Trần Yến Nhi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:- Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất xưng “tôi”
Câu 2: Văn bản được viết theo phong cách ngôn ngữ nghệ thuật.
Câu 3: Một đặc điểm của truyện ngắn thể hiện trong văn bản là:
-Tập trung khắc họa một tình huống, một cảm xúc cũng như ý nghĩa nhất định (ở đây là suy nghĩ, tình cảm của nhân vật "tôi" với loài chim).
Câu 4: Những lời "thầm kêu" cho thấy Hoài là người:
-Giàu lòng yêu thương vả nhân hậu với loài vật.
-Biết suy nghĩ, đồng cảm với cuộc sống của của loài vật
-Có ý thức bảo vệ thiên nhiên, động vật.
Câu 5:
Từ câu chuyện trong văn bản, vấn đề bảo vệ các loài động vật hoang dã trở nên gần gũi và cấp thiết hơn bao giờ hết. Hình ảnh những con chim bồng chanh phải rời bỏ nơi ở vì sự can thiệp của con người gợi lên nỗi xót xa, đồng thời nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm của mình đối với tự nhiên. Mỗi người cần nâng cao ý thức, nói không với việc săn bắt, buôn bán động vật trái phép và tích cực bảo vệ môi trường sống của chúng. Bên cạnh đó, việc tuyên truyền, giáo dục cộng đồng về vai trò của động vật trong hệ sinh thái cũng vô cùng quan trọng, giúp con người hiểu rằng bảo vệ muông thú chính là bảo vệ sự cân bằng của thiên nhiên và cuộc sống của chính mình. Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ như không phá tổ, không làm tổn hại đến các loài vật, để góp phần giữ gìn một thế giới xanh, hài hòa và bền vững cho hôm nay và mai sau.
Câu 1:- Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất xưng “tôi”
Câu 2: Văn bản được viết theo phong cách ngôn ngữ nghệ thuật.
Câu 3: Một đặc điểm của truyện ngắn thể hiện trong văn bản là:
-Tập trung khắc họa một tình huống, một cảm xúc cũng như ý nghĩa nhất định (ở đây là suy nghĩ, tình cảm của nhân vật "tôi" với loài chim).
Câu 4: Những lời "thầm kêu" cho thấy Hoài là người:
-Giàu lòng yêu thương vả nhân hậu với loài vật.
-Biết suy nghĩ, đồng cảm với cuộc sống của của loài vật
-Có ý thức bảo vệ thiên nhiên, động vật.
Câu 5:
Từ câu chuyện trong văn bản, vấn đề bảo vệ các loài động vật hoang dã trở nên gần gũi và cấp thiết hơn bao giờ hết. Hình ảnh những con chim bồng chanh phải rời bỏ nơi ở vì sự can thiệp của con người gợi lên nỗi xót xa, đồng thời nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm của mình đối với tự nhiên. Mỗi người cần nâng cao ý thức, nói không với việc săn bắt, buôn bán động vật trái phép và tích cực bảo vệ môi trường sống của chúng. Bên cạnh đó, việc tuyên truyền, giáo dục cộng đồng về vai trò của động vật trong hệ sinh thái cũng vô cùng quan trọng, giúp con người hiểu rằng bảo vệ muông thú chính là bảo vệ sự cân bằng của thiên nhiên và cuộc sống của chính mình. Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ như không phá tổ, không làm tổn hại đến các loài vật, để góp phần giữ gìn một thế giới xanh, hài hòa và bền vững cho hôm nay và mai sau.
Câu1: Bài làm
Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một bức tranh thấm đẫm nỗi buồn chia ly và tình người tha thiết trong những cuộc tiễn đưa nơi sân ga. Từ những hình ảnh giản dị, quen thuộc như “hai cô bé khóc sụt sùi”, “người yêu tiễn người yêu”, “bà già đưa tiễn con đi trấn ải xa”… nhà thơ đã khắc hoạ muôn vẻ xúc cảm của con người trong giây phút biệt ly – khi thương, khi nhớ, khi xót xa, khi lặng lẽ. Điệp ngữ “Có lần tôi thấy” lặp lại nhiều lần vừa tạo nhịp điệu trầm buồn, vừa thể hiện cái nhìn quan sát tinh tế, chan chứa cảm thông của tác giả. Thể thơ bảy chữ kết hợp với giọng điệu nhẹ nhàng, giàu nhạc tính, giúp cảm xúc lan tỏa tự nhiên, sâu lắng. Hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay” kết lại bài thơ gợi nên nỗi buồn mênh mang của cuộc đời chia xa, đồng thời thể hiện tấm lòng nhân hậu, đa cảm của Nguyễn Bính – người thi sĩ luôn nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và trắc ẩn.
