Phạm Thị Hà Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thị Hà Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Bảo tồn di tích lịch sử là một nhiệm vụ cấp thiết, mang ý nghĩa sống còn trong việc giữ gìn bản sắc và văn hóa dân tộc. Di tích lịch sử không chỉ là những công trình kiến trúc cũ kỹ mà là "nhân chứng sống", lưu giữ quá khứ hào hùng, xương máu của cha ông, từ đó giáo dục thế hệ trẻ lòng tự hào và trách nhiệm đối với cội nguồn. Trong bối cảnh đô thị hóa nhanh chóng, việc bảo vệ những di sản này giúp chúng ta không bị "hòa tan", đồng thời tạo tiềm năng phát triển du lịch bền vững cho địa phương. Tuy nhiên, bảo tồn không đồng nghĩa với giữ nguyên sự cũ kỹ, mà cần kết hợp trùng tu khoa học cùng phát huy giá trị, làm cho di tích thực sự sống trong đời sống hiện đại. Đáng buồn thay, hiện nay vẫn còn tình trạng thiếu ý thức, làm tổn hại đến di tích. Vì vậy, mỗi công dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần nâng cao ý thức trách nhiệm, tích cực tìm hiểu và chung tay bảo vệ, quảng bá các giá trị lịch sử cao quý ấy.

câu 2:


câu 1:

văn bản thông tin

câu 2

Vạn Lý Trường Thành

câu 3:

dữ liệu thứ cấp

ví dụ:Các con số về chiều dài, thời gian xây dựng hoặc các sự kiện lịch sử về Vạn Lý Trường Thành không phải do tác giả tự tay đo đạc hay chứng kiến

câu 4:

Trong văn bản "Vạn Lý Trường Thành - bí ẩn nhân loại", các phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ (hình ảnh, in đậm, sơ đồ) đóng vai trò quan trọng trong việc cụ thể hóa thông tin, giúp người đọc hình dung trực quan về sự vĩ đại và cấu trúc phức tạp của công trình, đồng thời làm nổi bật các con số, địa danh quan trọng, tăng tính thuyết phục và thu hút cho bài viết.

câu 5:

Văn bản Vạn Lý Trường Thành - bí ẩn nhân loại mang lại những thông tin vô cùng sâu sắc, gợi cho em những suy nghĩ và cảm xúc đặc biệt về một trong những kỳ quan vĩ đại nhất thế giới. Dưới đây là những suy nghĩ chính về thông tin trong văn bản:




câu 1:

Nhân vật lão Goriot trong tiểu thuyết cùng tên là hình tượng điển hình cho bi kịch tình phụ tử mù quáng và sự tàn khốc của đồng tiền trong xã hội Pháp thế kỷ XIX. Vốn là tiểu thương giàu có, lão đã hy sinh tất cả tài sản, tình yêu và danh dự để lo cho hai cô con gái bước chân vào giới quý tộc thượng lưu. Tuy nhiên, tình yêu thương vị kỷ, nuông chiều quá mức của lão chỉ nhận lại sự vô ơn, lạnh lùng từ các con khi lão kiệt quệ về tài chính. Bi kịch của Goriot đẩy đến đỉnh điểm khi lão cô độc, đau đớn chết trong nghèo đói tại nhà trọ Vauquer, bị chính các con bỏ rơi ngay cả trong đám tang. Qua nhân vật này, Balzac không chỉ thương cảm cho một người cha bất hạnh mà còn phê phán gay gắt một xã hội tha hóa, nơi đồng tiền phá vỡ các mối quan hệ gia đình thiêng liêng nhất. Lão Goriot trở thành một "Kitô của tình cha" - biểu tượng của sự hy sinh vô điều kiện nhưng nhận lại bi kịch cay đắng. 

câu 2:

Công cha đức mẹ cao dày
Cưu mang trứng nước những ngày ngây thơ
Nuôi con khó nhọc đến giờ
Trưởng thành con phải biết thờ song thân”

Công lao sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ đối với con cái là vô cùng to lớn, không sao kể xiết. Vì vậy, những người làm con khi đã khôn lớn, trưởng thành phải luôn ghi nhớ công lao trời biển ấy và báo đáp, phụng dưỡng cha mẹ. Đúng như những lời trong câu ca dao: “Một lòng thờ mẹ kính cha/ Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”.

