Lê Thị Phương Chi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thị Phương Chi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Bài làm

Sáng tác văn học đã khó , nhưng để tạo ra một tác phẩm có sức hút lay động đọc giả lại càng khó hơn. Và nhà văn Nguyễn Bính đã làm được điều đó qua tác phẩm " Những bóng người trên sân ga ". Tác phẩm nói về sự chứng kiến của nhân vật trữ tình qua những cuộc chia ly đầy đau khổ của những mảnh đời khác nhau. Bài thơ gợi nên một khung cảnh quen thuộc mà đầy xúc động , biến sân ga thành không gian nghệ thuật đậm chất ly biệt đầy nhớ và thương. Điểm nhấn là việc sử dụng điệp khúc " Có lần tôi thấy..." lặp đi lặp lại , cho ta thấy những mảnh đời vô cùng đáng thương thông qua góc nhìn của nhân vật trữ tình , như một thước phim quay chậm để khắc sâu trong tâm trí bạn đọc một nỗi buồn sâu thẳm của cuộc chia tay. Bên cạnh đó , nhà thơ còn cho ta thấy những hình ảnh đậm chất đời thường , giàu sức gợi và mang tính biểu tượng cao như đôi bạn " sát má vào nhau khóc sụt sùi " , cặp vợ chồng " thèn thẹn đưa nhau " và đặc biệt là hình ảnh người mẹ " Lưng còng đổ bóng xuống sân ga " là hình ảnh lấy đi nhiều sự xúc động nhất để nói về sự liêng thiêng và tình mẫu tử dạt dào của người mẹ cho người con của mình. Và cuối cùng với biện pháp tu từ liệt kê ở đoạn thơ cuối " những chiếc khăn, những bàn tay, những đôi mắt ,... " cho ta thấy được nỗi buồn của sự chia phôi , thể hiện phong cách mộc mạc mà tinh tế của Nguyễn Bính. Với chủ đề " Sự chia ly " cho ta thấy cuộc đời thật sự không chỉ có màu hồng mà còn có sự may mắn trong tương lai mỗi người. Nguyễn Bính đã hòa vào " bóng người " vô danh , phải có cách quan sát tinh tế và sự đồng cảm sâu sắc để biến bức tranh chia tay thành bức tranh xã hội nhân văn và thấm đẫm nỗi buồn của kiếp người phiêu bạt.


Câu 2 :

Bài làm

" Trong rừng có nhiều lối đi/ Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người ". Cuộc sống là hành trình với muôn vàn ngã rẽ và cám dỗ , có những con đường trải đầy hoa hồng nhưng cũng có những chiếc gai nhọn chờ ta bước qua và nếu không thể bước qua những chiếc gai nhọn sẽ không bao giờ biết vị ngọt của cuộc đời. Việc lựa chọn một lối đi chưa có dấu chân sẽ khơi dậy những kĩ năng , bài học về cuộc sống , hoài bão của cuộc đời giữa biển khơi.

" Lối đi chưa có dấu chân người " là một lối đi chưa có ai từng khám phá , là con đường mới mẻ với những trải nghiệm chưa ai phát hiện ra. Việc " chọn lối đi chưa có dấu chân người " thể hiện sự chủ động tiến bước , không quản ngại khó khăn và tinh thần sáng tạo. Dám vượt ra khỏi lối mòn để phát triển nên con đường của riêng mình.

Lối đi riêng giúp cho con người khám phá tối đa tiềm năng của bản thân , không bị hòa lẫn và từ đó tạo ra giá trị , thành tựu vẻ vang mà người khác không thể sao chép. Giúp cho con người ta càng được trân trọng và có thể làm chủ được cuộc đời mà không phải dựa dẫm vào bất kì ai. Từ đó tạo ra động lực để ngày càng phát triển xa hơn và có những thành công trong cuộc sống.

Sự sáng tạo giúp chủ động loại bỏ vùng an toàn để từ đó khám phá bản thân , biết mình ở đâu để từ đó thay đổi , sẵn sàng học hỏi điều mới , chấp nhận rủi ro để từ đó dám đứng lên và đối mặt với nhiều thử thách chông gai hơn.

Giống như nhà bác học Thomas Edison , một người dám đứng lên để chọn lối đi không có chân người , từ đó phát triển ra sự sáng tạo không ngừng và là người ta đáng học hỏi. Ông không chỉ phát minh ra bóng đèn mà còn tạo ra hệ thống điện hoàn chỉnh để đưa đến mọi nhà. Dù có bao nhiêu lần thất bại , ông vẫn quyết tâm tạo ra con đường mới để có được thành tựu vẻ vang. Đây là một tấm gương tốt để cho ta thấy sự chấp nhận rủi ro là bước đầu tiên để khẳng định giá trị bản thân.

Tuy nhiên , một số bạn trẻ vẫn ở trong vùng an toàn mà không dám khẳng định bản thân , hòa vào trong đám người để không phải nhận bất kì rủi ro nào , không có thêm bài học cho chính mình. Sự thiếu tự tin ấy ngày một lớn trong tâm trí và điều này không sớm thì muộn sẽ làm cho xã hội đi xuống vì không có ai dám đứng lên để tỏa sáng. Những người thụ động , sợ hãi rủi ro sẽ dễ bị rơi vào sự nhàm chán , tụt hậu và không có thành tựu trong cuộc sống.

Việc chủ động chọn lối đi riêng chính là chủ động khẳng định bản thân và tạo nên giá trị cốt lõi , giúp ta hiểu được chính bản thân và ngày càng học hỏi thêm được nhiều điều mới mẻ . Chúng ta cần phải rèn luyện thật nhiều để có được sự tự tin , dám nghĩ dám làm , biến con đường chưa có dấu chân thành lối đi rực rỡ của riêng mình