Lê Phạm Phương Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Phạm Phương Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Steve Jobs - doanh nhân, nhà sáng chế người Mỹ từng nói rằng: "Đổi mới là điều phân biệt giữa người lãnh đạo và kẻ theo sau". Qua đó, phần nào có thể khẳng định rằng trong thời đại hiện nay, tính sáng tạo là một trong những yếu tố quan trọng nhất quyết định sự thành công của mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ. Sáng tạo không chỉ dừng lại ở việc nghĩ ra cái mới mà còn là cách tư duy linh hoạt, dám phá bỏ lối đi cũ để giải quyết vấn đề một cách hiệu quả hơn. Vậy nếu sở hữu tính sáng tạo, nó mang lại lợi ích gì cho chúng ta? Trước tiên, sáng tạo giúp ta tìm được hướng giải quyết hiệu quả hơn từ đó năng suất làm việc tăng, có thêm thời gian đầu tư vào những công việc khác. Nếu chúng ta có tính sáng tạo chúng ta sẽ bắt kịp với sự đổi thay nhanh chóng của xã hội, không bị bỏ lại ở phía sau, mà còn có thể chạy tới đích nhanh hơn, dễ dàng hơn. Ngoài ra, chúng ta sẽ được mọi người dành cho sự tôn trọng, sự ngưỡng mộ và trân quý. Đặc biệt hơn, chúng ta có thể đóng góp phần nào vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Nói ngắn lại, tính sang tạo mang lại những ý nghĩa vô cùng to lớn, vì thế mỗi chúng ta - thế hệ trẻ cần nỗ lực và rèn luyện hết mình để có thể luôn sáng tạo.


Câu 2:

" Biển người mênh mông " là một những tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Ông là cây bút mang đậm dấu ấn Nam Bộ. Nguyễn Ngọc Tư đã thu hút sự chú ý của bạn đọc ngay từ những trang viết đầu tay, đồng thời được giới chuyên môn và các nhà phê bình văn học đánh giá cao. Trong "Biển người mênh mông", Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa hình ảnh con người Nam Bộ chân chất, nghĩa tình nhưng cũng đầy nỗi niềm trắc ẩn qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo. Họ là hiện thân của những mảnh đời bất hạnh, nhưng trong sự cô đơn và khốn khó ấy vẫn ánh lên vẻ đẹp của tình người, của lòng bao dung và khát khao được yêu thương.

Từ nhỏ, Phi đã phải sống trong sự thiếu vắng tình thương của cha mẹ. Ba anh nghi ngờ má, còn má anh vì hoàn cảnh éo le đành bỏ con lại để theo chồng. Phi lớn lên với bà ngoại, rồi khi bà mất, anh trở thành kẻ "lôi thôi" giữa cuộc đời mênh mông. Cuộc sống của Phi là chuỗi ngày cô độc, vật lộn với miếng cơm manh áo, không ai quan tâm đến việc anh ăn mặc thế nào, tóc tai ra sao. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài bất cần ấy là một trái tim khao khát yêu thương. Anh chấp nhận số phận với sự cam chịu đặc trưng của người Nam Bộ – không oán trách, không than vãn, chỉ lặng lẽ gồng mình lên mà sống.

Ông Sáu Đèo như một người bạn, một người cha thay thế cho Phi trong những ngày tháng cô đơn nhất. Cuộc đời ông cũng chẳng sung sướng gì hơn: vợ bỏ đi vì nghèo khổ, ông lặn lội suốt bốn mươi năm trời để tìm lại người mà mình đã làm tổn thương. Câu chuyện của ông không chỉ là nỗi ân hận muộn màng mà còn là lời tự sự về tình nghĩa vợ chồng, về sự gắn bó dù trong cảnh cùng cực. Ông Sáu Đèo yêu thương Phi theo cách của một người từng trải – đôi khi là những lời trách móc về cái đầu tóc "xấp xãi", đôi khi là những bữa rượu tâm tình đầy xúc động. Trước khi ra đi, ông gửi lại cho Phi con bìm bịp – kỷ vật cuối cùng, như một lời nhắn nhủ về sự chịu đựng và hy vọng.

Qua hai nhân vật này, Nguyễn Ngọc Tư đã phác họa thành công bức chân dung con người Nam Bộ với những đặc trưng như chân chất, bộc trực - thể hiện bằng chi tiết Phi không giấu giếm sự bất cần, ông Sáu thẳng thắn thừa nhận lỗi lầm; sự nghĩa tình và lòng bao dung - dù Phi bị gia đình bỏ rơi, nhưng anh chàng không hề oán hận; dù bị vợ bỏ, ông Sáu vẫn một đời đi tìm để nói lời xin lỗi; sự kiên cường, mạnh mẽ vực dậy trước nghịch cảnh - cả hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo dù đều sống trong cảnh cô đơn, cay đắng nhưng họ không lựa chọn gục ngã mà mạnh mẽ đứng dậy và tiếp tục cố gắng. Nhà văn dã xây dựng nhân vật của mình qua những chi tiết tuy đời thường, dân dã nhưng đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Cùng sự tài ba của mình với cốt truyện đơn giản, lối kể chuyện tự nhiên, xen lẫn hài hước và xúc động, tác giả Nguyễn Ngọc Tư đã thành công chạm đến trái tim người đọc, để lại trong lòng những ấn tượng sâu sắc.

Bằng ngôn ngữ mộc mạc, giọng văn thấm đẫm chất Nam Bộ, Nguyễn Ngọc Tư đã khiến người đọc thổn thức trước những mảnh đời lạc loài nhưng ấm áp tình người. Phi và ông Sáu Đèo không chỉ là nhân vật văn học mà còn là hiện thân của rất nhiều cuộc đời những người nhỏ bé trên vùng đất phương Nam – nơi sông nước mênh mông nhưng nuôi dưỡng rất nhiều trái tim biết yêu thương và tha thứ.

Tác phẩm "Biển người mênh mông" là bức tranh chân thực về con người và văn hóa Nam bộ, nơi tình người luôn nồng nhiệt.






Câu 1:

- Kiểu văn bản : văn bản thông tin


Câu 2:

Cảnh giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi được thể hiện qua:

- Hình ảnh "Chợ nổi Ngã Bảy - Hậu Giang"

- Chi tiết : người bán dùng "cây bẹo" để rao hàng; tiếng rao hàng của các cô gái;...


Câu 3:

Tác dụng của việc sử dụng tên các địa danh trong văn bản:

- Giúp người đọc hình dung rõ hơn về sự đa dạng của chợ nổi miền Tây.

- Tăng tính cụ thể, xác thực, hấp dẫn của tác phẩm.

- Khẳng định nét độc đáo của văn hóa sông nước miền Tây, khẳng định sự am hiểu của tác giả về chợ nổi miền Tây.


Câu 4:

Tác dụng của sử dụng phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ ( bức tranh ) trong văn bản:

- Giúp người đọc dễ dàng hình dung khung cảnh sôi động, náo nhiệt của chợ nổi.

- Giúp văn bản thêm tính cụ thể, chính xác, hấp dẫn.


Câu 5:

Chợ nổi là một nét văn hóa sông nước độc đáo miền Tây. Nó đóng vai trò đặc biệt quan trọng trong đời sống vật chất và tinh thần của người dân nơi đây. Chợ nổi là nơi trao đổi hàng hóa, vật phẩm. Từ đó chất lượng cộc sống của người dân được nâng cao, góp phần thúc đẩy kinh tế địa phương. Chợ nổi đã góp phần tạo nên bản sắc riêng của vùng sông nước miền Tây. Nơi đây là không gian giao lưu, kết nối, phát triển tinh thần đoàn kết, thân thiện với các cộng đồng khác. Ngoài ra, miền Tây cong thu hút sự tò mò , hấp dẫn với những du khách khác, từ đó thức đẩy phát triển kinh tế du lịch. Nói ngắn lại, chợ nổi không chỉ là nơi mua bán mà còn là biểu tượng của văn hóa, gắn bó sâu sắc với đời sống người dân miền Tây.