Hoàng Nhật Duy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Nhật Duy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong những câu chuyện cổ tích mẹ kể, em thích nhất là câu chuyện "Sự tích hoa cúc trắng". Câu chuyện ca ngợi tấm lòng hiếu thảo của một cô bé hiếu thảo đối với người mẹ ốm yếu của mình.

Ngày xưa, có hai mẹ con nhà nọ sống trong một căn nhà nhỏ nơi bìa rừng. Người mẹ làm việc vất vả nên chẳng may bị bệnh nặng. Dù nhà rất nghèo nhưng cô bé vẫn cố gắng chạy vảy khắp nơi để thuốc thang cho mẹ. Một ngày nọ, khi đang đi tìm thuốc, cô bé gặp một ông cụ râu tóc bạc phơ. Nghe hoàn cảnh của cô, ông cụ bảo: "Cháu hãy đi đến gốc cây cổ thụ đầu rừng, tìm bông hoa màu trắng. Bông hoa có bao nhiêu cánh thì mẹ cháu sẽ sống bấy nhiêu ngày".

Cô bé vội vã đi tìm và thấy bông hoa trắng tinh khôi. Thế nhưng, khi đếm, hoa chỉ có vỏn vẹn bốn cánh. Thương mẹ quá, cô bé không đành lòng để mẹ chỉ sống thêm bốn ngày. Cô liền nhẹ nhàng xé nhỏ mỗi cánh hoa thành rất nhiều sợi dài, cho đến khi bông hoa trắng có vô số cánh nhỏ li ti. Nhờ tấm lòng hiếu thảo ấy, mẹ cô đã khỏi bệnh và sống rất thọ bên con gái. Những sợi nhỏ đó sau này trở thành loài hoa cúc trắng mà chúng ta thấy ngày nay.

Chủ ngữ: những đứa trẻ trong xóm

Vị ngữ: đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến.

Dấu hai chấm trong câu văn này có tác dụng: Dùng để giải thích.

  • Về thân và cành: khô cong, khô như chết.
  • Về lộc và lá: lộc biếc, ngọc lục, sang trọng, búp.
  • Về trạng thái thay đổi: phơi, chớm đến, vỡ òa.
  • Về bộ phận cây: tán xoan, thân cành, cành xoan.

Trong gia đình em, mẹ luôn dạy rằng "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", phải luôn biết ơn những người đã dạy dỗ mình. Vì thế, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 vừa qua, em đã cùng mẹ tự tay chuẩn bị một món quà nhỏ tại nhà để tặng cô giáo chủ nhiệm.

Tối hôm đó, hai mẹ con cùng ngồi ở bàn phòng khách. Mẹ đã chuẩn bị sẵn giấy màu, ruy băng và những bông hoa khô thật đẹp. Mẹ hướng dẫn em cách gấp một chiếc thiệp hình trái tim và nắn nót viết những lời chúc chân thành dành cho cô. Mẹ bảo: "Món quà quý giá nhất không phải là thứ đắt tiền, mà là tấm lòng con đặt vào đó". Nhìn mẹ tỉ mỉ giúp em thắt chiếc nơ xinh xắn lên hộp quà, em thấy lòng mình ấm áp lạ thường.

Sáng hôm sau mang quà đến lớp, nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của cô khi nhận tấm thiệp tự tay em làm, em thầm cảm ơn mẹ đã giúp em hiểu thế nào là lòng biết ơn.

Trong gia đình em, mẹ luôn dạy rằng "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", phải luôn biết ơn những người đã dạy dỗ mình. Vì thế, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 vừa qua, em đã cùng mẹ tự tay chuẩn bị một món quà nhỏ tại nhà để tặng cô giáo chủ nhiệm.

Tối hôm đó, hai mẹ con cùng ngồi ở bàn phòng khách. Mẹ đã chuẩn bị sẵn giấy màu, ruy băng và những bông hoa khô thật đẹp. Mẹ hướng dẫn em cách gấp một chiếc thiệp hình trái tim và nắn nót viết những lời chúc chân thành dành cho cô. Mẹ bảo: "Món quà quý giá nhất không phải là thứ đắt tiền, mà là tấm lòng con đặt vào đó". Nhìn mẹ tỉ mỉ giúp em thắt chiếc nơ xinh xắn lên hộp quà, em thấy lòng mình ấm áp lạ thường.

Sáng hôm sau mang quà đến lớp, nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của cô khi nhận tấm thiệp tự tay em làm, em thầm cảm ơn mẹ đã giúp em hiểu thế nào là lòng biết ơn.

Trong gia đình em, mẹ luôn dạy rằng "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", phải luôn biết ơn những người đã dạy dỗ mình. Vì thế, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 vừa qua, em đã cùng mẹ tự tay chuẩn bị một món quà nhỏ tại nhà để tặng cô giáo chủ nhiệm.

Tối hôm đó, hai mẹ con cùng ngồi ở bàn phòng khách. Mẹ đã chuẩn bị sẵn giấy màu, ruy băng và những bông hoa khô thật đẹp. Mẹ hướng dẫn em cách gấp một chiếc thiệp hình trái tim và nắn nót viết những lời chúc chân thành dành cho cô. Mẹ bảo: "Món quà quý giá nhất không phải là thứ đắt tiền, mà là tấm lòng con đặt vào đó". Nhìn mẹ tỉ mỉ giúp em thắt chiếc nơ xinh xắn lên hộp quà, em thấy lòng mình ấm áp lạ thường.

Sáng hôm sau mang quà đến lớp, nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của cô khi nhận tấm thiệp tự tay em làm, em thầm cảm ơn mẹ đã giúp em hiểu thế nào là lòng biết ơn.

Trong gia đình em, mẹ không chỉ là người chăm sóc từng bữa ăn giấc ngủ, mà còn là một "người thầy" vô cùng hiền hậu. Một sự việc xảy ra tối qua tại bàn học đã giúp em hiểu sâu sắc về lòng biết ơn và truyền thống Tôn sư trọng đạo ngay tại nhà mình.

Tối qua, em gặp một bài toán giải rất khó. Dù đã đọc đi đọc lại đề bài nhiều lần nhưng em vẫn loay hoay không biết làm thế nào. Thấy em chống cằm nhìn quyển vở với vẻ mặt buồn thiu, mẹ nhẹ nhàng bước lại gần. Mẹ không hề trách mắng mà chỉ khẽ xoa đầu em rồi ngồi xuống bên cạnh. Mẹ dịu dàng hỏi: "Con gặp khó khăn ở chỗ nào, để mẹ cùng con tháo gỡ nhé?".

Giọng nói ấm áp của mẹ làm em thấy tự tin hẳn lên. Mẹ không làm hộ mà chỉ đưa ra những gợi ý nhỏ, giúp em nhớ lại các kiến thức đã học trên lớp. Mẹ còn lấy những chiếc bút màu làm ví dụ cho em dễ hình dung. Nhờ sự kiên nhẫn và lời giảng giải tỉ mỉ của mẹ, em đã tự tay giải được bài toán ấy. Mẹ mỉm cười thật tươi, đôi mắt ánh lên niềm vui và khen: "Con của mẹ giỏi lắm, chỉ cần tập trung một chút là làm được ngay!".


Với một cây chổi,em có thể quét nhà và quét sân.

Ở nhà,em thường xem TV.