Lê Thị Quỳnh Như

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thị Quỳnh Như
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Trong kỷ nguyên số, mối đe dọa lớn nhất đối với nhân loại không phải là việc bị robot thay thế, mà chính là sự "máy móc hóa" bên trong tư duy của con người. Tư duy máy móc là lối suy nghĩ rập khuôn, thụ động, chỉ biết làm theo những lập trình sẵn có mà thiếu đi sự sáng tạo và cảm xúc. Lối tư duy này để lại những tác hại vô cùng khôn lường. Trước hết, nó triệt tiêu hoàn toàn khả năng sáng tạo và tư duy phản biện – vốn là vũ khí tối tân nhất giúp con người khác biệt với vạn vật. Khi bộ não lười vận động, con người sẽ dần tụt hậu và dễ dàng bị đào thải trong một thế giới không ngừng biến đổi. Không dừng lại ở đó, sự máy móc trong suy nghĩ còn dẫn đến sự chai sạn về mặt cảm xúc. Chúng ta nhìn nhận cuộc sống qua những lăng kính công thức, giải quyết các mối quan hệ bằng sự tính toán thực dụng, từ đó đánh mất đi lòng trắc ẩn, sự đồng cảm và biến xã hội trở nên lạnh lùng, vô cảm. Là những người trẻ đối mặt với làn sóng AI, chúng ta không được phép tự "bảo thủ" và "rập khuôn" chính mình. Thay vì tiếp thu thông tin một cách thụ động, hãy luôn đặt câu hỏi phản biện, tích cực sáng tạo và nuôi dưỡng một tâm hồn giàu cảm xúc. Hãy nhớ rằng: "Máy móc chỉ có thể bắt chước tư duy, còn con người mới là thực thể tạo ra giá trị".

