Nguyễn Kiên Cường
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Giữ gìn sự trong sáng của ngôn ngữ dân tộc là trách nhiệm của mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ trong thời đại hội nhập.Ngôn ngữ không chỉ là phương tiện giao tiếp mà còn là linh hồn, là bản sắc văn hóa của một dân tộc.Tuy nhiên, hiện nay, trước sự ảnh hưởng mạnh mẽ của mạng xã hội và các trào lưu quốc tế, nhiều bạn trẻ có xu hướng sử dụng ngôn ngữ lai tạp, viết sai chính tả, hoặc lạm dụng tiếng lóng, từ nước ngoài một cách thiếu chọn lọc.Điều này lâu dần có thể làm mất đi vẻ đẹp và sự chuẩn mực của tiếng Việt.Giữ gìn sự trong sáng của ngôn ngữ không có nghĩa là khép kín, từ chối tiếp thu cái mới, mà là biết tiếp nhận có chọn lọc, sử dụng đúng lúc, đúng chỗ, đồng thời tôn trọng và phát huy giá trị vốn có của tiếng mẹ đẻ.Mỗi người cần rèn luyện thói quen nói và viết đúng chuẩn, giàu ý nghĩa, góp phần bảo vệ và lan tỏa vẻ đẹp của ngôn ngữ dân tộc trong đời sống hiện nay. Câu 2 : Văn bản '"Tiếng Việt của chúng mình trẻ lại trước mùa xuân"của Phạm Văn Tình là một bài viết giàu cảm xúc, thể hiện tình yêu tha thiết đối với tiếng Việt,đồng thời khơi gợi ý thức gìn giữ và làm mới ngôn ngữ dân tộc trong dòng chảy hiện đại. Trước hết, về nội dung, tác giả khẳng định sức sống bền bỉ và khả năng "trẻ lại"của tiếng Việt.Tiếng Việt không thể là một thực thể bất biến, mà luôn vận động,đổi mới theo thời gian,đặc biệt rõ nét trong bối cảnh mùa xuân -biểu tượng của sự sinh sôi, tươi mới.Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp:ngôn ngữ dân tộc luôn thích nghi với đời sống, tiếp nhận những yếu tố mới mà vẫn được bản sắc riêng.Bên cạnh đó, bài viết còn thể hiện niềm tự hào và tình yêu sâu sắc đối với mẹ đẻ.Tiếng Việt không chỉ là công cụ giao tiếp mà còn là nơi lưu giữ văn hóa, tâm hồn và bản sắc dân tộc.Từ đó, tác giả nhấn mạnh trách nhiệm của mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, trong việc sử dụng tiếng Việt đúng đắn, sáng tạo nhưng không làm mất đi vẻ đẹp vốn có của nó. Về nghệ thuật, bài viết nổi bật ở giọng văn giàu cảm xúc, gần gũi tính biểu cảm.Tác giả sử dụng hình ảnh"mùa xuân"như một ẩn dụ đầy ý nghĩa để nói về sự đổi mới của tiếng Việt, tạo nên liên tưởng sinh động và gợi cảm.Ngôn ngữ trong bài linh hoạt, giàu hình ảnh, kết hợp hài hòa giữa lí lẽ và cảm xúc, giúp lập luận trở nên thuyết phục mà vẫn nhẹ nhàng,sâu lắng.Ngoài ra, việc sử dụng các dẫn chứng từ thực tế đời sống ngôn ngữ làm cho bài viết thêm phần sinh động và có tính thực tiễn cao.Cách diễn đạt tự nhiên, giàu nhịp điệu cũng góp phần làm nổi bật vẻ đẹp của chính tiếng Việt -đối tượng mà tác giả đang gợi ca. Tóm lại,văn bản không chỉ ca ngợi sức sống của tiếng Việt mà còn khơi dậy ý thức giữ gìn và phát huy giá trị của ngôn ngữ dân tộc.Với nội dung sâu sắc và nghệ thuật biểu đạt tinh tế, bài viết đã để lại ấn tượng đẹp trong lòng người đọc về một tiếng Việt vừa truyền thống, vừa luôn tươi mới như mùa xuân.
