Phan Tuấn Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phan Tuấn Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 : Nỗi nhớ quê da diết,Cảm giác xa lạ, Sự hoài niệm, cô đơn

Câu 2 :

1. Nắng – “Trên cao thì nắng cũng quê ta”2. Màu mây trắng – “Cũng trắng màu mây bay phía xa”3. Đồi núi nhuộm vàng – “Đồi cũng nhuộm vàng trên đỉnh ngọn”

4. Cảm giác như đang ở quê – “Tôi ngỡ là tôi lúc ở nhà”

Câu 3 : Cảm hứng chủ đạo của văn bản “Quê người” là nỗi nhớ quê hương da diết của người sống xa xứ.

Câu 4 :

Khổ 1:Tâm trạng: Bồi hồi, xao xuyến, xen lẫn chút vui mừng.

Lý do: Nhân vật trữ tình nhìn thấy nắng và mây ở nơi đất khách mà gợi nhớ quê nhà. Cảnh vật khiến anh tưởng như mình đang được sống trong không gian quen thuộc nơi quê hương

Tâm trạng: Trầm buồn, cô đơn, lạc lõng.

Lý do: Dù vẫn là nắng vàng, mây trắng nhưng cảm giác quê hương không còn – thay vào đó là nỗi nhớ da diết và sự nhận thức rõ ràng rằng mình đang ở “quê người”, không thuộc về nơi đây.

Câu 5

> “Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ

Bụi đường cũng bụi của người ta.”

Hai câu thơ giản dị nhưng gợi lên nỗi cô đơn, lạc lõng sâu sắc của người xa quê.

Hành động “ngó xuống mũi giày” diễn tả một khoảnh khắc trầm tư, cúi đầu, như một cách thu mình, gợi cảm giác lặng lẽ và buồn bã.

Hình ảnh “bụi đường cũng bụi của người ta” thể hiện một sự xa lạ đến tận cùng, như thể nơi đây không có gì thuộc về mình – kể cả bụi đường, thứ vốn rất đời thường.=> Hình ảnh này khiến mình xúc động, vì nó nói lên tâm trạng chung của những người tha hương, luôn nhớ về quê hương nhưng lại bất lực trước khoảng cách và thời gian.