Bất kể ai cũng vậy, từ khi mới chào đời ta đã nhận được tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ và những người xung quanh. “Mang nặng đẻ đau” chín tháng mười ngày để rồi vỡ òa trong niềm vui và hạnh phúc khi nghe thấy tiếng khóc đầu đời của con. Còn gì vui sướng hơn khi sau bao nhiêu ngày tháng chờ đợi, thiên thần của cha mẹ đã ra đời. Và cũng từ đó, cha mẹ vất vả hơn khi phải chăm sóc con, lo cho con tất cả mọi thứ, thức trắng đêm trông nom khi con ốm. Cứ như vậy cho đến khi con “ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi”, thời gian trôi con lớn dần trong vòng tay yêu thương, chăm sóc của cha mẹ còn cha mẹ thì vất vả hơn vì vừa phải lo cho công việc vừa phải lo cho con. Nhưng có một điều mà chắc chắn ai cũng biết đó là cho dù vất vả, nặng nhọc đến đâu chỉ cần những đứa con luôn vui tươi, khỏe mạnh thì đó đã là niềm động viên, an ủi, tiếp thêm sức mạnh cho những người làm cha, làm mẹ rồi.

Công lao của cha mẹ thật vô cùng lớn lao, chính vì vậy con cái cần làm tròn trách nhiệm của mình đối với cha mẹ ngay từ khi còn nhỏ cho đến lúc trưởng thành. Khi còn nhỏ, bổn phận của con cái là phải biết vâng lời cha mẹ, chăm chỉ học tập rèn luyện để cha mẹ được vui lòng. Tuy còn nhỏ, chưa thể giúp gì nhiều cho cha mẹ nhưng việc phấn đấu để trở thành con ngoan trò giỏi chính là món quà to lớn dành cho cha mẹ của mình. Mặc dù có nhiều lúc cha mẹ có quát mắng ta nhưng suy cho cùng, những bậc làm cha làm mẹ chỉ muốn những điều tốt đẹp nhất cho con cái của mình. Có thể khi đó, chúng ta còn quá nhỏ để hiểu được một cách sâu xa những lời quát mắng đó là muốn tốt cho mình, nhưng khi đã trưởng thành, ta thầm cảm ơn những lời quát mắng đó đã giúp ta hiểu ra nhiều điều hơn. Khi con cái dần trưởng thành cũng là lúc cha mẹ ngày càng già yếu đi, đây chính là lúc những người làm con cần làm làm tròn chữ hiếu của mình, đó là phải phụng dưỡng, chăm sóc chu đáo cho cha mẹ của mình, có như vậy mới làm tròn chữ hiếu của đạo làm con.

Tuy nhiên không phải những người con nào cũng làm tròn trách nhiệm của mình đối với cha mẹ. Có những người con xem cha mẹ của mình là gánh nặng khi họ già yếu đi, anh em trong cùng một gia đình đùn đẩy trách nhiệm nuôi cha mẹ hết cho người này rồi đến người khác, có một số người chọn cách đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão để không mất thời gian chăm sóc. Cha mẹ cả một đời vất vả vì con cái, chỉ mong lúc về già được an nhàn, sum họp bên con cháu, vậy mà những người con nỡ nhẫn tâm bỏ mặc cha mẹ trong sự cô đơn, mặc dù vẫn đầy đủ về cuộc sống vật chất nhưng lại thiếu thốn tình cảm, lúc nào cũng cảm thấy cô đơn.

“Công cha nặng lắm ai ơi
Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang”

Một lần nữa phải luôn tự nhắc nhở rằng, công lao, ơn nghĩa của cha mẹ là không gì có thể sánh nổi. Những người làm con phải luôn ghi nhớ công lao ấy và phải làm tròn trách nhiệm của mình đối với cha mẹ, đừng để khi cha mẹ mãi mãi không còn trên thế gian này nữa thì mọi sự báo đáp cũng đã muộn rồi.

câu 1:

ngôi kể thứ 3

câu 2:

hiện thực của xã hội Pháp trong giai đoạn Bourbon phục hoàng

câu 3:

lời hấp hối cuối cùng, thể hiện sự thấu hiểu muộn màng và bi kịch về tình yêu thương mù quáng của ông dành cho các con gái

câu 4:

tình phụ tử mù quáng đã trở thành bản năng và lẽ sống của lão

câu 5:

là một trong những bi kịch đau đớn và thê lương nhất của văn học hiện thực thế kỷ XIX. Đó là hình ảnh của sự hy sinh mù quáng, sự bạc bẽo của đồng tiền và cái chết trong cô đơn tột cùng.

câu 1:

