giọng thơ nhẹ nhàng, thủ thỉ, bài thơ không chỉ là bản tình ca của tình thân mà còn là lời nhắn gửi sâu sắc về trách nhiệm tiếp nối, gìn giữ và phát triển những giá trị mà cha ông đã để lại cho thế hệ mai sau.
câu 2
Tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất trong đời người – khi con người có đầy đủ sức khỏe, nhiệt huyết và khát vọng để khám phá thế giới, khẳng định chính mình. Trong hành trình đó, sự trải nghiệm chính là yếu tố quan trọng giúp tuổi trẻ trưởng thành, chín chắn và sống có ý nghĩa hơn.
Trải nghiệm không chỉ là đi nhiều nơi, gặp nhiều người, mà còn là quá trình tự thân thử thách, va chạm với thực tế để từ đó tích lũy hiểu biết, rèn luyện bản lĩnh sống. Những thất bại đầu đời, những lần vấp ngã, thậm chí cả nỗi cô đơn, tổn thương… đều là những bài học quý giá mà không sách vở nào có thể dạy được. Nhờ trải nghiệm, người trẻ sẽ hiểu rõ bản thân hơn, nhận diện được điểm mạnh, điểm yếu và dần hình thành tư duy độc lập, chính kiến rõ ràng.
Ngày nay, tuổi trẻ có rất nhiều cơ hội để trải nghiệm: tham gia hoạt động xã hội, tình nguyện, học tập đa lĩnh vực, du học, làm thêm… Những trải nghiệm ấy giúp mở rộng tầm nhìn, rèn luyện kỹ năng mềm và xây dựng tinh thần trách nhiệm. Không ít bạn trẻ từ trải nghiệm thực tế đã tìm được đam mê, định hướng nghề nghiệp, hoặc trưởng thành sau những lần thất bại. Trái lại, người trẻ nếu chỉ sống an toàn, ngại thay đổi, không dám thử thách sẽ dễ trở nên mờ nhạt, thiếu bản lĩnh và khó thích nghi trong xã hội cạnh tranh ngày càng cao.
Tuy nhiên, trải nghiệm cần đi cùng với suy ngẫm. Trải nghiệm mà không rút ra bài học thì chỉ là lặp lại vô nghĩa. Bên cạnh đó, cần lựa chọn những trải nghiệm phù hợp, tích cực và không chạy theo những thứ hào nhoáng, thiếu giá trị thực tiễn.
Là người trẻ, mỗi chúng ta hãy dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn, chủ động tìm kiếm cơ hội để trải nghiệm, để sống nhiều hơn, hiểu đời hơn và hoàn thiện chính mình từng ngày. Mỗi trải nghiệm là một viên gạch xây nên nền tảng vững chắc cho tương lai.
Tóm lại, tuổi trẻ và sự trải nghiệm là hai yếu tố không thể tách rời. Hãy để tuổi trẻ của ta được khắc họa bằng những trải nghiệm sống động, ý nghĩa – bởi đó chính là cách tốt nhất để trưởng thành và sống trọn vẹn với cuộc đời.
Câu 1.
Bài thơ trên được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.
Trong bài thơ, người ông bàn giao cho cháu:
• Gió heo may, góc phố có mùi ngô nướng
• Tháng Giêng hương bưởi, cỏ mùa xuân
• Những khuôn mặt đẫm nắng, đẫm yêu thương
• Một chút buồn, chút ngậm ngùi, cô đơn
• Và cả “câu thơ vững gót làm người”
Câu 3.
Người ông không muốn bàn giao cho cháu những tháng ngày vất vả, sương muối, loạn lạc, ngọn đèn mờ, mưa bụi rơi vì ông mong cháu được sống trong một cuộc sống bình yên, hạnh phúc và tươi sáng hơn. Đó là tình yêu thương, là khát vọng truyền đời của người đi trước: muốn thế hệ sau không phải chịu đựng những đau thương, mất mát mà mình từng trải qua.
Câu 4.