Câu 2 Trong dòng chảy của văn học Việt Nam thời kỳ sau Đổi mới, Dương Kiều Minh nổi lên như một tiếng thơ cách tân độc đáo, luôn nỗ lực tìm kiếm những giá trị văn hóa, tâm hồn khuất lấp sau lũy tre làng. Thơ ông mang đậm chất suy tưởng, vừa dung dị mộc mạc lại vừa tài hoa, tinh tế. Bài thơ "Củi lửa" là một trong những sáng tác tiêu biểu cho phong cách ấy. Tác phẩm đã chạm vào sợi dây tâm linh thiêng liêng của mỗi con người khi kiến tạo một khúc ca hoài niệm đầy day dứt về tình mẫu tử, tình quê hương và ký ức thôn dã gắn liền với hình tượng bếp lửa.Mở đầu bài thơ, tác giả đưa người đọc vào không gian của hiện tại để chiêm nghiệm về quy luật nghiệt ngã của thời gian và đời người. Người con thức tỉnh nhận ra sự xa cách của mình với cội nguồn qua câu thơ: "Đời con thưa dần mùi khói / Mẹ già nua như những buổi chiều". Cụm từ "thưa dần mùi khói" là một cách nói đầy gợi cảm về cuộc sống hiện đại nơi phố thị, nơi những tiện nghi đã đẩy con người rời xa gian bếp củi nghèo khó nhưng ấm áp năm xưa. Đối lập với sự bôn ba của con là sự bất lực trước tuổi già của mẹ. Phép so sánh độc đáo "Mẹ già nua như những buổi chiều" gợi dáng vẻ gầy guộc, xế bóng của người mẹ ở chặng cuối cuộc đời, lặng lẽ và trầm buồn như hoàng hôn. Điệp từ "lăng lắc" được lặp lại hai lần liên tiếp ("lăng lắc tuổi xuân, lăng lắc niềm thôn dã") không chỉ kéo dài khoảng cách không gian mà còn thể hiện nỗi xót xa khi tuổi trẻ của mẹ và những ký ức vẹn nguyên nơi làng quê đều đã lùi quá sâu vào dĩ vãng. Hình ảnh "bếp lửa ngày đông..." kết thúc bằng dấu chấm lửng như một nốt lặng ngưng đọng, khơi mở dòng hồi ức trào dâng.Từ nỗi nhớ nơi thực tại, mạch thơ chuyển dịch thành một khát vọng tìm về cội nguồn vô cùng mãnh liệt ở khổ thơ tiếp theo. Từ "mơ" đặt ngay đầu khổ như một tiếng lòng khát khao cháy bỏng của đứa con xa xứ: "Mơ được về bên mẹ / ao xưa, mảnh vườn nhỏ ngày xưa". Từ "xưa" lặp lại liên tiếp như một cái chạm nhẹ làm thức tỉnh cả một vùng ký ức thôn dã. Tác giả đã huy động mọi giác quan để tái hiện bức tranh quê hương. Đó là thị giác với "bậc thềm dàn dụa trăng mỗi tối" đầy chất trữ tình, với "những hoàng hôn loang lổ gò đồi". Đó là khứu giác với "mùi lá bạch đàn xộc vào giấc ngủ". Sự đan xen giữa thực và mơ đưa đến lời khẳng định: "con về yêu mái rạ cuộc đời". Mái rạ nghèo khó nhưng là chiếc nôi tinh thần nâng đỡ tâm hồn con qua giông bão.Khép lại bài thơ, khổ cuối vang lên ngắn gọn, cô đọng như một sự bừng tỉnh hạnh phúc của tâm hồn: "Một sớm vắng / ùa lên khói bếp / về đây củi lửa ngày xưa…". Động từ "ùa lên" diễn tả trạng thái cảm xúc dồn dập, bất ngờ khi ngọn khói bếp bừng sáng trong tâm tưởng giữa "một sớm vắng" cô đơn. Dấu chấm lửng ở cuối bài tạo dư âm vang vọng. "Củi lửa" giờ đây đã vượt lên trên nghĩa tả thực của một vật dụng đun nấu, hóa thành biểu tượng của ngọn lửa tình mẹ sưởi ấm tâm hồn người con mãi mãi.Thành công của bài thơ gắn liền với những đặc sắc nghệ thuật mang đậm dấu ấn Dương Kiều Minh. Thể thơ tự do linh hoạt giúp dòng cảm xúc trào dâng tự nhiên, không bị gò bó. Hệ thống hình ảnh thơ vô cùng mộc mạc, đậm chất đồng quê Bắc Bộ nhưng lại mang sức gợi cảm lớn. Sự kết hợp tinh tế giữa các biện pháp tu từ như so sánh, điệp từ cùng cách sử dụng ngôn từ giàu nhạc điệu đã tạo nên một thế giới hoài niệm vừa thực vừa ảo.Tóm lại, "Củi lửa" là một bài thơ xuất sắc, giàu giá trị nhân văn của Dương Kiều Minh. Tác phẩm không chỉ là lời tri ân sâu sắc đối với tình mẫu tử và cội nguồn quê hương, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng cho con người hiện đại: dù đi xa đến đâu, hãy luôn giữ một ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn mình từ những ký ức bình dị nhất.

Câu 1 Luận đề của văn bản là cuộc cách mạng công nghệ hiện đại (trọng tâm là Trí tuệ nhân tạo - AI và Dữ liệu lớn - Big Data) cùng những tác động, thách thức và lời cảnh báo đối với tương lai, nhận thức của con người trong thế kỷ 21

Câu 2 Trong đoạn (2), tác giả đã sử dụng chủ yếu thao tác nghị luận Phân tích và So sánh (đối chiếu) để chỉ rõ và làm nổi bật sự khác biệt bản chất giữa hai khái niệm "trí tuệ" và "ý thức".

Câu 3 Giúp luận điểm của tác giả trở nên cụ thể, sinh động và có sức thuyết phục cao, tránh việc lý thuyết suông.

Làm căn cứ thực tế vững chắc chứng minh cho sự phát triển mạnh mẽ và tầm ảnh hưởng sâu rộng của công nghệ đối với đời sống con người.

Tăng độ tin cậy và tạo ấn tượng mạnh mẽ đối với người đọc.

Câu 4 Nhận diện lỗi: Câu văn mắc lỗi thiếu thành phần Chủ ngữ. Người viết đã nhầm lẫn trạng ngữ chỉ phạm vi ("Trong đoạn trích...") thành chủ ngữ của câu, khiến câu chỉ có vị ngữ ("đã thể hiện... và đưa ra...").

Sửa lỗi (Bỏ từ "Trong"): Đoạn trích đã thể hiện những hiểu biết sâu sắc và đưa ra những kiến giải thuyết phục về trí tuệ nhân tạo (AI).