Câu 2: Bài làm
Trong cuộc sống, mỗi người đều phải đứng trước những ngã rẽ khác nhau và buộc phải lựa chọn con đường cho riêng mình. Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi / Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người” – một câu nói giản dị nhưng gửi gắm thông điệp sâu sắc về sự chủ động, bản lĩnh và sáng tạo khi lựa chọn hướng đi riêng trong cuộc sống.
“Lối đi chưa có dấu chân người” tượng trưng cho những con đường mới mẻ, khác biệt, chưa ai từng thử nghiệm. Lựa chọn con đường ấy chính là biểu hiện của sự chủ động, dám nghĩ dám làm và tinh thần sáng tạo.Cuộc sống vốn không chỉ có một lối đi duy nhất. Nếu ai cũng đi theo những con đường cũ, xã hội sẽ dậm chân tại chỗ, không có phát minh, không có đổi mới.Người chủ động chọn lối đi riêng thường có tư duy độc lập, bản lĩnh vượt khó, không ngại bị chê cười hay thất bại. Chính họ là những người mở ra con đường phát triển mới cho bản thân và cho xã hội.Trong cuộc sống, người chủ động chọn lối đi riêng thường là những người có tư duy độc lập và bản lĩnh mạnh mẽ. Họ không chấp nhận đi theo con đường mà số đông đã chọn, mà muốn tự mình khám phá, tạo nên dấu ấn riêng. Chính tư duy độc lập giúp họ dám nhìn nhận vấn đề bằng góc nhìn khác biệt, dám nghĩ điều người khác chưa từng nghĩ. Hơn thế, để theo đuổi con đường riêng, họ phải có bản lĩnh vượt khó, bởi lối đi mới luôn đầy thử thách và rủi ro. Trong cuộc sống hiện đại, khi mọi lĩnh vực đều cần sự đổi mới và sáng tạo, những người rụt rè, ngại thay đổi và chỉ biết đi theo lối mòn thường rất khó khẳng định được bản thân. Lối mòn là con đường đã được người khác đi qua, tuy an toàn nhưng cũng thiếu cơ hội để thể hiện sự khác biệt. Người chỉ biết rập khuôn, bắt chước tư duy và hành động của người khác sẽ sớm bị hòa tan giữa vô số cá nhân tương tự.
Trong khoa học, Thomas Edison dám thử hàng nghìn lần để phát minh ra bóng đèn điện, mang ánh sáng đến cho nhân loại.Tuy nhiên, “lối đi riêng” không có nghĩa là mù quáng hay cố chấp khác biệt. Sự sáng tạo cần dựa trên hiểu biết, trách nhiệm và giá trị nhân văn, hướng đến lợi ích tích cực cho bản thân và cộng đồng.
Chọn cho mình “lối đi chưa có dấu chân người” là dám sống thật với ước mơ, khát vọng và bản lĩnh của chính mình. Trong thời đại hôm nay, chủ động sáng tạo không chỉ là chìa khóa mở cánh cửa thành công, mà còn là cách mỗi người khẳng định giá trị riêng, góp phần làm nên sự đa dạng và tiến bộ của xã hội.
Câu 1.
Thể thơ: Thơ bảy chữ.
Câu 2. vần và kiểu vần được gieo trong khổ cuối của văn bản.
Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,
Những bàn tay vẫy những bàn tay,
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?
- Vần: bay – tay – này
- Kiểu vần: Vần liền, vần chân (vần bằng).
Câu 3. biện pháp tu từ được sử dụng xuyên suốt bài thơ và tác dụng.
- Biện pháp tu từ: Điệp ngữ “Có lần tôi thấy” được lặp lại nhiều lần.
- Tác dụng:Tạo nhịp điệu trầm buồn, gợi sự lặp lại của những cảnh chia ly nơi sân ga.Nhấn mạnh cảm xúc xót xa, đồng cảm của nhà thơ trước những cuộc tiễn đưa đầy lưu luyến.Liên kết các khổ thơ thành một mạch cảm xúc thống nhất.
Câu 4. đề tài, chủ đề của bài thơ.
- Đề tài: Những cuộc chia ly nơi sân ga.
- Chủ đề: Nỗi buồn, sự lưu luyến và tình người thắm thiết trong những cuộc tiễn đưa, chia xa của cuộc đời.
Câu 5. yếu tố tự sự được thể hiện trong bài thơ này là:
- Biểu hiện của yếu tố tự sự:
Bài thơ được kể lại qua lời người chứng kiến (“tôi thấy…”), ghi lại nhiều câu chuyện nhỏ về những cảnh chia ly khác nhau (hai cô bé, người yêu, vợ chồng, bà mẹ, người đi một mình…).
- Tác dụng:
Làm cho bài thơ như một bức tranh sống động, nhiều lớp, nhiều cảnh.Giúp người đọc cảm nhận sâu sắc hơn tình đời, tình người và nỗi buồn chia xa thấm đẫm trong từng khoảnh khắc.Góp phần thể hiện giọng điệu trữ tình pha tự sự, đặc trưng của thơ Nguyễn Bính.