Câu 1: Giữ gìn sự trong sáng của ngôn ngữ dân tộc là trách nhiệm của mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ trong thời đại hội nhập.Ngôn ngữ không chỉ là phương tiện giao tiếp mà còn là linh hồn, là bản sắc văn hóa của một dân tộc.Tuy nhiên, hiện nay, trước sự ảnh hưởng mạnh mẽ của mạng xã hội và các trào lưu quốc tế, nhiều bạn trẻ có xu hướng sử dụng ngôn ngữ lai tạp, viết sai chính tả, hoặc lạm dụng tiếng lóng, từ nước ngoài một cách thiếu chọn lọc.Điều này lâu dần có thể làm mất đi vẻ đẹp và sự chuẩn mực của tiếng Việt.Giữ gìn sự trong sáng của ngôn ngữ không có nghĩa là khép kín, từ chối tiếp thu cái mới, mà là biết tiếp nhận có chọn lọc, sử dụng đúng lúc, đúng chỗ, đồng thời tôn trọng và phát huy giá trị vốn có của tiếng mẹ đẻ.Mỗi người cần rèn luyện thói quen nói và viết đúng chuẩn, giàu ý nghĩa, góp phần bảo vệ và lan tỏa vẻ đẹp của ngôn ngữ dân tộc trong đời sống hiện nay. Câu 2 : Văn bản '"Tiếng Việt của chúng mình trẻ lại trước mùa xuân"của Phạm Văn Tình là một bài viết giàu cảm xúc, thể hiện tình yêu tha thiết đối với tiếng Việt,đồng thời khơi gợi ý thức gìn giữ và làm mới ngôn ngữ dân tộc trong dòng chảy hiện đại. Trước hết, về nội dung, tác giả khẳng định sức sống bền bỉ và khả năng "trẻ lại"của tiếng Việt.Tiếng Việt không thể là một thực thể bất biến, mà luôn vận động,đổi mới theo thời gian,đặc biệt rõ nét trong bối cảnh mùa xuân -biểu tượng của sự sinh sôi, tươi mới.Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp:ngôn ngữ dân tộc luôn thích nghi với đời sống, tiếp nhận những yếu tố mới mà vẫn được bản sắc riêng.Bên cạnh đó, bài viết còn thể hiện niềm tự hào và tình yêu sâu sắc đối với mẹ đẻ.Tiếng Việt không chỉ là công cụ giao tiếp mà còn là nơi lưu giữ văn hóa, tâm hồn và bản sắc dân tộc.Từ đó, tác giả nhấn mạnh trách nhiệm của mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, trong việc sử dụng tiếng Việt đúng đắn, sáng tạo nhưng không làm mất đi vẻ đẹp vốn có của nó. Về nghệ thuật, bài viết nổi bật ở giọng văn giàu cảm xúc, gần gũi tính biểu cảm.Tác giả sử dụng hình ảnh"mùa xuân"như một ẩn dụ đầy ý nghĩa để nói về sự đổi mới của tiếng Việt, tạo nên liên tưởng sinh động và gợi cảm.Ngôn ngữ trong bài linh hoạt, giàu hình ảnh, kết hợp hài hòa giữa lí lẽ và cảm xúc, giúp lập luận trở nên thuyết phục mà vẫn nhẹ nhàng,sâu lắng.Ngoài ra, việc sử dụng các dẫn chứng từ thực tế đời sống ngôn ngữ làm cho bài viết thêm phần sinh động và có tính thực tiễn cao.Cách diễn đạt tự nhiên, giàu nhịp điệu cũng góp phần làm nổi bật vẻ đẹp của chính tiếng Việt -đối tượng mà tác giả đang gợi ca. Tóm lại,văn bản không chỉ ca ngợi sức sống của tiếng Việt mà còn khơi dậy ý thức giữ gìn và phát huy giá trị của ngôn ngữ dân tộc.Với nội dung sâu sắc và nghệ thuật biểu đạt tinh tế, bài viết đã để lại ấn tượng đẹp trong lòng người đọc về một tiếng Việt vừa truyền thống, vừa luôn tươi mới như mùa xuân.
Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình