Liễu Thúy Hường

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Liễu Thúy Hường
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:Văn bản trên sử dụng ngôi kể thứ ba  ​Câu 2:      ​Điểm nhìn trần thuật nằm ở nhân vật "cô" (Chi-hon).       ​Câu 3:      ​Biện pháp nghệ thuật: Phép đối (hoặc tương phản/đối lập) và Điệp cấu trúc (Lúc mẹ... cô đang...). ​  ​Nhấn mạnh sự đối lập nghiệt ngã giữa hai hoàn cảnh: Một bên là người mẹ già yếu đang hoảng loạn, cô độc giữa đám đông tại ga tàu; một bên là người con gái đang rực rỡ với thành công sự nghiệp tại nơi xa hoa. ​Làm nổi bật nỗi đau đớn, sự day dứt và mặc cảm tội lỗi của nhân vật "cô". Qua đó, tác giả ngầm phê phán sự vô tâm vô tình của những đứa con quá mải mê với cuộc sống riêng mà quên đi sự an nguy của cha mẹ. ​Câu 4: Những phẩm chất nào của người mẹ đã được thể hiện qua lời kể của người con gái? ​Qua hồi ức của Chi-hon, người mẹ hiện lên với những phẩm chất: ​Tình yêu thương con vô bờ bến: Dù vất vả, mẹ vẫn muốn dành cho con những thứ đẹp đẽ nhất . ​Sự hy sinh thầm lặng: Mẹ luôn ưu tiên sở thích và tương lai của các con hơn chính bản thân mình. ​Sự nhẫn nhịn và bao dung: Mẹ có vẻ buồn khi bị con khước từ tình cảm nhưng không hề trách móc. ​Sự lam lũ, tần tảo: Hình ảnh "chiếc khăn cũ kỹ lem nhem" đối lập với chiếc váy mới cho con cho thấy mẹ đã quên mình để chăm lo cho gia đình. ​Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã vô tâm trước những sở thích của mẹ (không mặc thử chiếc váy mẹ thích), hối tiếc vì sự thờ ơ của anh chị em khi để bố mẹ tự đi tàu điện ngầm, và đau đớn nhất là sự vắng mặt của mình đúng lúc mẹ gặp nạn. ​ Trong cuộc sống, những hành động vô tâm đôi khi là vết dao cắt sâu vào lòng người thân mà ta không hề hay biết. Sự hờ hững, những câu trả lời gắt gỏng hay việc quá mải mê với thế giới riêng có thể khiến cha mẹ cảm thấy bị bỏ rơi ngay trong chính ngôi nhà của mình. Những tổn thương tâm lý ấy thường âm thầm nhưng lại dai dẳng, để đến khi người thân không còn bên cạnh, chúng ta mới nhận ra thì đã quá muộn màng. Vì vậy, hãy học cách trân trọng và sẻ chia từ những điều nhỏ nhất, bởi sự quan tâm chân thành chính là liều thuốc quý giá nhất để gắn kết gia đình.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính:Tự sự     ​Câu 2. Mục đích cậu bé Ngạn chạy sang nhà bà để trốn những trận đòn roi của ba mỗi khi phạm lỗi. Bà chính là "cứu cánh", là nơi trú ẩn an toàn vì ba rất sợ bà và bà luôn sẵn sàng che chở cho cậu. ​Câu 3.       Dấu ba chấm có tác dụng: ​Tạo khoảng lặng, biểu đạt sự ngập ngừng, lưỡng lự của nhân vật tôi khi nhớ lại kỷ niệm. ​Nhấn mạnh vào đối tượng chơi cùng (mẹ và bà), đồng thời gợi ra một chút ngây ngô, đáng yêu của đứa trẻ khi "không có bạn gái" nên chỉ biết quẩn quanh bên những người phụ nữ thân thuộc nhất trong nhà. ​Câu 4.       Nhân vật người bà hiện lên với những nét tính cách và phẩm chất đáng quý: ​Thương yêu cháu hết mực: Sẵn sàng che chở, "nói dối" để bảo vệ cháu trước đòn roi của con trai. ​Điềm đạm, hiền hậu: Dáng vẻ thong thả nhai trầu, tay quạt mo cau, giọng kể chuyện dịu dàng, âu yếm. ​Là điểm tựa tinh thần: Bà mang lại cảm giác bình yên, hân hoan và sự an tâm tuyệt đối cho đứa cháu nhỏ. ​Câu 5. Suy nghĩ về tầm quan trọng của gia đình: Từ văn bản, ta thấy gia đình có vai trò vô cùng quan trọng: ​Gia đình là bến đỗ an bình: Là nơi bảo vệ, che chở chúng ta trước những "giông bão" hay lỗi lầm đầu đời (như cách bà che chở cho Ngạn). ​Gia đình là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn: Những câu chuyện kể, sự âu yếm của bà và tình thương của mẹ đã bồi đắp cho Ngạn một trái tim giàu cảm xúc và biết yêu thương. ​Gia đình là nơi duy nhất yêu thương vô điều kiện: Dù chúng ta có nghịch ngợm hay phạm lỗi, người thân vẫn luôn mở rộng vòng tay đón nhận và vỗ về.