Câu 5 Lời cảnh báo của tác giả nhắc nhở chúng ta về mối nguy hại khi con người quá phụ thuộc và lạm dụng công nghệ một cách mù quáng. Máy tính hay AI dù cao cấp đến đâu cũng chỉ là công cụ do con người tạo ra để phục vụ cuộc sống. Nếu con người lười tư duy, suy thoái về đạo đức và mất đi năng lực làm chủ, chúng ta sẽ tự biến mình thành những kẻ "hạ cấp" – nô lệ của công nghệ, sử dụng sức mạnh máy móc vào những mục đích sai lệch gây hủy hoại chính bản thân và xã hội. Vì vậy, mỗi người cần phải không ngừng học hỏi, rèn luyện tư duy phản biện và đạo đức để luôn làm chủ công nghệ thay vì để công nghệ điều khiển.

Câu 1

Qua đoạn thơ trích trong tác phẩm "Con đường làng" của Nguyễn Thị Việt Hà, người đọc cảm nhận sâu sắc tình cảm yêu thương, nỗi nhớ da diết cùng niềm tự trách muộn màng của nhân vật trữ tình dành cho người bà kính yêu. Nỗi nhớ của người cháu gắn liền với những hình ảnh bình dị, lam lũ của quê hương, nơi có dáng hình bà "ngủ thảnh thơi trên cánh đồng vừa thu hoạch". Tình cảm ấy sâu đậm đến mức làm biến đổi cả cảnh vật xung quanh; biện pháp nhân hóa "luống ngô, khoai, lạc, rau khúc ngả buồn" thực chất chính là sự đồng điệu của tâm hồn người cháu đang trĩu nặng nỗi buồn thương và trống vắng. Đặc biệt, tình cảm của đứa cháu còn được thể hiện qua niềm hoài niệm cay sống mũi và sự tự trách đầy xót xa: "Cháu chợt nhớ ra chưa từng học làm bánh khúc từ bà...". Hai chữ "chợt nhớ" diễn tả sự thức tỉnh muộn màng khi nhận ra bản thân từng vô tâm trước quy luật nghiệt ngã của thời gian, khi "bà ơi rau khúc đã già". Tình cảm của người cháu đối với bà không chỉ đơn thuần là lòng hiếu thảo, mà đó còn là sợi dây tâm linh thiêng liêng, giữ cho bước chân người trẻ khỏi "chùng chình", sa ngã giữa những cuộc vui phố thị để luôn hướng về cội nguồn.

Câu 2

Trong thế kỷ XXI, khi dòng chảy toàn cầu hóa đang xóa nhòa mọi biên giới địa lý và kết nối nhân loại thành một "thế giới phẳng", một câu hỏi lớn được đặt ra: Điều gì giúp chúng ta phân biệt giữa một người Việt Nam với bất kỳ quốc gia nào khác? Câu trả lời nằm ở bản sắc văn hóa dân tộc. Đối với tuổi trẻ ngày nay, bản sắc văn hóa không phải là những giá trị cũ kỹ, đóng khung trong bảo tàng, mà nó là dòng máu nóng, là chiếc "neo" vững chắc và là bệ phóng định hình tương lai.Bản sắc văn hóa dân tộc là tập hợp những giá trị tinh thần, vật chất độc đáo, bền vững được hình thành qua hàng ngàn năm lịch sử của một cộng đồng, từ tiếng nói, chữ viết, trang phục, phong tục tập quán cho đến lòng yêu nước và tinh thần nhân ái. Đối với thế hệ trẻ – những người nhạy bén nhất với cái mới, bản sắc văn hóa trước hết đóng vai trò như một bộ định vị nhân cách. Giữa một đại dương thông tin đa văn hóa, nếu không có cái gốc truyền thống vững vàng, người trẻ rất dễ rơi vào trạng thái khủng hoảng bản sắc, trở thành những "bản sao" mờ nhạt của văn hóa ngoại lai. Giữ được bản sắc đồng nghĩa với việc giữ được lòng tự tôn, tự hào dân tộc, giúp ta tự tin ngẩng cao đầu bước ra thế giới với tư cách là một công dân toàn cầu có bản sắc riêng.Hơn thế nữa, văn hóa truyền thống còn là nguồn tài nguyên vô giá, là chất liệu đỉnh cao để tuổi trẻ khơi nguồn sáng tạo. Bản sắc không bắt buộc ta phải dậm chân tại chỗ; trái lại, nó đòi hỏi sự kế thừa có tư duy. Thực tế chứng minh, rất nhiều người trẻ hiện nay đã và đang làm sống dậy các giá trị cổ truyền bằng hơi thở hiện đại. Những dự án cổ phục, những MV ca nhạc sử dụng nhạc cụ dân tộc đạt hàng triệu lượt xem quốc tế, hay các sản phẩm nông sản mang đậm tính vùng miền được xuất khẩu ra thế giới... chính là minh chứng rõ ràng nhất. Bản sắc văn hóa lúc này đóng vai trò như một đòn bẩy kinh tế, tri thức, giúp tuổi trẻ khẳng định vị thế và tài năng của mình.Bên cạnh đó, quay về với bản sắc văn hóa cũng là cách người trẻ bồi đắp tâm hồn, tìm lại sự cân bằng sau những áp lực của cuộc sống hiện đại.

Giống như nhân vật trữ tình trong bài thơ "Con đường làng", khi đối diện với những cám dỗ, sa đà của phố thị làm bước chân "chùng chình", chính hình ảnh con đường quê, bóng dáng người bà lam lũ và mùi vị của chiếc bánh khúc tuổi thơ đã thức tỉnh và vỗ về tâm hồn họ. Văn hóa dạy cho chúng ta biết ơn cội nguồn, biết trân trọng tình thân và sống có trách nhiệm với cộng đồng.Tuy nhiên, đáng buồn thay khi hiện nay vẫn còn một bộ phận người trẻ có thái độ thờ ơ, lạnh nhạt với các giá trị truyền thống. Họ chạy theo những xu hướng thời thượng một cách mù quáng, lãng quên tiếng mẹ đẻ hay xem nhẹ lịch sử nước nhà. Đó là lối sống "vô rễ", và một cái cây vô rễ thì không bao giờ có thể đứng vững trước dông bão.Tóm lại, "Hòa nhập nhưng không hòa tan" phải là kim chỉ nam cho hành động của thanh niên ngày nay. Bản sắc văn hóa dân tộc chính là tấm hộ chiếu quyền lực nhất của tuổi trẻ khi bước ra toàn cầu. Trân trọng quá khứ, thấu hiểu hiện tại và kiến tạo tương lai trên nền tảng văn hóa dân tộc chính là cách để tuổi trẻ sống một cuộc đời rực rỡ, ý nghĩa và không bao giờ phải nuối tiếc.

Câu 1 nvtt là cháu

Câu 2

Con đường làng , một ngày , rắc vàng...

Câu 3

Bptt nhân hoá: gắn tâm trạng " ngả buồn " cho cây ngô khoai lạc rau khúc

Ý nghĩa :

+ Làm cho cảnh vật trở nên có hồn hơn , sinh động hơn

+ Diễn tả nỗi buồn man mác, sự hiu quạnh của cảnh vật khi thiếu bàn tay chăm sóc..

Câu 4

Nghĩa đen : sự chậm chạp, cố ý kéo dài tgian , ko dứt khoát

Trong đoạn thơ : "Chùng chình" thể hiện sự do dự, nuối tiếc của con người trước dòng chảy của thời gian. Đó là trạng thái tâm lý muốn níu giữ tuổi trẻ, níu giữ những giá trị bình dị của quê hương, khi đã lỡ sa chân vào những ồn ào, náo nhiệt của cuộc đời "đám đông, cuộc vui"

Câu 5

Để tuổi trẻ không trôi đi trong hối tiếc, mỗi người cần sống một cách chủ động và có mục đích. Trước hết, hãy can đảm theo đuổi đam mê và thực hiện những dự định của bản thân thay vì trì hoãn. Bên cạnh đó, việc trân trọng những giá trị tình cảm gia đình, nguồn cội và biết ơn những điều bình dị xung quanh sẽ giúp tâm hồn luôn giàu có. Cuối cùng, hãy học cách cân bằng giữa những hoài bão cá nhân với trách nhiệm cộng đồng, để mỗi phút giây trôi qua đều trở nên ý nghĩa và xứng đáng.