Trịnh Ngọc Ánh
Giới thiệu về bản thân
ê nhầm để gửi lại
✅ Câu thơ sử dụng biện pháp nghệ thuật so sánh là:
“Lúa chín là nắng của đồng
Trái thị, trái hồng là nắng của cây.”
(Lê Hồng Thiện)
🟡 Giải thích:
- Tác giả so sánh:
- “Lúa chín” với “nắng của đồng”
- “Trái thị, trái hồng” với “nắng của cây”
- Dấu hiệu nhận biết: có từ “là” dùng để so sánh ẩn (so sánh ngầm), nhằm làm nổi bật vẻ đẹp rực rỡ, ấm áp của mùa vàng và hoa trái quê hương.
Ba câu còn lại sử dụng nhân hoá hoặc miêu tả, không phải so sánh.
✅ Câu thơ sử dụng biện pháp nghệ thuật so sánh là:
“Lúa chín là nắng của đồng
Trái thị, trái hồng là nắng của cây.”
(Lê Hồng Thiện)
🟡 Giải thích:
- Tác giả so sánh:
- “Lúa chín” với “nắng của đồng”
- “Trái thị, trái hồng” với “nắng của cây”
- Dấu hiệu nhận biết: có từ “là” dùng để so sánh ẩn (so sánh ngầm), nhằm làm nổi bật vẻ đẹp rực rỡ, ấm áp của mùa vàng và hoa trái quê hương.
Ba câu còn lại sử dụng nhân hoá hoặc miêu tả, không phải so sánh.
Những dòng có sử dụng biện pháp nhân hoá là:
👉
“Côn Sơn suối chảy rì rầm
Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.”
và
👉
“Dòng sông mới điệu làm sao
Nắng lên mặc áo lụa đào thướt tha.”
✅ Giải thích:
- “Suối chảy rì rầm” được so sánh, ví như “tiếng đàn cầm”, khiến con suối như có tâm hồn, biết tạo ra âm nhạc → nhân hoá.
- “Dòng sông mới điệu làm sao / Nắng lên mặc áo lụa đào thướt tha”: dòng sông được gán cho hành động “mặc áo”, “điệu” – vốn là hành động và tính cách của con người → nhân hoá.
Hai dòng còn lại:
- “Trên trời mây trắng như bông / Ở dưới cánh đồng bông trắng như mây.” → chỉ có so sánh, không phải nhân hoá.
- “Trẻ em như búp trên cành / Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan.” → so sánh trẻ em với búp non, không phải nhân hoá.
ấn nhầm☹
ấn nhầm☹
ê nhầm òi ☹
Dưới đây là một dàn ý mẫu (dành cho học sinh tiểu học hoặc THCS) dựa vào đoạn thơ “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo, kèm theo một từ dùng với nghĩa chuyển đã được gạch chân.
🩵 Dàn ý: Tả vẻ đẹp của dòng sông vào các thời điểm trong ngày
1. Mở bài:
Giới thiệu khái quát về dòng sông em muốn tả
- Quê em có một dòng sông hiền hòa, quanh năm soi bóng hàng tre xanh mát.
- Em yêu nhất là được ngắm dòng sông vào những thời điểm khác nhau trong ngày, bởi khi ấy sông như thay nhiều bộ áo đẹp lạ kỳ.
2. Thân bài:
a. Buổi sáng:
- Khi mặt trời vừa thức dậy, sương còn giăng nhẹ, dòng sông khoác lên mình tấm áo lụa mỏng, ánh hồng nhạt của bình minh.
- Mặt nước lấp lánh như được dát vàng bởi những tia nắng đầu tiên.
b. Buổi trưa:
- Nắng lên rực rỡ, bầu trời xanh biếc in xuống mặt sông, dòng sông dường như mặc áo xanh mới.
- Gió thổi, từng gợn sóng nhấp nhô như những nếp áo rung rinh.
c. Buổi chiều:
- Khi hoàng hôn buông xuống, sông đổi sang màu vàng cam dịu dàng, như cô gái e ấp trong bộ áo ráng vàng.
- Mặt nước phản chiếu những áng mây trôi hững hờ.
d. Buổi tối và khuya:
- Mặt trăng lên, dòng sông lấp lánh ánh bạc, thêu trên áo mình những vì sao nhỏ.
- Đêm khuya, sông như ẩn vào bóng tối, khoác áo đen huyền bí, nằm lặng yên giữa đôi bờ.
e. Sáng sớm hôm sau:
- Mùi hoa bưởi lan tỏa, những cánh hoa rơi đầy mặt nước, khiến sông như mặc áo hoa trắng tinh khôi.
- Cảnh vật yên bình, tươi mới đến ngẩn ngơ.
3. Kết bài:
- Dòng sông quê em thật đẹp, mỗi thời điểm lại mang một vẻ riêng.
- Em yêu dòng sông không chỉ vì nước trong, vì sóng vỗ, mà còn vì những “bộ áo” mà sông thay trong suốt một ngày dài.
Dưới đây là một dàn ý mẫu (dành cho học sinh tiểu học hoặc THCS) dựa vào đoạn thơ “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo, kèm theo một từ dùng với nghĩa chuyển đã được gạch chân.
🩵 Dàn ý: Tả vẻ đẹp của dòng sông vào các thời điểm trong ngày
1. Mở bài:
Giới thiệu khái quát về dòng sông em muốn tả
- Quê em có một dòng sông hiền hòa, quanh năm soi bóng hàng tre xanh mát.
- Em yêu nhất là được ngắm dòng sông vào những thời điểm khác nhau trong ngày, bởi khi ấy sông như thay nhiều bộ áo đẹp lạ kỳ.
2. Thân bài:
a. Buổi sáng:
- Khi mặt trời vừa thức dậy, sương còn giăng nhẹ, dòng sông khoác lên mình tấm áo lụa mỏng, ánh hồng nhạt của bình minh.
- Mặt nước lấp lánh như được dát vàng bởi những tia nắng đầu tiên.
b. Buổi trưa:
- Nắng lên rực rỡ, bầu trời xanh biếc in xuống mặt sông, dòng sông dường như mặc áo xanh mới.
- Gió thổi, từng gợn sóng nhấp nhô như những nếp áo rung rinh.
c. Buổi chiều:
- Khi hoàng hôn buông xuống, sông đổi sang màu vàng cam dịu dàng, như cô gái e ấp trong bộ áo ráng vàng.
- Mặt nước phản chiếu những áng mây trôi hững hờ.
d. Buổi tối và khuya:
- Mặt trăng lên, dòng sông lấp lánh ánh bạc, thêu trên áo mình những vì sao nhỏ.
- Đêm khuya, sông như ẩn vào bóng tối, khoác áo đen huyền bí, nằm lặng yên giữa đôi bờ.
e. Sáng sớm hôm sau:
- Mùi hoa bưởi lan tỏa, những cánh hoa rơi đầy mặt nước, khiến sông như mặc áo hoa trắng tinh khôi.
- Cảnh vật yên bình, tươi mới đến ngẩn ngơ.
3. Kết bài:
- Dòng sông quê em thật đẹp, mỗi thời điểm lại mang một vẻ riêng.
- Em yêu dòng sông không chỉ vì nước trong, vì sóng vỗ, mà còn vì những “bộ áo” mà sông thay trong suốt một ngày dài.
🎨 Từ dùng với nghĩa chuyển (ẩn dụ):
👉 mặc áo
(Từ “mặc áo” được dùng với nghĩa chuyển – không phải sông thật sự mặc áo, mà là nói hình ảnh ẩn dụ để diễn tả sự thay đổi màu sắc và vẻ đẹp của dòng sông theo thời gian.)
Dưới đây là một dàn ý mẫu (dành cho học sinh tiểu học hoặc THCS) dựa vào đoạn thơ “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo, kèm theo một từ dùng với nghĩa chuyển đã được gạch chân.
🩵 Dàn ý: Tả vẻ đẹp của dòng sông vào các thời điểm trong ngày
1. Mở bài:
Giới thiệu khái quát về dòng sông em muốn tả
- Quê em có một dòng sông hiền hòa, quanh năm soi bóng hàng tre xanh mát.
- Em yêu nhất là được ngắm dòng sông vào những thời điểm khác nhau trong ngày, bởi khi ấy sông như thay nhiều bộ áo đẹp lạ kỳ.
2. Thân bài:
a. Buổi sáng:
- Khi mặt trời vừa thức dậy, sương còn giăng nhẹ, dòng sông khoác lên mình tấm áo lụa mỏng, ánh hồng nhạt của bình minh.
- Mặt nước lấp lánh như được dát vàng bởi những tia nắng đầu tiên.
b. Buổi trưa:
- Nắng lên rực rỡ, bầu trời xanh biếc in xuống mặt sông, dòng sông dường như mặc áo xanh mới.
- Gió thổi, từng gợn sóng nhấp nhô như những nếp áo rung rinh.
c. Buổi chiều:
- Khi hoàng hôn buông xuống, sông đổi sang màu vàng cam dịu dàng, như cô gái e ấp trong bộ áo ráng vàng.
- Mặt nước phản chiếu những áng mây trôi hững hờ.
d. Buổi tối và khuya:
- Mặt trăng lên, dòng sông lấp lánh ánh bạc, thêu trên áo mình những vì sao nhỏ.
- Đêm khuya, sông như ẩn vào bóng tối, khoác áo đen huyền bí, nằm lặng yên giữa đôi bờ.
e. Sáng sớm hôm sau:
- Mùi hoa bưởi lan tỏa, những cánh hoa rơi đầy mặt nước, khiến sông như mặc áo hoa trắng tinh khôi.
- Cảnh vật yên bình, tươi mới đến ngẩn ngơ.
3. Kết bài:
- Dòng sông quê em thật đẹp, mỗi thời điểm lại mang một vẻ riêng.
- Em yêu dòng sông không chỉ vì nước trong, vì sóng vỗ, mà còn vì những “bộ áo” mà sông thay trong suốt một ngày dài.
🎨 Từ dùng với nghĩa chuyển (ẩn dụ):
👉 mặc áo
(Từ “mặc áo” được dùng với nghĩa chuyển – không phải sông thật sự mặc áo, mà là nói hình ảnh ẩn dụ để diễn tả sự thay đổi màu sắc và vẻ đẹp của dòng sông theo thời gian.)