Trần Thị Quỳnh Anh
Giới thiệu về bản thân
Nguyễn Lãm Thắng là một nhà thơ tiêu biểu của thơ ca đương đại Việt Nam, đặc biệt thành công trong mảng thơ thiếu nhi và thơ viết về vẻ đẹp quê hương. Bài thơ "Chiều đồng nội" là một minh chứng rõ nét cho tài năng ấy, một bức tranh tuyệt mỹ, nơi thời gian dường như ngừng lại, gói trọn sự thanh bình và tinh khôi của miền quê lúc xế chiều."Chiều đồng nội" không chỉ là một bài thơ tả cảnh, mà còn là khúc ca êm dịu về sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên. Đọc những vần thơ này, tôi cảm nhận được một sự thư thái lạ thường, như thể mọi lo toan của cuộc sống thường nhật đều được gột rửa bởi không khí dịu dàng, mộc mạc của buổi chiều quê. Tác giả đã sử dụng một giọng điệu nhẹ nhàng, trong sáng, phù hợp với những gì đang được miêu tả. Bức tranh bắt đầu bằng những chi tiết vô cùng tinh khôi:
“Những giọt thu trong veo/ Rắc ngang qua đồng nội”
Sự tinh khôi này nhanh chóng được lan tỏa khi cánh chim sải cánh, mang theo ánh nắng cuối ngày: “Cánh chim bay xuống chiều/ Nâng nắng lên kẻo mỏi”. Hình ảnh nhân hóa này không chỉ đáng yêu mà còn gợi lên sự nâng niu, trân trọng khoảnh khắc giao thời.
Nhịp điệu của buổi chiều quê được thể hiện qua sự chuyển động hài hòa của vạn vật. Sự đối lập thú vị giữa hình ảnh “Cánh cò trôi nhanh nhanh” và “Đàn trâu về chậm rãi” đã tạo nên một nhịp điệu chậm rãi, khoan thai, đặc trưng của làng quê Việt Nam. Cánh đồng lúc này như một thực thể sống động:
“Cánh đồng chiều thật êm/ Nhấp nhô đều sóng lúa/ Mùa thu như tay mềm/ Chạm lên từng thảm lụa”
Sự so sánh mùa thu với “tay mềm” chạm “thảm lụa” là một nét nghệ thuật đặc sắc, biến cảnh vật đồng nội thô sơ thành một tuyệt tác nghệ thuật mềm mại, quyến rũ. Và rồi, hơi thở của sự sống lan tỏa khắp không gian khi bếp nhà ai đó bắt đầu tỏa khói, như một tín hiệu mời gọi: “Gọi trăng thu xuống gần.” Đó là khoảnh khắc con người thân mật giao hòa với thiên nhiên. "Chiều đồng nội" là bài thơ giàu chất trữ tình, mang đến cảm giác bình yên sâu thẳm. Nó không chỉ là hồi ức về một buổi chiều trong quá khứ mà còn là lời nhắc nhở ta về giá trị của sự chậm lại, của việc trân trọng những điều giản dị mà thiêng liêng như quê hương, khói bếp và ánh trăng đầu ngõ. Tác phẩm của Nguyễn Lãm Thắng đã thành công trong việc lưu giữ vẻ đẹp thuần khiết ấy trong tâm hồn người đọc.
Câu 1 Văn bản trên được viết theo thể thơ năm chữ.
Câu 2
Các chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên xuất hiện trong bài thơ là:
– Những giọt thu trong veo/ rắc ngang qua đồng nội.
– Cánh chim bay xuống chiều.
– Cỏ thơm cùng hoa dại.
– Cánh cò trôi nhanh nhanh.
– Đàn trâu về chậm rãi.
– Cánh đồng chiều thật êm/ Nhấp nhô đều sóng lúa.
– Bếp nhà ai toả khói.
Câu 3
– Từ láy: nhấp nhô.
– Tác dụng: Gợi nên khung cảnh những bông lúa xô vào nhau, nâng lên, hạ xuống tạo nên những đợt sóng dập dờn. Từ đó, ta thấy được vẻ đẹp thơ mộng, bình yên của cánh đồng lúa khi thu về.
Câu 4
– Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa thu.
– Đó là bức tranh thiên nhiên mùa thu yên bình, êm ả thơ mộng.
Câu 5
– Chỉ ra: Biện pháp nhân hoá: bếp được nhân hoá qua từ gọi.
– Tác dụng:
+ Khiến cho sự vật trở nên sinh động, gợi hình, gợi cảm, gần gũi với con người.
+ Gợi ra hình ảnh những làn khói bếp cuộn lên như chạm đến bầu trời, hoà quyện vào vầng trăng đêm. Con người và thiên nhiên như xích lại gần nhau. Từ đó, tạo nên bức tranh đêm thu huyền ảo, thơ mộng.
+ Qua đó, ta cảm nhận được cái nhìn tinh tế cùng tình yêu thiên nhiên, yêu quê hương, đất nước của tác giả.
Câu 6
– Học sinh kể lại được một kỉ niệm với quê hương gợi ra từ bài thơ.
– Nêu được thông điệp tác giả muốn truyền tải.
Gợi ý:
+ Yêu quê hương, đất nước.
+ Gắn bó, gần gũi với thiên nhiên.
+ Yêu quê hương, đất nước.
+ Gắn bó, gần gũi với thiên nhiên.
eee j v
A = \(\frac{1}{1}\) - \(\frac{1}{3}\) + \(\frac{1}{3}\) - \(\frac{1}{5}\) + \(\frac{1}{5}\) - \(\frac{1}{7}\) +............+ \(\frac{1}{99}\) - \(\frac{1}{101}\)
A = \(\frac{1}{1}\) - \(\frac{1}{101}\)
A = \(\frac{100}{101}\)