Nguyễn Thị Thanh Thủy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Thanh Thủy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong đoạn trích từ tiểu thuyết Hãy chăm sóc mẹ của Shin Kyung Sook, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa sâu sắc qua nỗi ân hận và day dứt khi mẹ bị lạc. Ban đầu, Chi-hon bộc lộ sự bực tức khi mọi người trong gia đình không ai ra ga đón bố mẹ, nhưng rồi cô nhận ra bản thân cũng vô tâm khi tận bốn ngày sau mới biết tin mẹ mất tích. Sự hối hận dâng trào khi cô nhớ lại những kỷ niệm với mẹ, đặc biệt là khoảnh khắc mẹ chọn cho cô chiếc váy xếp nếp mà cô đã thẳng thừng từ chối. Chiếc váy trở thành biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng và những mong ước giản dị của mẹ mà Chi-hon không hề thấu hiểu. Khi đứng ở ga tàu nơi mẹ lạc mất, cô cảm nhận rõ sự hỗn loạn và bất lực mà mẹ đã trải qua. Những ký ức về mẹ dần ùa về, khiến Chi-hon không thể thoát khỏi cảm giác tội lỗi và mất mát. Qua đó, tác giả đã thể hiện thành công tâm lý phức tạp của một người con khi đối diện với sự mất mát và tình yêu thương muộn màng dành cho mẹ.

Câu 2: 

     Có ai đó đã từng nói rằng: "Kí ức là kho báu của tâm hồn, nơi lưu giữ những gì đẹp đẽ nhất của cuộc đời." Thật vậy, trong hành trình dài của cuộc sống, con người không ngừng tiến về phía trước, nhưng những kí ức về người thân yêu luôn là ngọn lửa âm thầm sưởi ấm trái tim ta trong những phút giây cô đơn hay vấp ngã.

     Trước hết, kí ức về những người thân yêu giúp con người sống trọn vẹn hơn trong hiện tại. Khi ta nhớ về những khoảnh khắc hạnh phúc bên gia đình, ta sẽ trân trọng hơn từng giây phút được ở bên cha mẹ, anh chị em và những người thân yêu. Nhà văn Nguyễn Khải từng viết: “Gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ kết thúc.” Chính những kí ức đẹp về gia đình là chất keo gắn kết tâm hồn, giúp ta sống có tình, có nghĩa và biết yêu thương nhiều hơn.

Bên cạnh đó, kí ức còn là nguồn sức mạnh tinh thần vô giá. Khi cuộc sống bủa vây ta bằng những khó khăn, thất bại, chính những kỉ niệm về sự hi sinh, chở che của cha mẹ hay lời động viên từ người thân sẽ là động lực để ta đứng dậy và tiếp tục hành trình. Như nhà văn Victor Hugo từng nói: “Kí ức là chiếc cầu nối quá khứ với hiện tại, và là nguồn cảm hứng cho tương lai.” Những hình ảnh về người cha lam lũ sớm hôm, người mẹ tảo tần nuôi con khôn lớn sẽ mãi là ngọn đèn soi lối để ta không lạc đường giữa dòng đời xô bồ, bon chen.

Hơn thế nữa, kí ức còn là sợi dây gắn kết các thế hệ trong gia đình. Người ta thường nói: “Con người có thể quên nhiều thứ, nhưng không thể quên cội nguồn.” Những câu chuyện về ông bà, cha mẹ, những bữa cơm gia đình ấm áp hay những lời dạy bảo chân thành sẽ giúp ta hiểu hơn về truyền thống, đạo lý làm người. Từ đó, ta sống biết ơn, trách nhiệm và trân trọng những gì mình đang có.

Tuy nhiên, không phải ai cũng biết gìn giữ và trân quý những kí ức ấy. Có những người mải mê chạy theo công danh, tiền bạc mà lãng quên những giây phút sum vầy bên gia đình. Để rồi khi mất đi người thân yêu, họ mới nhận ra rằng những kí ức đẹp đẽ đã trở thành điều xa xỉ không thể tìm lại. Câu nói: “Khi cha mẹ còn, hãy yêu thương họ bằng cả tấm lòng, đừng để những giọt nước mắt hối hận rơi trên nấm mồ lạnh lẽo.” là lời nhắc nhở sâu sắc cho mỗi chúng ta về giá trị của tình thân.

      Tóm lại, kí ức về những người thân yêu không chỉ là hành trang quý giá trong cuộc đời mà còn là nguồn sức mạnh giúp ta vượt qua mọi thử thách. Hãy biết trân trọng những khoảnh khắc hiện tại, lưu giữ những kỷ niệm đẹp và sống hết mình vì những người ta yêu thương, để khi thời gian trôi qua, ta không phải nuối tiếc vì những điều chưa kịp làm

 

 

 

Câu 1: Ngôi kể trong đoạn trích là ngôi thứ nhất, nhân vật "tôi" - Chi-hon, con gái thứ ba của bà Park So Nyo, là người kể chuyện 

Câu 2:Điểm nhìn trong đoạn trích:Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn của nhân vật Chi-hon, thông qua dòng suy nghĩ, cảm xúc và ký ức của cô về mẹ

Câu 3:Biện pháp nghệ thuật được sử dụng: Phép đối lập và liệt kê.

Tác dụng:

-Phép đối lập giữa hai hành động xảy ra đồng thời: mẹ bị lạc ở Seoul, trong khi Chi-hon đang tham gia triển lãm sách ở Bắc Kinh, làm nổi bật sự xa cách về không gian và tình cảm giữa con cái và cha mẹ.

-Tạo nên cảm giác dằn vặt, hối hận của Chi-hon khi không ở bên mẹ vào khoảnh khắc quan trọng.

Câu 4:

-Phẩm chất của người mẹ: Sự hy sinh, yêu thương con vô điều kiện, giản dị và kiên nhẫn.

-Câu văn thể hiện: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này,” mẹ cô lẩm bẩm.Câu này cho thấy mẹ luôn mong muốn con mình được hạnh phúc, sẵn sàng nhường nhịn và hy sinh những điều mình thích.

Câu 5:Chi-hon hối tiếc vì đã không hiểu và trân trọng tình cảm của mẹ khi mẹ còn bên cạnh. Điều này khiến cô luôn day dứt và ân hận. Trong cuộc sống, nhiều người cũng vô tình làm tổn thương cha mẹ bởi sự thờ ơ và thiếu quan tâm. Những hành động vô tâm ấy có thể để lại những vết thương lòng khó lành và khiến ta hối hận khi đã quá muộn. Vì vậy, hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ từ những hành động nhỏ nhất khi họ vẫn còn ở bên ta.