Lê Hải Anh
Giới thiệu về bản thân
Doanh nghiệp nhà nước (DNNN) tại Việt Nam kể từ năm 1986 giữ vai trò chủ đạo, là công cụ điều tiết vĩ mô, đóng góp khoảng
29%29%GDP (giai đoạn 2011-2020) và tạo nguồn thu lớn cho ngân sách. Dù đóng vai trò then chốt trong hạ tầng, năng lượng, DNNN vẫn còn hạn chế về hiệu quả, đòi hỏi đẩy mạnh cổ phần hóa, tái cấu trúc theo cơ chế thị trường và tăng cường chuyển đổi số để nâng cao năng lực cạnh tranh quốc tế
câu 1:
Trong đoạn trích tiểu thuyết Dấu chân người lính của Nguyễn Minh Châu, vẻ đẹp tâm hồn của những con người trên tuyến đường Trường Sơn hiện lên thật cảm động và cao cả. Trước hết, đó là tâm hồn giàu yêu thương, nặng nghĩa tình quê hương. Hình ảnh bếp lửa “ấp ủ trong lòng người con gái đồng bằng” không chỉ sưởi ấm núi rừng mà còn gửi gắm nỗi nhớ nhà da diết, nhớ mẹ, nhớ những kỷ niệm bình dị nơi quê nghèo. Chính nỗi nhớ ấy đã làm nên chiều sâu tâm hồn của họ. Bên cạnh đó là sự kiên cường, giàu trách nhiệm. Dù mẹ và em đã hi sinh vì bom đạn, Nết vẫn “nghiến răng lại mà làm việc”, không cho phép mình gục ngã. Họ biết nén đau thương riêng để hoàn thành nhiệm vụ chung, đặt Tổ quốc lên trên tình cảm cá nhân. Ở họ còn ánh lên tinh thần lạc quan, ấm áp qua những câu hỏi thăm mộc mạc, qua bếp lửa nghĩa tình giữa rừng sâu. Tất cả đã khắc họa hình ảnh thế hệ thanh niên Trường Sơn giàu tình yêu quê hương, giàu đức hi sinh và có ý chí sắt đá trong chiến tranh.
câu 2:
Bộ phim hoạt hình Inside Out (Những mảnh ghép cảm xúc) của Pixar Animation Studios> đã mở ra một thế giới nội tâm đầy sáng tạo, nơi các cảm xúc như Niềm Vui, Nỗi Buồn, Sợ Hãi, Giận Dữ, Chán Ghét, Lo Âu cùng tồn tại và điều khiển tâm trí cô bé Riley. Thông qua hành trình ấy, bộ phim gửi gắm một thông điệp sâu sắc: con người cần biết lắng nghe để thấu hiểu cảm xúc của chính mình.
Lắng nghe cảm xúc của bản thân trước hết là khả năng nhận diện và gọi tên những gì đang diễn ra trong tâm hồn. Trong cuộc sống hiện đại đầy áp lực, không ít người quen với việc che giấu hoặc phủ nhận cảm xúc tiêu cực. Ta thường cố tỏ ra mạnh mẽ, vui vẻ, ổn định, trong khi bên trong lại chất chứa buồn bã, lo âu hay tổn thương. Tuy nhiên, cảm xúc – dù tích cực hay tiêu cực – đều có giá trị riêng. Nỗi buồn giúp ta chậm lại để suy ngẫm; nỗi sợ giúp ta thận trọng; sự giận dữ đôi khi nhắc ta về giới hạn cần được tôn trọng. Khi biết lắng nghe, ta không còn xem cảm xúc là điều phải loại bỏ, mà là tiếng nói cần được thấu hiểu.
Thấu hiểu cảm xúc của chính mình còn là bước đầu để trưởng thành. Một người không hiểu mình đang buồn vì điều gì, giận vì ai, lo lắng bởi đâu sẽ dễ hành xử bốc đồng, làm tổn thương người khác hoặc tự làm tổn thương bản thân. Ngược lại, khi ta dám đối diện với những cảm xúc thật, ta có cơ hội điều chỉnh hành vi và tìm cách giải quyết vấn đề. Việc Riley chấp nhận Nỗi Buồn không phải là sự yếu đuối, mà là biểu hiện của sự lớn lên: cô bé hiểu rằng buồn bã cũng là một phần tự nhiên của hành trình trưởng thành. Con người chỉ thực sự mạnh mẽ khi dám nhìn thẳng vào những rung động mong manh nhất trong tâm hồn mình.
Lắng nghe bản thân cũng giúp ta sống chân thật hơn. Mỗi người đều có một đời sống nội tâm phong phú, nhưng nếu mãi chạy theo kỳ vọng của người khác, ta dễ đánh mất tiếng nói bên trong. Khi biết lắng nghe, ta hiểu mình cần gì, mong muốn gì, giới hạn ở đâu. Từ đó, ta đưa ra những lựa chọn phù hợp với giá trị và ước mơ của mình thay vì sống trong sự ép buộc hay so sánh. Sự thấu hiểu ấy tạo nên nền tảng của lòng tự trọng và sự tự tin bền vững.
Tuy nhiên, lắng nghe cảm xúc không đồng nghĩa với việc để cảm xúc chi phối hoàn toàn hành động. Thấu hiểu là để điều hòa, không phải để buông theo. Ta có thể buồn nhưng không để nỗi buồn nhấn chìm; có thể giận nhưng không để cơn giận điều khiển lời nói. Sự cân bằng giữa cảm xúc và lý trí chính là biểu hiện của trí tuệ cảm xúc – một năng lực quan trọng trong đời sống hiện đại.
Thông điệp “Lắng nghe để thấu hiểu cảm xúc của chính mình” vì thế mang ý nghĩa sâu sắc. Khi ta học cách lắng nghe, ta không còn sợ hãi những “mảnh ghép” trong tâm hồn, dù đó là vui hay buồn. Ta hiểu rằng tất cả đều góp phần tạo nên con người trọn vẹn. Biết lắng nghe chính mình là bước đầu để yêu thương bản thân, và cũng là nền tảng để thấu hiểu, cảm thông với người khác.
câu 1:
Dấu hiệu hình thức cho biết ngôi kể được sử dụng trong đoạn trích là ngôi kể thứ ba.
→ Người kể chuyện gọi tên nhân vật “Nết”, “cô”, “mẹ”, “Khuê”… và thuật lại câu chuyện, suy nghĩ của nhân vật, không xưng “tôi”.
câu 2:
Hai chi tiết miêu tả hình ảnh bếp lửa:
- “Những cái bếp bằng đất vắt nặn nên bởi bàn tay khéo léo, khói chỉ lan lờ mờ trong cỏ như sương ban mai rồi tan dần.”
- “Ngọn lửa được ấp ủ trong lòng người con gái đồng bằng.”
câu 3:
Cách kể chuyện đan xen giữa hiện tại và hồi ức có tác dụng:
- Làm nổi bật đời sống nội tâm phong phú, sâu sắc của nhân vật Nết.
- Thể hiện nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ em da diết giữa hoàn cảnh chiến tranh ác liệt.
- Tạo sự đối lập giữa quá khứ êm đềm, bình dị và hiện tại khốc liệt, từ đó làm nổi bật sự mất mát, đau thương.
- Giúp câu chuyện trở nên chân thực, giàu cảm xúc, tăng sức lay động đối với người đọc.
câu 4:
Việc sử dụng ngôn ngữ thân mật như: “Hiên ra đây chị gội đầu nào?”, “Cái con quỷ này lớn xác chