Nguyễn Thị Tuyết Nhi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 (0,5 điểm)
Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (kết hợp với tự sự).
Câu 2 (0,5 điểm)
Nhân vật trữ tình trong văn bản là “anh” – người trực tiếp bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ và hành động cắt hàng rào dây thép gai để nối liền đất nước.
Câu 3 (1,0 điểm)
Nhận xét về hình thức của văn bản:
- Văn bản được viết theo thể thơ tự do.
- Các dòng thơ dài ngắn khác nhau, không bị gò bó về số chữ.
- Ngôn ngữ giàu hình ảnh, cảm xúc.
- Sử dụng nhiều biện pháp nghệ thuật như điệp ngữ (“anh đã cắt...”, “cò ơi”), hình ảnh biểu tượng (con cò, hàng rào dây thép gai, nhịp cầu, dòng sông...).
Câu 4 (1,0 điểm)
Mạch cảm xúc của văn bản:
- Mở đầu là nỗi xót xa, đau đớn trước cảnh đất nước bị chia cắt qua hình ảnh con cò không thể đậu, cây nhựa cháy, nhịp cầu gãy, dòng sông bị chia đôi.
- Tiếp theo là khát vọng tha thiết về sự đoàn tụ, thống nhất đất nước, thể hiện qua hình ảnh con cò trở về, lời gọi “Cò ơi... về đây!”.
- Sau đó là hành động quyết liệt cắt từng hàng rào dây thép gai để hàn gắn những vết thương chia cắt.
- Kết thúc là niềm vui, niềm tự hào và xúc động khi đất nước được nối liền, non sông thống nhất.
Câu 5 (1,0 điểm)
Thông điệp ý nghĩa nhất em rút ra từ văn bản:
Văn bản gửi gắm thông điệp về giá trị thiêng liêng của hòa bình, độc lập và sự thống nhất đất nước. Mỗi người cần biết trân trọng những hi sinh của các thế hệ đi trước, đồng thời có trách nhiệm giữ gìn, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc để đất nước luôn phát triển trong hòa bình, đoàn kết.
Bài 2 – Câu 1 (khoảng 200 chữ)
Hình ảnh hàng rào dây thép gai trong văn bản mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Trước hết, đó là hình ảnh thực gợi nhắc đến sự chia cắt đau thương của đất nước trong những năm tháng chiến tranh. Hàng rào dây thép gai không chỉ ngăn cách không gian địa lí mà còn tượng trưng cho những mất mát, đau thương mà nhân dân phải gánh chịu. Bởi vậy, khi nhân vật trữ tình “cắt đến hàng rào thứ nhất”, “thứ hai”, “thứ ba” rồi “hàng rào cuối cùng”, đó không đơn thuần là hành động phá bỏ vật cản mà còn thể hiện ý chí mạnh mẽ, khát vọng thống nhất non sông. Hình ảnh ấy làm nổi bật tinh thần đấu tranh kiên cường của nhân dân Việt Nam trước mọi trở ngại. Đồng thời, việc cắt đứt các hàng rào còn tượng trưng cho quá trình hàn gắn vết thương chiến tranh, nối lại những nhịp cầu, dòng sông và tình cảm con người từng bị chia cắt. Qua hình tượng giàu sức gợi này, tác giả ca ngợi chiến thắng của khát vọng hòa bình, đoàn kết dân tộc và bày tỏ niềm vui xúc động khi đất nước được nối liền một dải.
Câu 1 (0,5 điểm)
Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (kết hợp với tự sự).
Câu 2 (0,5 điểm)
Nhân vật trữ tình trong văn bản là “anh” – người trực tiếp bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ và hành động cắt hàng rào dây thép gai để nối liền đất nước.
Câu 3 (1,0 điểm)
Nhận xét về hình thức của văn bản:
- Văn bản được viết theo thể thơ tự do.
- Các dòng thơ dài ngắn khác nhau, không bị gò bó về số chữ.
- Ngôn ngữ giàu hình ảnh, cảm xúc.
- Sử dụng nhiều biện pháp nghệ thuật như điệp ngữ (“anh đã cắt...”, “cò ơi”), hình ảnh biểu tượng (con cò, hàng rào dây thép gai, nhịp cầu, dòng sông...).