Biện pháp điệp ngữ được sử dụng là:
• “Bàn giao” được lặp lại nhiều lần ở đầu các dòng thơ, tạo nhịp điệu và nhấn mạnh nội dung chính của bài thơ – sự truyền lại từ thế hệ này sang thế hệ sau.
• Việc lặp lại “bàn giao” cũng thể hiện tình cảm trân trọng, yêu thương của người ông dành cho cháu, đồng thời khơi gợi suy nghĩ về trách nhiệm, sự tiếp nối giữa các thế hệ.
Câu 5.
Chúng ta hôm nay cần có thái độ trân trọng và biết ơn trước những điều quý giá được cha ông bàn giao. Đó là hòa bình, độc lập, truyền thống tốt đẹp và cả những bài học về nghị lực, phẩm giá. Không chỉ giữ gìn, chúng ta còn phải phát huy, bồi đắp và tiếp nối để xứng đáng với sự hy sinh, vun đắp của các thế hệ đi trước. Nhận lấy giá trị ấy là nhận lấy trách nhiệm sống tốt và cống hiến nhiều hơn cho đất nước.
Câu 1.
Bài thơ trên được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.
Trong bài thơ, người ông bàn giao cho cháu:
• Gió heo may, góc phố có mùi ngô nướng
• Tháng Giêng hương bưởi, cỏ mùa xuân
• Những khuôn mặt đẫm nắng, đẫm yêu thương
• Một chút buồn, chút ngậm ngùi, cô đơn
• Và cả “câu thơ vững gót làm người”
Câu 3.
Người ông không muốn bàn giao cho cháu những tháng ngày vất vả, sương muối, loạn lạc, ngọn đèn mờ, mưa bụi rơi vì ông mong cháu được sống trong một cuộc sống bình yên, hạnh phúc và tươi sáng hơn. Đó là tình yêu thương, là khát vọng truyền đời của người đi trước: muốn thế hệ sau không phải chịu đựng những đau thương, mất mát mà mình từng trải qua.
Câu 4.
Biện pháp điệp ngữ được sử dụng là:
• “Bàn giao” được lặp lại nhiều lần ở đầu các dòng thơ, tạo nhịp điệu và nhấn mạnh nội dung chính của bài thơ – sự truyền lại từ thế hệ này sang thế hệ sau.
• Việc lặp lại “bàn giao” cũng thể hiện tình cảm trân trọng, yêu thương của người ông dành cho cháu, đồng thời khơi gợi suy nghĩ về trách nhiệm, sự tiếp nối giữa các thế hệ.
Câu 5.
Chúng ta hôm nay cần có thái độ trân trọng và biết ơn trước những điều quý giá được cha ông bàn giao. Đó là hòa bình, độc lập, truyền thống tốt đẹp và cả những bài học về nghị lực, phẩm giá. Không chỉ giữ gìn, chúng ta còn phải phát huy, bồi đắp và tiếp nối để xứng đáng với sự hy sinh, vun đắp của các thế hệ đi trước. Nhận lấy giá trị ấy là nhận lấy trách nhiệm sống tốt và cống hiến nhiều hơn cho đất nước.
câu 1
Đoạn thơ trong bài Trăng hè của Đoàn Văn Cừ vẽ nên một bức tranh quê ban đêm vừa tĩnh lặng, vừa đậm chất thơ, đầy bình yên và thân thuộc. Những hình ảnh quen thuộc như “tiếng võng kẽo kẹt”, “con chó ngủ lơ mơ”, “bóng cây lơi lả”, hay “ông lão nằm chơi”, “thằng cu đứng vịn bên thành chõng” đều mang đậm hơi thở của một làng quê Việt Nam truyền thống. Không gian đêm hiện lên thật tĩnh lặng và thanh bình với “người im”, “cảnh lặng tờ”, khiến ta có cảm giác thời gian như ngừng lại. Trong ánh trăng dịu dàng, từng chi tiết nhỏ bé – như ánh trăng lấp loáng trên tàu cau, bóng con mèo lặng lẽ dưới chân – cũng trở nên sinh động, thi vị. Bức tranh quê ấy không chỉ đẹp về hình ảnh mà còn gợi cảm xúc về sự gắn bó, yêu thương với mái nhà, với làng xóm thân thương. Qua đó, ta cảm nhận được vẻ đẹp bình dị, yên ả mà sâu sắc của làng quê Việt Nam – nơi nuôi dưỡng tâm hồn con người một cách nhẹ nhàng, bền bỉ.
câu 2
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, tuổi trẻ là quãng thời gian tươi đẹp và quan trọng nhất – là lúc con người có nhiều khát vọng, đam mê và sức mạnh để thực hiện lý tưởng sống. Trong bối cảnh xã hội hiện đại với nhiều cơ hội và thách thức, việc nỗ lực hết mình là điều vô cùng cần thiết để tuổi trẻ không chỉ sống ý nghĩa mà còn tạo dựng tương lai cho bản thân và đóng góp cho cộng đồng.
Nỗ lực hết mình là khi con người không ngừng cố gắng, vượt qua khó khăn, kiên trì theo đuổi mục tiêu đã chọn. Đó là sự nghiêm túc với chính mình, không chấp nhận lối sống an phận, ỷ lại hay từ bỏ giữa chừng. Đặc biệt, trong thời đại 4.0, tuổi trẻ càng cần có tinh thần cầu tiến, sẵn sàng học hỏi, đổi mới, dám nghĩ dám làm để vươn lên giữa muôn vàn cạnh tranh.
Thực tế đã cho thấy nhiều người trẻ thành công từ chính nghị lực phi thường. Chúng ta từng ngưỡng mộ những bạn trẻ khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, vượt qua thất bại để tạo nên những doanh nghiệp truyền cảm hứng. Không ít người trẻ chọn cống hiến nơi vùng sâu, vùng xa, đem tri thức, sức trẻ để xây dựng quê hương, góp phần phát triển cộng đồng. Họ chính là những minh chứng sống động cho việc nỗ lực hết mình sẽ dẫn đến những kết quả xứng đáng.
Tuy nhiên, vẫn có không ít người trẻ sống buông thả, thiếu ý chí, dễ nản lòng khi gặp thử thách. Họ để thời gian trôi đi một cách lãng phí, thiếu kế hoạch, thiếu mục tiêu rõ ràng. Đó là điều đáng tiếc, bởi nếu không biết tận dụng tuổi trẻ để phấn đấu, sau này sẽ rất khó để làm lại từ đầu.
Là người trẻ, chúng ta cần hiểu rằng: thành công không đến từ may mắn mà đến từ sự cố gắng bền bỉ. Hãy sống có trách nhiệm, có mục tiêu và luôn sẵn sàng vượt qua giới hạn bản thân. Mỗi thất bại là một bài học, mỗi khó khăn là một cơ hội để trưởng thành. Nỗ lực hết mình không chỉ để đạt thành tựu mà còn là cách để ta sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn trong từng khoảnh khắc của tuổi trẻ.
Tóm lại, sự nỗ lực hết mình là chìa khóa giúp tuổi trẻ viết nên những câu chuyện đẹp về chính cuộc đời mình. Hãy sống sao cho khi ngoảnh lại, ta có thể tự hào rằng tuổi trẻ ấy đã từng cháy hết mình – không hoài phí, không nuối tiếc.
câu 1
Đoạn thơ trong bài Trăng hè của Đoàn Văn Cừ vẽ nên một bức tranh quê ban đêm vừa tĩnh lặng, vừa đậm chất thơ, đầy bình yên và thân thuộc. Những hình ảnh quen thuộc như “tiếng võng kẽo kẹt”, “con chó ngủ lơ mơ”, “bóng cây lơi lả”, hay “ông lão nằm chơi”, “thằng cu đứng vịn bên thành chõng” đều mang đậm hơi thở của một làng quê Việt Nam truyền thống. Không gian đêm hiện lên thật tĩnh lặng và thanh bình với “người im”, “cảnh lặng tờ”, khiến ta có cảm giác thời gian như ngừng lại. Trong ánh trăng dịu dàng, từng chi tiết nhỏ bé – như ánh trăng lấp loáng trên tàu cau, bóng con mèo lặng lẽ dưới chân – cũng trở nên sinh động, thi vị. Bức tranh quê ấy không chỉ đẹp về hình ảnh mà còn gợi cảm xúc về sự gắn bó, yêu thương với mái nhà, với làng xóm thân thương. Qua đó, ta cảm nhận được vẻ đẹp bình dị, yên ả mà sâu sắc của làng quê Việt Nam – nơi nuôi dưỡng tâm hồn con người một cách nhẹ nhàng, bền bỉ.
