Nguyễn Khánh Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Khánh Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. (2 điểm)

Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật Lê Tương Dực

Trong đoạn trích vở kịch Vũ Như Tô, Lê Tương Dực hiện lên là hình ảnh tiêu biểu của một ông vua hôn quân, vô trách nhiệm với vận mệnh đất nước. Trước lời can gián tha thiết của Trịnh Duy Sản, nhà vua tỏ ra thờ ơ, phó mặc mọi việc triều chính để đắm chìm trong thú vui xây Cửu Trùng Đài. Ông không những không lắng nghe mà còn coi những lời trung ngôn là “chướng tai”, thậm chí nổi giận, đe dọa bạo lực đối với bề tôi trung thành. Lê Tương Dực hiện rõ bản chất độc đoán, bảo thủ và mù quáng, chỉ tin vào dục vọng cá nhân, không thấu hiểu nỗi khổ của nhân dân. Qua nhân vật này, tác giả Nguyễn Huy Tưởng đã phê phán gay gắt những kẻ cầm quyền chỉ biết hưởng lạc, bỏ bê dân chúng, đồng thời cảnh báo rằng sự suy đồi của người đứng đầu tất yếu sẽ dẫn đến sự sụp đổ của cả triều đại.


Câu 2. (4 điểm)

Nghị luận: Bàn về bệnh vô cảm của giới trẻ hiện nay (khoảng 400 chữ)

Trong xã hội hiện đại, bên cạnh những người trẻ năng động, giàu lòng nhân ái, vẫn tồn tại một bộ phận giới trẻ mắc phải “bệnh vô cảm” – thờ ơ trước nỗi đau, khó khăn của người khác. Đây là một thực trạng đáng lo ngại, cần được nhìn nhận nghiêm túc.

Vô cảm là trạng thái con người sống lạnh lùng, ích kỉ, chỉ quan tâm đến bản thân, không rung động trước những bất hạnh xung quanh. Hiện nay, không khó để bắt gặp hình ảnh người trẻ thờ ơ trước tai nạn giao thông, bạo lực học đường hay những lời kêu cứu trên mạng xã hội. Nhiều người chọn cách đứng ngoài cuộc, coi đó là “việc không liên quan đến mình”.

Nguyên nhân của bệnh vô cảm bắt nguồn từ lối sống cá nhân hóa quá mức, sự ảnh hưởng tiêu cực của mạng xã hội, nơi con người dễ quen với việc “lướt qua” nỗi đau của người khác chỉ bằng một cú chạm. Bên cạnh đó, sự thiếu quan tâm, giáo dục về lòng nhân ái từ gia đình và nhà trường cũng góp phần làm cho giới trẻ trở nên thờ ơ.

Hậu quả của vô cảm là rất nghiêm trọng. Nó làm con người đánh mất sự đồng cảm – một giá trị cốt lõi của nhân cách. Một xã hội đầy rẫy những người vô cảm sẽ trở nên lạnh lẽo, thiếu tình người, và những điều xấu dễ dàng lan rộng mà không ai lên tiếng ngăn chặn.

Để khắc phục, mỗi người trẻ cần học cách biết quan tâm, sẻ chia, bắt đầu từ những hành động nhỏ: giúp đỡ người gặp khó khăn, lên tiếng trước cái xấu, sống có trách nhiệm với cộng đồng. Gia đình, nhà trường và xã hội cũng cần chung tay nuôi dưỡng lòng nhân ái, để giới trẻ không chỉ sống cho mình mà còn biết sống vì người khác.

Bởi lẽ, một xã hội tốt đẹp không thể được xây dựng từ những trái tim vô cảm.


Truyện ngắn "Bố tôi" của Nguyễn Ngọc Thuần là một tác phẩm đầy cảm xúc, thể hiện tình yêu thương sâu sắc và tôn kính của con trẻ dành cho cha mình. Câu chuyện xoay quanh cuộc gặp gỡ giữa anh thanh niên làm công tác khí tượng không trực tiếp mà thông qua những lá thư.

Câu chuyện kể về người bố ở vùng núi cao xa xôi, luôn dõi theo từng bước đi của con thông qua những lá thư con gửi về. Dù không biết chữ, nhưng người bố vẫn luôn hiểu được nội dung của thư nhờ vào sự quan tâm và thấu hiểu sâu sắc của mình.

Người bố trong truyện là hình ảnh của sự yêu thương và hy sinh thầm lặng. Ông luôn dành cho con những tình cảm sâu sắc nhất, từ việc mặc chiếc áo phẳng phiu nhất để đi nhận thư đến việc trân trọng và nâng niu từng lá thư của con.

Người bố thể hiện sự quan tâm và thấu hiểu sâu sắc đối với con mình. Dù không đọc được chữ, ông vẫn hiểu được nội dung của thư và cảm nhận được tình cảm của con.

Người bố yêu thương con vô bờ, thể hiện qua hành động trân trọng và giữ gìn từng lá thư của con.

Truyện ngắn "Bố tôi" có giá trị nghệ thuật cao, với ngôn ngữ giản dị và chân thực. Tác giả đã sử dụng khéo léo các phương thức kể, tả, biểu cảm để thể hiện tình cảm sâu sắc của nhân vật.

Ngôn ngữ trong truyện giản dị, dễ hiểu, phù hợp với nội dung và tính cách nhân vật.

Tác giả đã sử dụng linh hoạt các phương thức này để thể hiện tình cảm sâu sắc của nhân vật.

Truyện ngắn "Bố tôi" là một tác phẩm giàu cảm xúc và giá trị nghệ thuật. Qua hình ảnh người bố, tác giả đã thể hiện tình yêu thương sâu sắc và sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ dành cho con cái. Câu chuyện gợi lên trong độc giả những cảm xúc sâu lắng về tình cảm gia đình và vai trò của cha mẹ trong cuộc đời mỗi người.

Đoạn thơ đã khắc họa sâu sắc hình ảnh của những người lính trẻ sẵn sàng hy sinh tuổi thanh xuân của mình vì Tổ quốc. Họ như những bông cỏ non trẻ, mãnh liệt và đầy sức sống. Dù biết rằng tuổi hai mươi là quãng thời gian đẹp nhất của đời người, nhưng họ vẫn sẵn sàng từ bỏ để bảo vệ đất nước. Sự hy sinh ấy không phải là điều bất chợt, mà là một quyết định đầy ý thức và trách nhiệm. Đoạn thơ gợi lên trong tôi sự kính trọng và biết ơn đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Thành phần biệt lập trong đoạn thơ là "(Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)". Nó cung cấp thêm thông tin, cảm xúc và bình luận về sự tiếc nuối tuổi trẻ khi người lính quyết định hy sinh vì Tổ quốc, giúp người đọc hiểu sâu hơn về tâm trạng và cảm xúc của họ.