Câu 4 (1,0 điểm)
Mạch cảm xúc của văn bản:
- Mở đầu là nỗi xót xa, đau đớn trước cảnh đất nước bị chia cắt qua hình ảnh con cò không thể đậu, cây nhựa cháy, nhịp cầu gãy, dòng sông bị chia đôi.
- Tiếp theo là khát vọng tha thiết về sự đoàn tụ, thống nhất đất nước, thể hiện qua hình ảnh con cò trở về, lời gọi “Cò ơi... về đây!”.
- Sau đó là hành động quyết liệt cắt từng hàng rào dây thép gai để hàn gắn những vết thương chia cắt.
- Kết thúc là niềm vui, niềm tự hào và xúc động khi đất nước được nối liền, non sông thống nhất.
Câu 5 (1,0 điểm)
Thông điệp ý nghĩa nhất em rút ra từ văn bản:
Văn bản gửi gắm thông điệp về giá trị thiêng liêng của hòa bình, độc lập và sự thống nhất đất nước. Mỗi người cần biết trân trọng những hi sinh của các thế hệ đi trước, đồng thời có trách nhiệm giữ gìn, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc để đất nước luôn phát triển trong hòa bình, đoàn kết.
Bài 2 – Câu 1 (khoảng 200 chữ)
Hình ảnh hàng rào dây thép gai trong văn bản mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Trước hết, đó là hình ảnh thực gợi nhắc đến sự chia cắt đau thương của đất nước trong những năm tháng chiến tranh. Hàng rào dây thép gai không chỉ ngăn cách không gian địa lí mà còn tượng trưng cho những mất mát, đau thương mà nhân dân phải gánh chịu. Bởi vậy, khi nhân vật trữ tình “cắt đến hàng rào thứ nhất”, “thứ hai”, “thứ ba” rồi “hàng rào cuối cùng”, đó không đơn thuần là hành động phá bỏ vật cản mà còn thể hiện ý chí mạnh mẽ, khát vọng thống nhất non sông. Hình ảnh ấy làm nổi bật tinh thần đấu tranh kiên cường của nhân dân Việt Nam trước mọi trở ngại. Đồng thời, việc cắt đứt các hàng rào còn tượng trưng cho quá trình hàn gắn vết thương chiến tranh, nối lại những nhịp cầu, dòng sông và tình cảm con người từng bị chia cắt. Qua hình tượng giàu sức gợi này, tác giả ca ngợi chiến thắng của khát vọng hòa bình, đoàn kết dân tộc và bày tỏ
Trong văn học Việt Nam hiện đại, thiên nhiên và quê hương luôn là nguồn cảm hứng bất tận của các nhà văn. Đoạn trích Mấy trăng còn bay và Ngõ chiều Hà Nội đều thể hiện tình yêu tha thiết với cuộc sống, với con người và cảnh vật. Tuy nhiên, mỗi tác phẩm lại mang những sắc thái riêng biệt, tạo nên vẻ đẹp độc đáo.
Điểm giống nhau trước hết là cả hai tác phẩm đều xây dựng những bức tranh thiên nhiên giàu cảm xúc. Qua ngòi bút tinh tế của tác giả, cảnh vật hiện lên sinh động, gần gũi và gắn bó với con người. Không chỉ đơn thuần miêu tả thiên nhiên, hai tác phẩm còn gửi gắm tình yêu quê hương, đất nước và những rung động chân thành trước vẻ đẹp của cuộc sống.
Tuy nhiên, mỗi tác phẩm lại có những nét riêng. Trong Mấy trăng còn bay, tác giả tập trung khắc họa vẻ đẹp của vùng sông nước cùng những kỉ niệm tuổi thơ trong trẻo. Hình ảnh thiên nhiên hiện lên thơ mộng, giàu chất trữ tình, gợi cảm giác yên bình và sâu lắng. Cảnh vật không chỉ là phông nền mà còn gắn với những hồi ức đẹp đẽ, thể hiện tình yêu tha thiết đối với quê hương.