câu 2
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, tuổi trẻ là quãng thời gian tươi đẹp và quan trọng nhất – là lúc con người có nhiều khát vọng, đam mê và sức mạnh để thực hiện lý tưởng sống. Trong bối cảnh xã hội hiện đại với nhiều cơ hội và thách thức, việc nỗ lực hết mình là điều vô cùng cần thiết để tuổi trẻ không chỉ sống ý nghĩa mà còn tạo dựng tương lai cho bản thân và đóng góp cho cộng đồng.
Nỗ lực hết mình là khi con người không ngừng cố gắng, vượt qua khó khăn, kiên trì theo đuổi mục tiêu đã chọn. Đó là sự nghiêm túc với chính mình, không chấp nhận lối sống an phận, ỷ lại hay từ bỏ giữa chừng. Đặc biệt, trong thời đại 4.0, tuổi trẻ càng cần có tinh thần cầu tiến, sẵn sàng học hỏi, đổi mới, dám nghĩ dám làm để vươn lên giữa muôn vàn cạnh tranh.
Thực tế đã cho thấy nhiều người trẻ thành công từ chính nghị lực phi thường. Chúng ta từng ngưỡng mộ những bạn trẻ khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, vượt qua thất bại để tạo nên những doanh nghiệp truyền cảm hứng. Không ít người trẻ chọn cống hiến nơi vùng sâu, vùng xa, đem tri thức, sức trẻ để xây dựng quê hương, góp phần phát triển cộng đồng. Họ chính là những minh chứng sống động cho việc nỗ lực hết mình sẽ dẫn đến những kết quả xứng đáng.
Tuy nhiên, vẫn có không ít người trẻ sống buông thả, thiếu ý chí, dễ nản lòng khi gặp thử thách. Họ để thời gian trôi đi một cách lãng phí, thiếu kế hoạch, thiếu mục tiêu rõ ràng. Đó là điều đáng tiếc, bởi nếu không biết tận dụng tuổi trẻ để phấn đấu, sau này sẽ rất khó để làm lại từ đầu.
Là người trẻ, chúng ta cần hiểu rằng: thành công không đến từ may mắn mà đến từ sự cố gắng bền bỉ. Hãy sống có trách nhiệm, có mục tiêu và luôn sẵn sàng vượt qua giới hạn bản thân. Mỗi thất bại là một bài học, mỗi khó khăn là một cơ hội để trưởng thành. Nỗ lực hết mình không chỉ để đạt thành tựu mà còn là cách để ta sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn trong từng khoảnh khắc của tuổi trẻ.
Tóm lại, sự nỗ lực hết mình là chìa khóa giúp tuổi trẻ viết nên những câu chuyện đẹp về chính cuộc đời mình. Hãy sống sao cho khi ngoảnh lại, ta có thể tự hào rằng tuổi trẻ ấy đã từng cháy hết mình – không hoài phí, không nuối tiếc.
câu 1
Đoạn thơ trong bài Trăng hè của Đoàn Văn Cừ vẽ nên một bức tranh quê ban đêm vừa tĩnh lặng, vừa đậm chất thơ, đầy bình yên và thân thuộc. Những hình ảnh quen thuộc như “tiếng võng kẽo kẹt”, “con chó ngủ lơ mơ”, “bóng cây lơi lả”, hay “ông lão nằm chơi”, “thằng cu đứng vịn bên thành chõng” đều mang đậm hơi thở của một làng quê Việt Nam truyền thống. Không gian đêm hiện lên thật tĩnh lặng và thanh bình với “người im”, “cảnh lặng tờ”, khiến ta có cảm giác thời gian như ngừng lại. Trong ánh trăng dịu dàng, từng chi tiết nhỏ bé – như ánh trăng lấp loáng trên tàu cau, bóng con mèo lặng lẽ dưới chân – cũng trở nên sinh động, thi vị. Bức tranh quê ấy không chỉ đẹp về hình ảnh mà còn gợi cảm xúc về sự gắn bó, yêu thương với mái nhà, với làng xóm thân thương. Qua đó, ta cảm nhận được vẻ đẹp bình dị, yên ả mà sâu sắc của làng quê Việt Nam – nơi nuôi dưỡng tâm hồn con người một cách nhẹ nhàng, bền bỉ.
