Nguyễn Trà Giang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn thơ trích trong bài "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là tiếng lòng đầy day dứt và hoài niệm về tuổi thơ, về làng quê đã đổi thay theo thời gian. Với giọng điệu trầm lắng, chất chứa nỗi buồn, tác giả đã gợi lên hình ảnh một làng quê thân thuộc ngày xưa và những mất mát âm thầm trong tâm hồn khi mọi thứ không còn như cũ.
Ngay từ câu thơ mở đầu “Tôi đi về phía tuổi thơ”, người đọc đã cảm nhận được một hành trình quay về quá khứ – không phải bằng thể xác, mà bằng tâm hồn, bằng ký ức. Những “dấu chân” năm xưa của lũ bạn thân giờ đã vắng bóng vì “đã rời làng kiếm sống”. Câu thơ gợi một thực trạng buồn: những người trẻ phải rời bỏ quê hương vì cuộc sống mưu sinh. Đất quê – nơi từng gắn với lao động chân chất – giờ “không đủ cho sức trai cày ruộng”. Sự khắc nghiệt của đời sống khiến con người không còn sống yên bình như xưa, và “mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no” – một câu thơ đầy xót xa.
Sự thay đổi của làng quê không chỉ ở con người, mà còn ở cả không gian văn hóa:
"Thiếu nữ bây giờ không còn hát dân ca
Cũng thôi để tóc dài ngang lưng nữa…"
Hai câu thơ miêu tả nét đẹp truyền thống đang dần phai nhạt. Những cô gái làng xưa dịu dàng, e ấp, gắn bó với dân ca, với mái tóc dài, giờ đã khác. Câu thơ không trách móc, chỉ lặng lẽ ghi nhận một hiện thực khiến người đọc tiếc nuối.
Cảnh vật cũng không còn như xưa:
"Cánh đồng làng giờ nhà cửa chen chúc mọc
Đâu còn những lũy tre ngày xưa…"
Nhà cửa mọc lên san sát trên đồng ruộng từng gắn với tuổi thơ, từng là nơi gắn bó với những trò chơi, những kỷ niệm. Lũy tre – biểu tượng của làng quê thanh bình – giờ chỉ còn trong ký ức. Những thay đổi này cho thấy làng quê đang đô thị hóa, hiện đại hóa, nhưng đồng thời cũng làm mất đi vẻ đẹp truyền thống.
Khổ cuối là nốt lặng buồn nhất:
"Tôi đi về phía làng
Mang lên phía những nỗi buồn ruộng rẫy…"
Câu thơ như một lời thở dài. Tác giả không còn tìm thấy sự yên bình, vui tươi trong quê hương xưa, mà chỉ “mang theo nỗi buồn” – nỗi buồn của sự thay đổi, của thời gian, và cả của tâm hồn lạc lõng giữa vùng ký ức không còn nguyên vẹn.
Tóm lại, đoạn thơ là một bức tranh hoài niệm buồn nhưng rất đẹp. Tác giả không chỉ thể hiện nỗi nhớ tuổi thơ, mà còn bày tỏ một nỗi lo và tiếc nuối trước sự mai một của hồn quê. Tác phẩm khiến người đọc không khỏi chạnh lòng và thêm trân trọng những giá trị truyền thống của quê hương, của tuổi thơ – những điều tưởng chừng bình dị nhưng lại quý giá vô ngần
Câu 2:
Trong kỷ nguyên số hiện nay, mạng xã hội đã và đang trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống con người. Từ Facebook, TikTok, Instagram đến Twitter, Zalo…, chúng ta có thể dễ dàng kết nối, chia sẻ và tương tác với hàng triệu người chỉ qua vài cú chạm màn hình. Mạng xã hội là một công cụ hữu ích, nhưng đồng thời cũng đặt ra không ít vấn đề đáng suy ngẫm trong xã hội hiện đại.
Không thể phủ nhận rằng, mạng xã hội mang lại rất nhiều lợi ích. Trước hết, nó giúp kết nối con người với nhau, dù ở bất kỳ đâu, khoảng cách địa lý không còn là rào cản. Nhờ mạng xã hội, ta có thể giữ liên lạc với người thân, bạn bè, hay thậm chí kết bạn mới với những người có cùng sở thích. Ngoài ra, mạng xã hội cũng là nơi trao đổi thông tin nhanh chóng, giúp người dùng cập nhật tin tức, kiến thức, xu hướng mới mỗi ngày. Nhiều cá nhân, doanh nghiệp còn tận dụng mạng xã hội để kinh doanh, quảng bá hình ảnh, tạo nên một nền kinh tế số sôi động.
Tuy nhiên, bên cạnh những mặt tích cực, mạng xã hội cũng tồn tại nhiều tác động tiêu cực. Thứ nhất, không ít người đang lệ thuộc và sống “ảo” quá mức, đánh mất sự kết nối thật sự với đời sống xung quanh. Việc dành quá nhiều thời gian lướt mạng khiến con người dễ trở nên xa cách, thờ ơ với gia đình và cộng đồng. Thứ hai, mạng xã hội cũng là nơi dễ bị lợi dụng để lan truyền thông tin sai lệch, bịa đặt, gây hoang mang dư luận. Những bình luận tiêu cực, công kích cá nhân, nạn bắt nạt qua mạng cũng là vấn đề nhức nhối cần được kiểm soát chặt chẽ. Ngoài ra, việc chia sẻ quá nhiều thông tin cá nhân còn tiềm ẩn nguy cơ xâm phạm quyền riêng tư và mất an toàn mạng.
Trước thực trạng ấy, mỗi người cần có thái độ sử dụng mạng xã hội một cách văn minh và có chọn lọc. Chúng ta nên biết kiểm soát thời gian, nội dung sử dụng, không dễ dãi tin vào những điều chưa kiểm chứng. Hơn thế nữa, mỗi người cần trở thành người dùng có trách nhiệm – biết tôn trọng, không phát tán thông tin xấu độc, không vướng vào hành vi tiêu cực trên mạng.
Câu 1: Thể thơ: Tự do
Câu 2: Những tính từ được miêu tả: xanh, thơm, dịu dàng, vô tư
Câu 3: Những điều hạnh phúc có thể đến từ những thứ bình dị, an nhiên, không nhất thiết phải khoa trương
Câu 4: Biện pháp tu từ: So sánh ("hạnh phúc" được so sánh "như sông vô tư trôi về biển cả")
Tác dụng: - Giúp ta nhận ra giác trị cao cả của sự hạnh phúc, thể hiện rõ hạnh phúc luôn gắn liền với cuộc sống chúng ta
- Ngoài ra còn góp phần làm câu thơ trở nên sinh động, giàu hình ảnh
Câu 5: Hạnh phúc không ở đâu xa xôi, mà nó lại đến từ chính những điều nhỏ bé xung quanh chúng ta. Hạnh phúc sẽ tự tìm đến với những ai cảm nhận được chúng trong thế giới rộng lớn này