Lê Đức Thiện

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Đức Thiện
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Nhân vật "tôi" trong đoạn trích là một tâm hồn nghệ sĩ đầy nhạy cảm và khác biệt. Ngay từ khi còn nhỏ, "tôi" đã sở hữu một trí tưởng tượng phong phú khi nhìn thấy vẻ đẹp đáng sợ nhưng kỳ vĩ của thiên nhiên qua hình ảnh con trăn nuốt mồi. Tuy nhiên, sự cô đơn của nhân vật lộ rõ khi những "kiệt tác" của mình bị người lớn gạt phắt đi, coi đó là sự nhảm nhí. Dù sau này phải từ bỏ giấc mơ họa sĩ để trở thành phi công, "tôi" vẫn luôn giữ một cái nhìn tỉnh táo và có phần "xa cách" với thế giới người lớn. Nhân vật không hòa tan vào đám đông mà luôn khao khát tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu có thể nhìn thấu "con voi trong bụng trăn". Qua nhân vật "tôi", tác giả Saint-Exupéry đã gửi gắm thông điệp về việc bảo vệ thế giới trẻ thơ và phê phán sự khô khan, thực dụng của xã hội hiện đại.

Câu 2

Nhà thơ Ý Giacomo Leopardi từng nói: “Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả.” Câu nói ấy gợi ra sự khác biệt sâu sắc giữa cách nhìn nhận thế giới của trẻ em và người lớn. Từ góc nhìn của người trẻ, đây không chỉ là một nhận xét về tuổi tác mà còn là lời nhắc nhở về cách sống: hãy giữ cho mình sự hồn nhiên, trí tưởng tượng và niềm tin vào những điều giản dị của cuộc sống.


Trước hết, câu nói cho thấy trẻ em luôn có trí tưởng tượng phong phú và tâm hồn trong trẻo. Đối với trẻ nhỏ, những điều bình dị nhất cũng có thể trở thành cả một thế giới rộng lớn. Một chiếc lá rơi, một hòn đá nhỏ, hay một khoảng sân trống cũng có thể trở thành trò chơi thú vị. Trẻ em không cần những thứ quá lớn lao để cảm thấy hạnh phúc; chỉ cần một niềm vui nhỏ cũng đủ khiến các em cảm thấy cuộc sống đầy màu sắc. Điều đó xuất phát từ tâm hồn vô tư, chưa bị ràng buộc bởi những lo toan hay tính toán của cuộc sống.


Ngược lại, người lớn thường trở nên thực tế hơn và đôi khi đánh mất khả năng cảm nhận những niềm vui giản dị. Khi trưởng thành, con người phải đối mặt với nhiều áp lực như công việc, tiền bạc, trách nhiệm gia đình. Vì vậy, họ dễ trở nên bận rộn và căng thẳng, ít khi dành thời gian để cảm nhận vẻ đẹp của những điều nhỏ bé xung quanh. Dù có trong tay nhiều thứ hơn – vật chất, kiến thức, kinh nghiệm – nhưng nếu tâm hồn thiếu sự rung động và niềm vui giản dị thì con người vẫn có thể cảm thấy trống rỗng.


Tuy nhiên, câu nói của Leopardi không nhằm khẳng định rằng người lớn hoàn toàn mất đi niềm vui trong cuộc sống. Thực chất, nó nhắc nhở mỗi người hãy biết giữ lại trong mình một phần tâm hồn trẻ thơ. Người trẻ cần học cách nhìn thế giới bằng sự lạc quan, tò mò và sáng tạo. Khi biết trân trọng những điều bình dị như tình bạn, tình cảm gia đình hay vẻ đẹp của thiên nhiên, chúng ta sẽ thấy cuộc sống ý nghĩa hơn.

câu 1

Nhân vật "tôi" trong đoạn trích là một tâm hồn nghệ sĩ đầy nhạy cảm và khác biệt. Ngay từ khi còn nhỏ, "tôi" đã sở hữu một trí tưởng tượng phong phú khi nhìn thấy vẻ đẹp đáng sợ nhưng kỳ vĩ của thiên nhiên qua hình ảnh con trăn nuốt mồi. Tuy nhiên, sự cô đơn của nhân vật lộ rõ khi những "kiệt tác" của mình bị người lớn gạt phắt đi, coi đó là sự nhảm nhí. Dù sau này phải từ bỏ giấc mơ họa sĩ để trở thành phi công, "tôi" vẫn luôn giữ một cái nhìn tỉnh táo và có phần "xa cách" với thế giới người lớn. Nhân vật không hòa tan vào đám đông mà luôn khao khát tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu có thể nhìn thấu "con voi trong bụng trăn". Qua nhân vật "tôi", tác giả Saint-Exupéry đã gửi gắm thông điệp về việc bảo vệ thế giới trẻ thơ và phê phán sự khô khan, thực dụng của xã hội hiện đại.

Câu 2

Nhà thơ Ý Giacomo Leopardi từng nói: “Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả.” Câu nói ấy gợi ra sự khác biệt sâu sắc giữa cách nhìn nhận thế giới của trẻ em và người lớn. Từ góc nhìn của người trẻ, đây không chỉ là một nhận xét về tuổi tác mà còn là lời nhắc nhở về cách sống: hãy giữ cho mình sự hồn nhiên, trí tưởng tượng và niềm tin vào những điều giản dị của cuộc sống.


Trước hết, câu nói cho thấy trẻ em luôn có trí tưởng tượng phong phú và tâm hồn trong trẻo. Đối với trẻ nhỏ, những điều bình dị nhất cũng có thể trở thành cả một thế giới rộng lớn. Một chiếc lá rơi, một hòn đá nhỏ, hay một khoảng sân trống cũng có thể trở thành trò chơi thú vị. Trẻ em không cần những thứ quá lớn lao để cảm thấy hạnh phúc; chỉ cần một niềm vui nhỏ cũng đủ khiến các em cảm thấy cuộc sống đầy màu sắc. Điều đó xuất phát từ tâm hồn vô tư, chưa bị ràng buộc bởi những lo toan hay tính toán của cuộc sống.


Ngược lại, người lớn thường trở nên thực tế hơn và đôi khi đánh mất khả năng cảm nhận những niềm vui giản dị. Khi trưởng thành, con người phải đối mặt với nhiều áp lực như công việc, tiền bạc, trách nhiệm gia đình. Vì vậy, họ dễ trở nên bận rộn và căng thẳng, ít khi dành thời gian để cảm nhận vẻ đẹp của những điều nhỏ bé xung quanh. Dù có trong tay nhiều thứ hơn – vật chất, kiến thức, kinh nghiệm – nhưng nếu tâm hồn thiếu sự rung động và niềm vui giản dị thì con người vẫn có thể cảm thấy trống rỗng.


Tuy nhiên, câu nói của Leopardi không nhằm khẳng định rằng người lớn hoàn toàn mất đi niềm vui trong cuộc sống. Thực chất, nó nhắc nhở mỗi người hãy biết giữ lại trong mình một phần tâm hồn trẻ thơ. Người trẻ cần học cách nhìn thế giới bằng sự lạc quan, tò mò và sáng tạo. Khi biết trân trọng những điều bình dị như tình bạn, tình cảm gia đình hay vẻ đẹp của thiên nhiên, chúng ta sẽ thấy cuộc sống ý nghĩa hơn.

câu 1

Nhân vật "tôi" trong đoạn trích là một tâm hồn nghệ sĩ đầy nhạy cảm và khác biệt. Ngay từ khi còn nhỏ, "tôi" đã sở hữu một trí tưởng tượng phong phú khi nhìn thấy vẻ đẹp đáng sợ nhưng kỳ vĩ của thiên nhiên qua hình ảnh con trăn nuốt mồi. Tuy nhiên, sự cô đơn của nhân vật lộ rõ khi những "kiệt tác" của mình bị người lớn gạt phắt đi, coi đó là sự nhảm nhí. Dù sau này phải từ bỏ giấc mơ họa sĩ để trở thành phi công, "tôi" vẫn luôn giữ một cái nhìn tỉnh táo và có phần "xa cách" với thế giới người lớn. Nhân vật không hòa tan vào đám đông mà luôn khao khát tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu có thể nhìn thấu "con voi trong bụng trăn". Qua nhân vật "tôi", tác giả Saint-Exupéry đã gửi gắm thông điệp về việc bảo vệ thế giới trẻ thơ và phê phán sự khô khan, thực dụng của xã hội hiện đại.

Câu 2

Nhà thơ Ý Giacomo Leopardi từng nói: “Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả.” Câu nói ấy gợi ra sự khác biệt sâu sắc giữa cách nhìn nhận thế giới của trẻ em và người lớn. Từ góc nhìn của người trẻ, đây không chỉ là một nhận xét về tuổi tác mà còn là lời nhắc nhở về cách sống: hãy giữ cho mình sự hồn nhiên, trí tưởng tượng và niềm tin vào những điều giản dị của cuộc sống.


Trước hết, câu nói cho thấy trẻ em luôn có trí tưởng tượng phong phú và tâm hồn trong trẻo. Đối với trẻ nhỏ, những điều bình dị nhất cũng có thể trở thành cả một thế giới rộng lớn. Một chiếc lá rơi, một hòn đá nhỏ, hay một khoảng sân trống cũng có thể trở thành trò chơi thú vị. Trẻ em không cần những thứ quá lớn lao để cảm thấy hạnh phúc; chỉ cần một niềm vui nhỏ cũng đủ khiến các em cảm thấy cuộc sống đầy màu sắc. Điều đó xuất phát từ tâm hồn vô tư, chưa bị ràng buộc bởi những lo toan hay tính toán của cuộc sống.


Ngược lại, người lớn thường trở nên thực tế hơn và đôi khi đánh mất khả năng cảm nhận những niềm vui giản dị. Khi trưởng thành, con người phải đối mặt với nhiều áp lực như công việc, tiền bạc, trách nhiệm gia đình. Vì vậy, họ dễ trở nên bận rộn và căng thẳng, ít khi dành thời gian để cảm nhận vẻ đẹp của những điều nhỏ bé xung quanh. Dù có trong tay nhiều thứ hơn – vật chất, kiến thức, kinh nghiệm – nhưng nếu tâm hồn thiếu sự rung động và niềm vui giản dị thì con người vẫn có thể cảm thấy trống rỗng.


Tuy nhiên, câu nói của Leopardi không nhằm khẳng định rằng người lớn hoàn toàn mất đi niềm vui trong cuộc sống. Thực chất, nó nhắc nhở mỗi người hãy biết giữ lại trong mình một phần tâm hồn trẻ thơ. Người trẻ cần học cách nhìn thế giới bằng sự lạc quan, tò mò và sáng tạo. Khi biết trân trọng những điều bình dị như tình bạn, tình cảm gia đình hay vẻ đẹp của thiên nhiên, chúng ta sẽ thấy cuộc sống ý nghĩa hơn.

câu 1

Nhân vật "tôi" trong đoạn trích là một tâm hồn nghệ sĩ đầy nhạy cảm và khác biệt. Ngay từ khi còn nhỏ, "tôi" đã sở hữu một trí tưởng tượng phong phú khi nhìn thấy vẻ đẹp đáng sợ nhưng kỳ vĩ của thiên nhiên qua hình ảnh con trăn nuốt mồi. Tuy nhiên, sự cô đơn của nhân vật lộ rõ khi những "kiệt tác" của mình bị người lớn gạt phắt đi, coi đó là sự nhảm nhí. Dù sau này phải từ bỏ giấc mơ họa sĩ để trở thành phi công, "tôi" vẫn luôn giữ một cái nhìn tỉnh táo và có phần "xa cách" với thế giới người lớn. Nhân vật không hòa tan vào đám đông mà luôn khao khát tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu có thể nhìn thấu "con voi trong bụng trăn". Qua nhân vật "tôi", tác giả Saint-Exupéry đã gửi gắm thông điệp về việc bảo vệ thế giới trẻ thơ và phê phán sự khô khan, thực dụng của xã hội hiện đại.

Câu 2

Nhà thơ Ý Giacomo Leopardi từng nói: “Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả.” Câu nói ấy gợi ra sự khác biệt sâu sắc giữa cách nhìn nhận thế giới của trẻ em và người lớn. Từ góc nhìn của người trẻ, đây không chỉ là một nhận xét về tuổi tác mà còn là lời nhắc nhở về cách sống: hãy giữ cho mình sự hồn nhiên, trí tưởng tượng và niềm tin vào những điều giản dị của cuộc sống.


Trước hết, câu nói cho thấy trẻ em luôn có trí tưởng tượng phong phú và tâm hồn trong trẻo. Đối với trẻ nhỏ, những điều bình dị nhất cũng có thể trở thành cả một thế giới rộng lớn. Một chiếc lá rơi, một hòn đá nhỏ, hay một khoảng sân trống cũng có thể trở thành trò chơi thú vị. Trẻ em không cần những thứ quá lớn lao để cảm thấy hạnh phúc; chỉ cần một niềm vui nhỏ cũng đủ khiến các em cảm thấy cuộc sống đầy màu sắc. Điều đó xuất phát từ tâm hồn vô tư, chưa bị ràng buộc bởi những lo toan hay tính toán của cuộc sống.


Ngược lại, người lớn thường trở nên thực tế hơn và đôi khi đánh mất khả năng cảm nhận những niềm vui giản dị. Khi trưởng thành, con người phải đối mặt với nhiều áp lực như công việc, tiền bạc, trách nhiệm gia đình. Vì vậy, họ dễ trở nên bận rộn và căng thẳng, ít khi dành thời gian để cảm nhận vẻ đẹp của những điều nhỏ bé xung quanh. Dù có trong tay nhiều thứ hơn – vật chất, kiến thức, kinh nghiệm – nhưng nếu tâm hồn thiếu sự rung động và niềm vui giản dị thì con người vẫn có thể cảm thấy trống rỗng.


Tuy nhiên, câu nói của Leopardi không nhằm khẳng định rằng người lớn hoàn toàn mất đi niềm vui trong cuộc sống. Thực chất, nó nhắc nhở mỗi người hãy biết giữ lại trong mình một phần tâm hồn trẻ thơ. Người trẻ cần học cách nhìn thế giới bằng sự lạc quan, tò mò và sáng tạo. Khi biết trân trọng những điều bình dị như tình bạn, tình cảm gia đình hay vẻ đẹp của thiên nhiên, chúng ta sẽ thấy cuộc sống ý nghĩa hơn.

câu 1

Nhân vật "tôi" trong đoạn trích là một tâm hồn nghệ sĩ đầy nhạy cảm và khác biệt. Ngay từ khi còn nhỏ, "tôi" đã sở hữu một trí tưởng tượng phong phú khi nhìn thấy vẻ đẹp đáng sợ nhưng kỳ vĩ của thiên nhiên qua hình ảnh con trăn nuốt mồi. Tuy nhiên, sự cô đơn của nhân vật lộ rõ khi những "kiệt tác" của mình bị người lớn gạt phắt đi, coi đó là sự nhảm nhí. Dù sau này phải từ bỏ giấc mơ họa sĩ để trở thành phi công, "tôi" vẫn luôn giữ một cái nhìn tỉnh táo và có phần "xa cách" với thế giới người lớn. Nhân vật không hòa tan vào đám đông mà luôn khao khát tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu có thể nhìn thấu "con voi trong bụng trăn". Qua nhân vật "tôi", tác giả Saint-Exupéry đã gửi gắm thông điệp về việc bảo vệ thế giới trẻ thơ và phê phán sự khô khan, thực dụng của xã hội hiện đại.

Câu 2

Nhà thơ Ý Giacomo Leopardi từng nói: “Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả.” Câu nói ấy gợi ra sự khác biệt sâu sắc giữa cách nhìn nhận thế giới của trẻ em và người lớn. Từ góc nhìn của người trẻ, đây không chỉ là một nhận xét về tuổi tác mà còn là lời nhắc nhở về cách sống: hãy giữ cho mình sự hồn nhiên, trí tưởng tượng và niềm tin vào những điều giản dị của cuộc sống.


Trước hết, câu nói cho thấy trẻ em luôn có trí tưởng tượng phong phú và tâm hồn trong trẻo. Đối với trẻ nhỏ, những điều bình dị nhất cũng có thể trở thành cả một thế giới rộng lớn. Một chiếc lá rơi, một hòn đá nhỏ, hay một khoảng sân trống cũng có thể trở thành trò chơi thú vị. Trẻ em không cần những thứ quá lớn lao để cảm thấy hạnh phúc; chỉ cần một niềm vui nhỏ cũng đủ khiến các em cảm thấy cuộc sống đầy màu sắc. Điều đó xuất phát từ tâm hồn vô tư, chưa bị ràng buộc bởi những lo toan hay tính toán của cuộc sống.


Ngược lại, người lớn thường trở nên thực tế hơn và đôi khi đánh mất khả năng cảm nhận những niềm vui giản dị. Khi trưởng thành, con người phải đối mặt với nhiều áp lực như công việc, tiền bạc, trách nhiệm gia đình. Vì vậy, họ dễ trở nên bận rộn và căng thẳng, ít khi dành thời gian để cảm nhận vẻ đẹp của những điều nhỏ bé xung quanh. Dù có trong tay nhiều thứ hơn – vật chất, kiến thức, kinh nghiệm – nhưng nếu tâm hồn thiếu sự rung động và niềm vui giản dị thì con người vẫn có thể cảm thấy trống rỗng.


Tuy nhiên, câu nói của Leopardi không nhằm khẳng định rằng người lớn hoàn toàn mất đi niềm vui trong cuộc sống. Thực chất, nó nhắc nhở mỗi người hãy biết giữ lại trong mình một phần tâm hồn trẻ thơ. Người trẻ cần học cách nhìn thế giới bằng sự lạc quan, tò mò và sáng tạo. Khi biết trân trọng những điều bình dị như tình bạn, tình cảm gia đình hay vẻ đẹp của thiên nhiên, chúng ta sẽ thấy cuộc sống ý nghĩa hơn.

câu 1

Nhân vật "tôi" trong đoạn trích là một tâm hồn nghệ sĩ đầy nhạy cảm và khác biệt. Ngay từ khi còn nhỏ, "tôi" đã sở hữu một trí tưởng tượng phong phú khi nhìn thấy vẻ đẹp đáng sợ nhưng kỳ vĩ của thiên nhiên qua hình ảnh con trăn nuốt mồi. Tuy nhiên, sự cô đơn của nhân vật lộ rõ khi những "kiệt tác" của mình bị người lớn gạt phắt đi, coi đó là sự nhảm nhí. Dù sau này phải từ bỏ giấc mơ họa sĩ để trở thành phi công, "tôi" vẫn luôn giữ một cái nhìn tỉnh táo và có phần "xa cách" với thế giới người lớn. Nhân vật không hòa tan vào đám đông mà luôn khao khát tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu có thể nhìn thấu "con voi trong bụng trăn". Qua nhân vật "tôi", tác giả Saint-Exupéry đã gửi gắm thông điệp về việc bảo vệ thế giới trẻ thơ và phê phán sự khô khan, thực dụng của xã hội hiện đại.

Câu 2

Nhà thơ Ý Giacomo Leopardi từng nói: “Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả.” Câu nói ấy gợi ra sự khác biệt sâu sắc giữa cách nhìn nhận thế giới của trẻ em và người lớn. Từ góc nhìn của người trẻ, đây không chỉ là một nhận xét về tuổi tác mà còn là lời nhắc nhở về cách sống: hãy giữ cho mình sự hồn nhiên, trí tưởng tượng và niềm tin vào những điều giản dị của cuộc sống.


Trước hết, câu nói cho thấy trẻ em luôn có trí tưởng tượng phong phú và tâm hồn trong trẻo. Đối với trẻ nhỏ, những điều bình dị nhất cũng có thể trở thành cả một thế giới rộng lớn. Một chiếc lá rơi, một hòn đá nhỏ, hay một khoảng sân trống cũng có thể trở thành trò chơi thú vị. Trẻ em không cần những thứ quá lớn lao để cảm thấy hạnh phúc; chỉ cần một niềm vui nhỏ cũng đủ khiến các em cảm thấy cuộc sống đầy màu sắc. Điều đó xuất phát từ tâm hồn vô tư, chưa bị ràng buộc bởi những lo toan hay tính toán của cuộc sống.