câu 2
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, tuổi trẻ là quãng thời gian tươi đẹp và quan trọng nhất – là lúc con người có nhiều khát vọng, đam mê và sức mạnh để thực hiện lý tưởng sống. Trong bối cảnh xã hội hiện đại với nhiều cơ hội và thách thức, việc nỗ lực hết mình là điều vô cùng cần thiết để tuổi trẻ không chỉ sống ý nghĩa mà còn tạo dựng tương lai cho bản thân và đóng góp cho cộng đồng.
Nỗ lực hết mình là khi con người không ngừng cố gắng, vượt qua khó khăn, kiên trì theo đuổi mục tiêu đã chọn. Đó là sự nghiêm túc với chính mình, không chấp nhận lối sống an phận, ỷ lại hay từ bỏ giữa chừng. Đặc biệt, trong thời đại 4.0, tuổi trẻ càng cần có tinh thần cầu tiến, sẵn sàng học hỏi, đổi mới, dám nghĩ dám làm để vươn lên giữa muôn vàn cạnh tranh.
Thực tế đã cho thấy nhiều người trẻ thành công từ chính nghị lực phi thường. Chúng ta từng ngưỡng mộ những bạn trẻ khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, vượt qua thất bại để tạo nên những doanh nghiệp truyền cảm hứng. Không ít người trẻ chọn cống hiến nơi vùng sâu, vùng xa, đem tri thức, sức trẻ để xây dựng quê hương, góp phần phát triển cộng đồng. Họ chính là những minh chứng sống động cho việc nỗ lực hết mình sẽ dẫn đến những kết quả xứng đáng.
Tuy nhiên, vẫn có không ít người trẻ sống buông thả, thiếu ý chí, dễ nản lòng khi gặp thử thách. Họ để thời gian trôi đi một cách lãng phí, thiếu kế hoạch, thiếu mục tiêu rõ ràng. Đó là điều đáng tiếc, bởi nếu không biết tận dụng tuổi trẻ để phấn đấu, sau này sẽ rất khó để làm lại từ đầu.
Là người trẻ, chúng ta cần hiểu rằng: thành công không đến từ may mắn mà đến từ sự cố gắng bền bỉ. Hãy sống có trách nhiệm, có mục tiêu và luôn sẵn sàng vượt qua giới hạn bản thân. Mỗi thất bại là một bài học, mỗi khó khăn là một cơ hội để trưởng thành. Nỗ lực hết mình không chỉ để đạt thành tựu mà còn là cách để ta sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn trong từng khoảnh khắc của tuổi trẻ.
Tóm lại, sự nỗ lực hết mình là chìa khóa giúp tuổi trẻ viết nên những câu chuyện đẹp về chính cuộc đời mình. Hãy sống sao cho khi ngoảnh lại, ta có thể tự hào rằng tuổi trẻ ấy đã từng cháy hết mình – không hoài phí, không nuối tiếc.
Câu 1.
Ngôi kể của người kể chuyện trong văn bản là ngôi thứ ba, người kể giấu mình, kể chuyện theo điểm nhìn của nhân vật chị Bớt.
Câu 2.
Một số chi tiết cho thấy chị Bớt không giận mẹ dù từng bị phân biệt:
• Khi mẹ đem đồ đạc đến ở cùng, Bớt rất mừng, chỉ nhẹ nhàng gặng hỏi mẹ suy nghĩ kỹ.
• Bớt chăm sóc mẹ, tạo điều kiện cho mẹ cùng ở, giúp mẹ thấy ấm lòng và có ích.
• Khi mẹ tỏ ra ân hận, Bớt vội vàng trấn an, ôm lấy mẹ, thể hiện sự cảm thông và tha thứ.
Câu 3.
Chị Bớt là người hiền lành, vị tha, giàu lòng nhân hậu và giàu trách nhiệm. Dù từng bị mẹ phân biệt đối xử, chị vẫn sẵn lòng chăm sóc, đón mẹ về ở cùng, lo cho mẹ, lo cho gia đình và các con chu đáo.
Câu 4.
Hành động ôm lấy vai mẹ và câu nói của Bớt cho thấy sự tha thứ và tình cảm chân thành của người con. Bớt không oán trách mẹ, mà ngược lại còn muốn xoa dịu nỗi ân hận của mẹ, cho thấy tình mẫu tử sâu nặng và tấm lòng vị tha của chị.
Câu 5.
Thông điệp ý nghĩa nhất là: Tình cảm gia đình luôn có sức mạnh hàn gắn và vượt qua mọi lỗi lầm.
Lí do: Trong xã hội hiện đại, khi các mối quan hệ dễ rạn nứt vì hiểu lầm hay tổn thương, bài học về sự bao dung, yêu thương và gắn bó giữa các thành viên trong gia đình trở nên vô cùng quan trọng để giữ gìn hạnh phúc và sự bình yên trong mỗi mái nhà.
Câu 1.
Ngôi kể của người kể chuyện trong văn bản là ngôi thứ ba, người kể giấu mình, kể chuyện theo điểm nhìn của nhân vật chị Bớt.
Câu 2.
Một số chi tiết cho thấy chị Bớt không giận mẹ dù từng bị phân biệt:
• Khi mẹ đem đồ đạc đến ở cùng, Bớt rất mừng, chỉ nhẹ nhàng gặng hỏi mẹ suy nghĩ kỹ.
• Bớt chăm sóc mẹ, tạo điều kiện cho mẹ cùng ở, giúp mẹ thấy ấm lòng và có ích.
• Khi mẹ tỏ ra ân hận, Bớt vội vàng trấn an, ôm lấy mẹ, thể hiện sự cảm thông và tha thứ.
Câu 3.
Chị Bớt là người hiền lành, vị tha, giàu lòng nhân hậu và giàu trách nhiệm. Dù từng bị mẹ phân biệt đối xử, chị vẫn sẵn lòng chăm sóc, đón mẹ về ở cùng, lo cho mẹ, lo cho gia đình và các con chu đáo.
Câu 4.
Hành động ôm lấy vai mẹ và câu nói của Bớt cho thấy sự tha thứ và tình cảm chân thành của người con. Bớt không oán trách mẹ, mà ngược lại còn muốn xoa dịu nỗi ân hận của mẹ, cho thấy tình mẫu tử sâu nặng và tấm lòng vị tha của chị.
Câu 5.
Thông điệp ý nghĩa nhất là: Tình cảm gia đình luôn có sức mạnh hàn gắn và vượt qua mọi lỗi lầm.
Lí do: Trong xã hội hiện đại, khi các mối quan hệ dễ rạn nứt vì hiểu lầm hay tổn thương, bài học về sự bao dung, yêu thương và gắn bó giữa các thành viên trong gia đình trở nên vô cùng quan trọng để giữ gìn hạnh phúc và sự bình yên trong mỗi mái nhà.
câu 1
Môi trường là không gian sống thiết yếu của con người và mọi sinh vật trên Trái Đất. Bảo vệ môi trường chính là bảo vệ sự sống, bảo vệ tương lai của chính chúng ta. Thực tế hiện nay cho thấy môi trường đang bị hủy hoại nghiêm trọng bởi các hoạt động sản xuất và sinh hoạt thiếu ý thức, dẫn đến nhiều hệ lụy như biến đổi khí hậu, ô nhiễm không khí, nước, đất, và sự tuyệt chủng của nhiều loài sinh vật. Những tác động này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe thể chất mà còn làm tổn thương tinh thần con người, như hiện tượng “tiếc thương sinh thái” mà nhiều cộng đồng đang phải đối mặt. Chính vì vậy, việc bảo vệ môi trường không chỉ là trách nhiệm của các tổ chức hay chính phủ, mà còn là hành động thiết yếu của mỗi cá nhân. Từ những việc làm nhỏ như phân loại rác, tiết kiệm tài nguyên, trồng cây xanh cho đến việc nâng cao nhận thức cộng đồng, tất cả đều góp phần vào một hành tinh xanh – sạch – đẹp. Giữ gìn môi trường chính là giữ lấy sự sống cho hôm nay và mai sau.
