Nguyễn Minh Hưởng
Giới thiệu về bản thân
Tấm lòng cao cả
"Cậu bé nạo ống khói",nhân vật trong tác phẩm "Những tấm lòng cao cả"của nhà văn nổi tiếng Edmondo De Amicis.
"Cậu bé nạo ống khói"qua mô tả của tác giả và trí tưởng tượng của tôi thì cậu bé ấy người đen ngòm những bồ hóng, cũng như cái bị, mấy cái chổi và cái nạo của cậu.Trông cậu rất xấu xí, nhưng lại có khuôn mặt hiền hậu.Riêng điểm này làm tôi "ấn tượng" hình hài cậu bé không tồn tại này.
Cậu ta khi ấy, tay tựa vào tường, đầu gục vào tay,khóc nức nở vì làm mất 3 hào-là tiền công khi cậu đi cạo ống khói do cậu sơ ý cất 3 hào này vào chiếc túi áo bị rách.Khi đọc đến đây,tôi rất buồn và cảm thông cho cậu bé.Nghĩ đến viễn cảnh bị chủ đánh đập vì không kiếm được xu nào thì cậu bé càng não ruột hơn,khóc còn hơn lúc trước,đến đây,tôi bỗng thót tim ,lo lắng thay cho cậu ấy,đồng thời tôi cũng tò mò cậu bé sẽ làm như thế nào để thoát khỏi sự trừng phạt của chủ.Nhưng khi đọc đén phần sau tôi ngỡ ngàng nhận ra rằng cậu bé được các cô bé,anh chị giúp đỡ,khi ấy tôi như cảm thấy cậu bé rất xúc động,bất ngờ về hành động của những người không quyen biết cậu,khi đó tôi cũng thỏ phào nhẹ nhõm vì biết cậu bé đã được cứu.
Tác giả Edmondo De Amicis đã khéo léo so sánh để gợi nên hình ảnh cậu bé bất hạnh,mặt mũi đen sì,mặt giàn rụa nước mắt làm độc giả dâng nên nỗi cảm thương cho chú bé bất hạnh ấy.
"Cậu bé nạo ống khói" là người rất có nghị lực, mặc dù không có cha mẹ,thường xuyên bị chủ nhà đánh đập,mắng chửi,ngược đãi cậu vì không kiếm được tiền về cho ông ta. Vậy mà cậu ấy vẫn kiên trì ,chịu đựng,để giành giật sự sống- một cậu bé luôn cố gắng vượt lên hoàn cảnh. Đó là điều tôi ngưỡng mộ về "cậu bé nạo ống khói"ấy.
Qua văn bản "Cậu bé nạo ống khói" em rút ra bài học sau:
Ta phải biết yêu thương, đùm bọc ,giúp đỡ những người khó khăn trong cuộc sống.Tuy sự giúp đỡ của mình có vẻ nhỏ bé, nhưng với người khó khăn thì nó mang giá trị rất lớn như câu ca dao "Một miếng khi đói bằng một gói khi no". Trong văn bản thì còn thể hiện sự đoàn kết qua chi tiết:
" Các nữ sinh nhìn nhau, vẻ mặt rất nghiêm chỉnh; một số nữa cũng kéo đến, bé có, lớn có, con em những công nhân nghèo cũng như con nhà giàu, tay ôm cặp sách. Một nữ sinh vào loại lớn, đội cái mũ có cắm chiếc lông chim xanh, lấy hai đồng xu trong túi ra và nói:
- Mình chỉ có hai xu, nhưng chúng ta hãy góp nhau lại.
- Mình cũng có hai xu đây, - một cô bé mặc áo đỏ nói, - thế nào tất cả chúng ta cũng kiếm đủ ba hào!
Thế là các nữ sinh lên tiếng gọi: “A-ma-li-a, Lui-gi-na, An-ni-na, một xu nhé. Ai có xu đưa đây!”.
Một vài cô mang tiền đi mua vở và mua hoa. Họ liền vội vàng đem tiền đến. Những cô khác bé hơn biếu những đồng trinh. Cô nữ sinh đội mũ cắm chiếc lông xanh, thu tiền và lên tiếng đếm:
- Tám, mười, mười lăm xu! Chưa đủ, phải thêm nữa!
Một chị con gái, hình như là phụ giáo, đi tới và cho một hào. Tất cả nữ sinh tíu tít hoan nghênh chị. Thế là chỉ còn thiếu năm xu nữa thôi.
- Kìa, các chị lớp bốn đang tới kìa, họ có tiền đấy, - một em bé nói.
Lớp bốn tới nơi, tiền lại càng nhiều. Các bạn nữ sinh xúm quanh cậu bé nạo ống khói; và thật là thích mắt nhìn cái cảnh cậu bé đen ngòm, hiền hậu, ở giữa đám nữ sinh xinh xắn, đáng yêu mặc quần áo đủ màu, tóc xõa phất phới, người cắm lông chim tươi màu, kẻ thắt ruy băng bằng lụa. Số tiền ba hào đã đủ, nhưng xu vẫn tiếp tục đổ ra như mưa. Những em bé không có tiền, cũng lách qua giữa các chị lớn, đem cho những chùm hoa nho nhỏ, gọi là cũng góp phần mình.
– Biện pháp tu từ so sánh: xu vẫn tiếp tục đổ ra như mưa.
– Tác dụng: Giúp cho hình ảnh trong câu văn trở nên sinh động hơn; đồng thời nhấn mạnh sự sẻ chia và tấm lòng nhân hậu, hào hiệp của các bạn học sinh trong trường dành cho cậu bé nạo ống khói đáng thương.