Đoạn thơ trong "Bài thơ chưa thể đặt tên" mang đến cảm xúc sâu lắng về sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ. Qua hình ảnh thơ dung dị, chân thực, người đọc cảm nhận rõ nỗi vất vả, sự kiên cường của cha, những lần "lần từng bước" hay "trên vai nặng trĩu" nỗi lo toan cuộc đời. Điệp từ, điệp cấu trúc cùng nhịp thơ chậm rãi khắc họa hình ảnh người cha bền bỉ, che chở cho con trước giông bão. Đoạn thơ không chỉ thể hiện tình thương vô bờ mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng biết ơn, sự trân trọng những giá trị bình dị, cao đẹp mà cha mẹ đã dành cho con. Đây là những vần thơ đầy cảm xúc, dễ đi vào lòng người. 

câu 2;

Trong một thế giới đầy biến động, nơi thay đổi là hằng số duy nhất, khả năng thích ứng trở thành kỹ năng mềm quan trọng nhất. Như triết gia Charles Darwin từng ngụ ý, không phải loài mạnh nhất hay thông minh nhất sẽ sống sót, mà là loài thích nghi tốt nhất với sự thay đổi. Điều này hoàn toàn trùng khớp với thông điệp mà Max McKeown gửi gắm qua cuốn sách "Thích ứng trong mọi hoàn cảnh", nhấn mạnh rằng sự linh hoạt chính là chìa khóa để kiến tạo thành công và hạnh phúc.  Thích ứng trong mọi hoàn cảnh không có nghĩa là buông xuôi, phó mặc cho số phận hay đánh mất bản sắc. Trái lại, đó là khả năng điều chỉnh suy nghĩ, thái độ, hành vi và thói quen để phù hợp và tồn tại hiệu quả trước một môi trường, tình huống hoặc điều kiện sống mới. Đó là sự chủ động đón nhận thay đổi thay vì sợ hãi hay trốn tránh.  Tại sao chúng ta cần thích ứng? Thứ nhất, cuộc sống không bao giờ đứng yên. Sự thay đổi công nghệ, biến cố gia đình, hay những thách thức kinh tế xã hội đều có thể ập đến bất cứ lúc nào. Nếu không thể thích ứng, con người dễ rơi vào trạng thái hoảng loạn, khủng hoảng và bị tụt hậu. Thứ hai, sự thích ứng giúp chúng ta rèn luyện tư duy sáng tạo, khả năng giải quyết vấn đề và phát triển năng lực bản thân. Khi đối mặt với khó khăn, thay vì than vãn, người biết thích ứng sẽ tìm ra cơ hội trong rủi ro. Thứ ba, sự linh hoạt giúp con người xây dựng các mối quan hệ xã hội bền vững và ổn định, duy trì sự cân bằng tâm lý.  Dẫn chứng tiêu biểu nhất là giai đoạn đại dịch COVID-19 vừa qua. Những doanh nghiệp nhanh chóng chuyển đổi sang mô hình làm việc từ xa, bán hàng trực tuyến đã sống sót và phát triển. Trái lại, những ai bảo thủ, chậm chạp thích nghi đều phải đối mặt với nguy cơ phá sản. Trong cuộc sống cá nhân, người trẻ biết học hỏi thêm kỹ năng mới, tận dụng công nghệ để nâng cao kiến thức sẽ dễ dàng nắm bắt cơ hội nghề nghiệp trong thời đại số.  Tuy nhiên, thích ứng không đồng nghĩa với sự thực dụng, cơ hội hay bất chấp nguyên tắc đạo đức. Thích ứng phải dựa trên nền tảng vững chắc của tư duy tích cực, sự kiên định về mục tiêu và tinh thần chủ động. Chúng ta thay đổi phương pháp, không thay đổi mục tiêu cuối cùng.  Để rèn luyện khả năng thích ứng, trước hết, chúng ta cần thay đổi tư duy: nhìn nhận khó khăn là cơ hội để học hỏi và rèn luyện. Hãy luôn cập nhật kiến thức mới, rèn luyện tư duy phản biện và sẵn sàng bước ra khỏi vùng an toàn. Cuối cùng, cần rèn luyện kỹ năng kiểm soát cảm xúc, tránh những tiêu cực không cần thiết khi đối mặt với rủi ro Tóm lại, "Thích ứng trong mọi hoàn cảnh" là kỹ năng sinh tồn tối quan trọng trong kỷ nguyên mới. Hãy ngừng than vãn về những thay đổi và bắt đầu rèn luyện cho mình một bộ não linh hoạt, một tư duy chủ động để trở thành người làm chủ hoàn cảnh, thay vì để hoàn cảnh xô đẩy.


câu 1:

Đoạn thơ trong "Bài thơ chưa thể đặt tên" mang đến cảm xúc sâu lắng về sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ. Qua hình ảnh thơ dung dị, chân thực, người đọc cảm nhận rõ nỗi vất vả, sự kiên cường của cha, những lần "lần từng bước" hay "trên vai nặng trĩu" nỗi lo toan cuộc đời. Điệp từ, điệp cấu trúc cùng nhịp thơ chậm rãi khắc họa hình ảnh người cha bền bỉ, che chở cho con trước giông bão. Đoạn thơ không chỉ thể hiện tình thương vô bờ mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng biết ơn, sự trân trọng những giá trị bình dị, cao đẹp mà cha mẹ đã dành cho con. Đây là những vần thơ đầy cảm xúc, dễ đi vào lòng người. 

câu 2;

Trong một thế giới đầy biến động, nơi thay đổi là hằng số duy nhất, khả năng thích ứng trở thành kỹ năng mềm quan trọng nhất. Như triết gia Charles Darwin từng ngụ ý, không phải loài mạnh nhất hay thông minh nhất sẽ sống sót, mà là loài thích nghi tốt nhất với sự thay đổi. Điều này hoàn toàn trùng khớp với thông điệp mà Max McKeown gửi gắm qua cuốn sách "Thích ứng trong mọi hoàn cảnh", nhấn mạnh rằng sự linh hoạt chính là chìa khóa để kiến tạo thành công và hạnh phúc.  Thích ứng trong mọi hoàn cảnh không có nghĩa là buông xuôi, phó mặc cho số phận hay đánh mất bản sắc. Trái lại, đó là khả năng điều chỉnh suy nghĩ, thái độ, hành vi và thói quen để phù hợp và tồn tại hiệu quả trước một môi trường, tình huống hoặc điều kiện sống mới. Đó là sự chủ động đón nhận thay đổi thay vì sợ hãi hay trốn tránh.  Tại sao chúng ta cần thích ứng? Thứ nhất, cuộc sống không bao giờ đứng yên. Sự thay đổi công nghệ, biến cố gia đình, hay những thách thức kinh tế xã hội đều có thể ập đến bất cứ lúc nào. Nếu không thể thích ứng, con người dễ rơi vào trạng thái hoảng loạn, khủng hoảng và bị tụt hậu. Thứ hai, sự thích ứng giúp chúng ta rèn luyện tư duy sáng tạo, khả năng giải quyết vấn đề và phát triển năng lực bản thân. Khi đối mặt với khó khăn, thay vì than vãn, người biết thích ứng sẽ tìm ra cơ hội trong rủi ro. Thứ ba, sự linh hoạt giúp con người xây dựng các mối quan hệ xã hội bền vững và ổn định, duy trì sự cân bằng tâm lý.  Dẫn chứng tiêu biểu nhất là giai đoạn đại dịch COVID-19 vừa qua. Những doanh nghiệp nhanh chóng chuyển đổi sang mô hình làm việc từ xa, bán hàng trực tuyến đã sống sót và phát triển. Trái lại, những ai bảo thủ, chậm chạp thích nghi đều phải đối mặt với nguy cơ phá sản. Trong cuộc sống cá nhân, người trẻ biết học hỏi thêm kỹ năng mới, tận dụng công nghệ để nâng cao kiến thức sẽ dễ dàng nắm bắt cơ hội nghề nghiệp trong thời đại số.  Tuy nhiên, thích ứng không đồng nghĩa với sự thực dụng, cơ hội hay bất chấp nguyên tắc đạo đức. Thích ứng phải dựa trên nền tảng vững chắc của tư duy tích cực, sự kiên định về mục tiêu và tinh thần chủ động. Chúng ta thay đổi phương pháp, không thay đổi mục tiêu cuối cùng.  Để rèn luyện khả năng thích ứng, trước hết, chúng ta cần thay đổi tư duy: nhìn nhận khó khăn là cơ hội để học hỏi và rèn luyện. Hãy luôn cập nhật kiến thức mới, rèn luyện tư duy phản biện và sẵn sàng bước ra khỏi vùng an toàn. Cuối cùng, cần rèn luyện kỹ năng kiểm soát cảm xúc, tránh những tiêu cực không cần thiết khi đối mặt với rủi ro Tóm lại, "Thích ứng trong mọi hoàn cảnh" là kỹ năng sinh tồn tối quan trọng trong kỷ nguyên mới. Hãy ngừng than vãn về những thay đổi và bắt đầu rèn luyện cho mình một bộ não linh hoạt, một tư duy chủ động để trở thành người làm chủ hoàn cảnh, thay vì để hoàn cảnh xô đẩy.