câu 2
Hai bài thơ “Nhàn” của Nguyễn Bỉnh Khiêm và bài thơ thu của một ẩn sĩ (nhiều tài liệu cho là của Nguyễn Khuyến) đều khắc họa hình tượng người ẩn sĩ – những con người rời xa chốn quan trường để tìm đến cuộc sống ẩn dật, hòa mình với thiên nhiên. Tuy cùng thể hiện tinh thần nhàn, song mỗi bài lại thể hiện một sắc thái riêng, phản ánh tư tưởng và cá tính của từng nhà thơ.
Trong bài “Nhàn”, Nguyễn Bỉnh Khiêm thể hiện rõ ràng thái độ chủ động lựa chọn cuộc sống ẩn dật. Câu thơ “Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ / Người khôn người đến chốn lao xao” như một tuyên ngôn sống: ông tự nhận mình “dại” vì chọn cuộc sống đơn sơ, trong khi người đời cho là “khôn” vì theo đuổi danh lợi. Nhưng thực chất, ẩn sau sự “dại khôn” ấy là một cái nhìn minh triết: sống gần thiên nhiên, giản dị, tự tại mới là cách sống thảnh thơi, hạnh phúc. Cuộc sống của người ẩn sĩ hiện lên gần gũi với tre trúc, ao sen, bóng cây, chén rượu – tất cả tạo nên một thế giới đầy thanh bình, không vướng bụi trần.
Còn trong bài thơ thu, hình ảnh người ẩn sĩ lại hiện ra trong một bức tranh thiên nhiên mùa thu tĩnh lặng, đậm chất thi ca. Không gian có trời thu xanh ngắt, gió hiu hắt, nước biếc, ánh trăng len vào cửa sổ – tất cả gợi lên vẻ đẹp cô tịch mà lãng mạn. Người ẩn sĩ ở đây sống hòa hợp với thiên nhiên, lặng lẽ chiêm nghiệm, tinh tế cảm nhận từng âm thanh, sắc màu của đất trời. Đặc biệt, câu thơ cuối “Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào” cho thấy sự khiêm nhường và tự soi chiếu bản thân qua hình tượng ông Đào Tiềm – bậc ẩn sĩ nổi tiếng của Trung Hoa. Như vậy, người ẩn sĩ trong bài thơ này không chỉ là người từ chối danh lợi mà còn là người biết khiêm tốn, biết tự xét mình trước chuẩn mực cao đẹp.
Cả hai bài thơ đều đề cao lối sống ẩn dật, thanh cao, cho thấy một thái độ sống đầy nhân văn và trí tuệ. Nếu Nguyễn Bỉnh Khiêm chọn nhàn như một triết lý sống rõ ràng, dứt khoát thì người ẩn sĩ trong bài thơ thu lại tìm nhàn trong sự đồng điệu với thiên nhiên và sự tĩnh lặng nội tâm. Dù cách thể hiện khác nhau, nhưng cả hai đều thể hiện khát vọng sống thanh sạch, thoát khỏi vòng xoáy danh lợi, qua đó khẳng định giá trị tinh thần của con người trong mọi thời đại.
Trong xã hội hiện đại hôm nay, những hình ảnh ẩn sĩ ấy vẫn còn nguyên giá trị. Khi con người ngày càng bị cuốn theo lối sống thực dụng, bon chen, thì khát vọng được trở về với thiên nhiên, được sống chậm lại, sống thật với mình như những ẩn sĩ xưa vẫn luôn là điều đáng quý và cần thiết.