Ngược lại, người lớn thường trở nên thực tế hơn và đôi khi đánh mất khả năng cảm nhận những niềm vui giản dị. Khi trưởng thành, con người phải đối mặt với nhiều áp lực như công việc, tiền bạc, trách nhiệm gia đình. Vì vậy, họ dễ trở nên bận rộn và căng thẳng, ít khi dành thời gian để cảm nhận vẻ đẹp của những điều nhỏ bé xung quanh. Dù có trong tay nhiều thứ hơn – vật chất, kiến thức, kinh nghiệm – nhưng nếu tâm hồn thiếu sự rung động và niềm vui giản dị thì con người vẫn có thể cảm thấy trống rỗng.


Tuy nhiên, câu nói của Leopardi không nhằm khẳng định rằng người lớn hoàn toàn mất đi niềm vui trong cuộc sống. Thực chất, nó nhắc nhở mỗi người hãy biết giữ lại trong mình một phần tâm hồn trẻ thơ. Người trẻ cần học cách nhìn thế giới bằng sự lạc quan, tò mò và sáng tạo. Khi biết trân trọng những điều bình dị như tình bạn, tình cảm gia đình hay vẻ đẹp của thiên nhiên, chúng ta sẽ thấy cuộc sống ý nghĩa hơn.

câu 1

Nhân vật "tôi" trong đoạn trích là một tâm hồn nghệ sĩ đầy nhạy cảm và khác biệt. Ngay từ khi còn nhỏ, "tôi" đã sở hữu một trí tưởng tượng phong phú khi nhìn thấy vẻ đẹp đáng sợ nhưng kỳ vĩ của thiên nhiên qua hình ảnh con trăn nuốt mồi. Tuy nhiên, sự cô đơn của nhân vật lộ rõ khi những "kiệt tác" của mình bị người lớn gạt phắt đi, coi đó là sự nhảm nhí. Dù sau này phải từ bỏ giấc mơ họa sĩ để trở thành phi công, "tôi" vẫn luôn giữ một cái nhìn tỉnh táo và có phần "xa cách" với thế giới người lớn. Nhân vật không hòa tan vào đám đông mà luôn khao khát tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu có thể nhìn thấu "con voi trong bụng trăn". Qua nhân vật "tôi", tác giả Saint-Exupéry đã gửi gắm thông điệp về việc bảo vệ thế giới trẻ thơ và phê phán sự khô khan, thực dụng của xã hội hiện đại.

Câu 2

Nhà thơ Ý Giacomo Leopardi từng nói: “Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả.” Câu nói ấy gợi ra sự khác biệt sâu sắc giữa cách nhìn nhận thế giới của trẻ em và người lớn. Từ góc nhìn của người trẻ, đây không chỉ là một nhận xét về tuổi tác mà còn là lời nhắc nhở về cách sống: hãy giữ cho mình sự hồn nhiên, trí tưởng tượng và niềm tin vào những điều giản dị của cuộc sống.


Trước hết, câu nói cho thấy trẻ em luôn có trí tưởng tượng phong phú và tâm hồn trong trẻo. Đối với trẻ nhỏ, những điều bình dị nhất cũng có thể trở thành cả một thế giới rộng lớn. Một chiếc lá rơi, một hòn đá nhỏ, hay một khoảng sân trống cũng có thể trở thành trò chơi thú vị. Trẻ em không cần những thứ quá lớn lao để cảm thấy hạnh phúc; chỉ cần một niềm vui nhỏ cũng đủ khiến các em cảm thấy cuộc sống đầy màu sắc. Điều đó xuất phát từ tâm hồn vô tư, chưa bị ràng buộc bởi những lo toan hay tính toán của cuộc sống.


Ngược lại, người lớn thường trở nên thực tế hơn và đôi khi đánh mất khả năng cảm nhận những niềm vui giản dị. Khi trưởng thành, con người phải đối mặt với nhiều áp lực như công việc, tiền bạc, trách nhiệm gia đình. Vì vậy, họ dễ trở nên bận rộn và căng thẳng, ít khi dành thời gian để cảm nhận vẻ đẹp của những điều nhỏ bé xung quanh. Dù có trong tay nhiều thứ hơn – vật chất, kiến thức, kinh nghiệm – nhưng nếu tâm hồn thiếu sự rung động và niềm vui giản dị thì con người vẫn có thể cảm thấy trống rỗng.


Tuy nhiên, câu nói của Leopardi không nhằm khẳng định rằng người lớn hoàn toàn mất đi niềm vui trong cuộc sống. Thực chất, nó nhắc nhở mỗi người hãy biết giữ lại trong mình một phần tâm hồn trẻ thơ. Người trẻ cần học cách nhìn thế giới bằng sự lạc quan, tò mò và sáng tạo. Khi biết trân trọng những điều bình dị như tình bạn, tình cảm gia đình hay vẻ đẹp của thiên nhiên, chúng ta sẽ thấy cuộc sống ý nghĩa hơn.

câu 1

Nhân vật "tôi" trong đoạn trích là một tâm hồn nghệ sĩ đầy nhạy cảm và khác biệt. Ngay từ khi còn nhỏ, "tôi" đã sở hữu một trí tưởng tượng phong phú khi nhìn thấy vẻ đẹp đáng sợ nhưng kỳ vĩ của thiên nhiên qua hình ảnh con trăn nuốt mồi. Tuy nhiên, sự cô đơn của nhân vật lộ rõ khi những "kiệt tác" của mình bị người lớn gạt phắt đi, coi đó là sự nhảm nhí. Dù sau này phải từ bỏ giấc mơ họa sĩ để trở thành phi công, "tôi" vẫn luôn giữ một cái nhìn tỉnh táo và có phần "xa cách" với thế giới người lớn. Nhân vật không hòa tan vào đám đông mà luôn khao khát tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu có thể nhìn thấu "con voi trong bụng trăn". Qua nhân vật "tôi", tác giả Saint-Exupéry đã gửi gắm thông điệp về việc bảo vệ thế giới trẻ thơ và phê phán sự khô khan, thực dụng của xã hội hiện đại.

Câu 2

Nhà thơ Ý Giacomo Leopardi từng nói: “Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả.” Câu nói ấy gợi ra sự khác biệt sâu sắc giữa cách nhìn nhận thế giới của trẻ em và người lớn. Từ góc nhìn của người trẻ, đây không chỉ là một nhận xét về tuổi tác mà còn là lời nhắc nhở về cách sống: hãy giữ cho mình sự hồn nhiên, trí tưởng tượng và niềm tin vào những điều giản dị của cuộc sống.


Trước hết, câu nói cho thấy trẻ em luôn có trí tưởng tượng phong phú và tâm hồn trong trẻo. Đối với trẻ nhỏ, những điều bình dị nhất cũng có thể trở thành cả một thế giới rộng lớn. Một chiếc lá rơi, một hòn đá nhỏ, hay một khoảng sân trống cũng có thể trở thành trò chơi thú vị. Trẻ em không cần những thứ quá lớn lao để cảm thấy hạnh phúc; chỉ cần một niềm vui nhỏ cũng đủ khiến các em cảm thấy cuộc sống đầy màu sắc. Điều đó xuất phát từ tâm hồn vô tư, chưa bị ràng buộc bởi những lo toan hay tính toán của cuộc sống.


Ngược lại, người lớn thường trở nên thực tế hơn và đôi khi đánh mất khả năng cảm nhận những niềm vui giản dị. Khi trưởng thành, con người phải đối mặt với nhiều áp lực như công việc, tiền bạc, trách nhiệm gia đình. Vì vậy, họ dễ trở nên bận rộn và căng thẳng, ít khi dành thời gian để cảm nhận vẻ đẹp của những điều nhỏ bé xung quanh. Dù có trong tay nhiều thứ hơn – vật chất, kiến thức, kinh nghiệm – nhưng nếu tâm hồn thiếu sự rung động và niềm vui giản dị thì con người vẫn có thể cảm thấy trống rỗng.


Tuy nhiên, câu nói của Leopardi không nhằm khẳng định rằng người lớn hoàn toàn mất đi niềm vui trong cuộc sống. Thực chất, nó nhắc nhở mỗi người hãy biết giữ lại trong mình một phần tâm hồn trẻ thơ. Người trẻ cần học cách nhìn thế giới bằng sự lạc quan, tò mò và sáng tạo. Khi biết trân trọng những điều bình dị như tình bạn, tình cảm gia đình hay vẻ đẹp của thiên nhiên, chúng ta sẽ thấy cuộc sống ý nghĩa hơn.

PHẦN 1: ĐỌC HIỂU (4 điểm)

Câu 1. Văn bản được kể theo ngôi kể thứ nhất (người kể chuyện xưng "tôi").

Câu 2.Kiệt tác của cậu bé chính là Bức vẽ số 1 (vẽ một con trăn đang tiêu hóa một con voi từ bên ngoài, nhìn giống một cái mũ) và Bức vẽ số 2 (vẽ rõ con voi bên trong bụng con trăn).

Câu 3. Bởi vì trong mắt người lớn, những bức vẽ của cậu bé là vô nghĩa, không thực tế và không có giá trị ứng dụng. Họ đề cao những kiến thức thực dụng (toán, địa lý, lịch sử, ngữ pháp) giúp ích cho sự nghiệp và cuộc sống sau này hơn là sự tưởng tượng bay bổng của nghệ thuật.

Câu 4.

Miêu tả: Họ thiếu trí tưởng tượng (nhìn hình con trăn ra cái mũ), luôn cần được giải thích cặn kẽ mọi thứ và chỉ quan tâm đến những điều thực tế, khô khan (chính trị, cà vạt, bài bạc...).

Nhận xét: Những người lớn ở đây đại diện cho sự xơ cứng về tâm hồn, họ đã đánh mất khả năng nhìn nhận thế giới bằng sự trong sáng, hồn nhiên. Họ nhìn mọi thứ qua lăng kính của sự hữu dụng thay vì vẻ đẹp của bản chất.

Câu 5.

• Cần giữ gìn sự hồn nhiên, trí tưởng tượng và cái nhìn đa chiều về cuộc sống.

• Đừng vội vàng phán xét người khác dựa trên cái nhìn bề ngoài hời hợt.

• Hãy biết lắng nghe và thấu hiểu thế giới nội tâm của trẻ em hoặc những người có tư duy khác biệt với mình.

PHẦN 1: ĐỌC HIỂU (4 điểm)

Câu 1. Văn bản được kể theo ngôi kể thứ nhất (người kể chuyện xưng "tôi").

Câu 2.Kiệt tác của cậu bé chính là Bức vẽ số 1 (vẽ một con trăn đang tiêu hóa một con voi từ bên ngoài, nhìn giống một cái mũ) và Bức vẽ số 2 (vẽ rõ con voi bên trong bụng con trăn).

Câu 3. Bởi vì trong mắt người lớn, những bức vẽ của cậu bé là vô nghĩa, không thực tế và không có giá trị ứng dụng. Họ đề cao những kiến thức thực dụng (toán, địa lý, lịch sử, ngữ pháp) giúp ích cho sự nghiệp và cuộc sống sau này hơn là sự tưởng tượng bay bổng của nghệ thuật.

Câu 4.

Miêu tả: Họ thiếu trí tưởng tượng (nhìn hình con trăn ra cái mũ), luôn cần được giải thích cặn kẽ mọi thứ và chỉ quan tâm đến những điều thực tế, khô khan (chính trị, cà vạt, bài bạc...).

Nhận xét: Những người lớn ở đây đại diện cho sự xơ cứng về tâm hồn, họ đã đánh mất khả năng nhìn nhận thế giới bằng sự trong sáng, hồn nhiên. Họ nhìn mọi thứ qua lăng kính của sự hữu dụng thay vì vẻ đẹp của bản chất.

Câu 5.

• Cần giữ gìn sự hồn nhiên, trí tưởng tượng và cái nhìn đa chiều về cuộc sống.

• Đừng vội vàng phán xét người khác dựa trên cái nhìn bề ngoài hời hợt.

• Hãy biết lắng nghe và thấu hiểu thế giới nội tâm của trẻ em hoặc những người có tư duy khác biệt với mình.