Trong khi đó, Ngõ chiều Hà Nội lại hướng người đọc đến vẻ đẹp cổ kính, thanh bình của Hà Nội. Những con ngõ nhỏ, không gian chiều tà và nhịp sống chậm rãi tạo nên một bức tranh đậm chất văn hóa. Tác giả không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn bộc lộ niềm tự hào, tình yêu sâu nặng đối với Hà Nội nghìn năm văn hiến.
Về nghệ thuật, cả hai tác phẩm đều sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh, giàu cảm xúc và các biện pháp miêu tả tinh tế. Tuy nhiên, Mấy trăng còn bay thiên về chất hồi ức, trữ tình; còn Ngõ chiều Hà Nội lại nổi bật ở những quan sát tinh tế về không gian văn hóa và đời sống đô thị.
Như vậy, dù có những cách thể hiện khác nhau, cả hai tác phẩm đều góp phần làm nổi bật vẻ đẹp của quê hương, đất nước và tình cảm gắn bó sâu nặng của con người với nơi mình sinh sống.
Trong văn học Việt Nam hiện đại, thiên nhiên và quê hương luôn là nguồn cảm hứng bất tận của các nhà văn. Đoạn trích Mấy trăng còn bay và Ngõ chiều Hà Nội đều thể hiện tình yêu tha thiết với cuộc sống, với con người và cảnh vật. Tuy nhiên, mỗi tác phẩm lại mang những sắc thái riêng biệt, tạo nên vẻ đẹp độc đáo.
Điểm giống nhau trước hết là cả hai tác phẩm đều xây dựng những bức tranh thiên nhiên giàu cảm xúc. Qua ngòi bút tinh tế của tác giả, cảnh vật hiện lên sinh động, gần gũi và gắn bó với con người. Không chỉ đơn thuần miêu tả thiên nhiên, hai tác phẩm còn gửi gắm tình yêu quê hương, đất nước và những rung động chân thành trước vẻ đẹp của cuộc sống.
Tuy nhiên, mỗi tác phẩm lại có những nét riêng. Trong Mấy trăng còn bay, tác giả tập trung khắc họa vẻ đẹp của vùng sông nước cùng những kỉ niệm tuổi thơ trong trẻo. Hình ảnh thiên nhiên hiện lên thơ mộng, giàu chất trữ tình, gợi cảm giác yên bình và sâu lắng. Cảnh vật không chỉ là phông nền mà còn gắn với những hồi ức đẹp đẽ, thể hiện tình yêu tha thiết đối với quê hương.
Trong khi đó, Ngõ chiều Hà Nội lại hướng người đọc đến vẻ đẹp cổ kính, thanh bình của Hà Nội. Những con ngõ nhỏ, không gian chiều tà và nhịp sống chậm rãi tạo nên một bức tranh đậm chất văn hóa. Tác giả không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn bộc lộ niềm tự hào, tình yêu sâu nặng đối với Hà Nội nghìn năm văn hiến.
Về nghệ thuật, cả hai tác phẩm đều sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh, giàu cảm xúc và các biện pháp miêu tả tinh tế. Tuy nhiên, Mấy trăng còn bay thiên về chất hồi ức, trữ tình; còn Ngõ chiều Hà Nội lại nổi bật ở những quan sát tinh tế về không gian văn hóa và đời sống đô thị.
Như vậy, dù có những cách thể hiện khác nhau, cả hai tác phẩm đều góp phần làm nổi bật vẻ đẹp của quê hương, đất nước và tình cảm gắn bó sâu nặng của con người với nơi mình sinh sống.
Câu 1 ai như con dao hai lưỡi nó có thể giúp chứng tá trong các việc tìm hiểu thông ,làm việc đã được lập trình ,...Nhưng khi ta lạm dụng quá thì ta mất đi tính sáng tạo,ý tưởng, làm cho ta không thể tiến bộ trong việc học hỏi tìm tòi
Câu 1 nghị luận
Câu 2 là khi nhiều chính quyền địa phương cho biết không thể thu thập đầy đủ dữ liệu cần thiết để bảo tồn hoa anh đào do thiếu lao động và ngân sách.
Câu 3 ứng dụng khoa học công nghệ ai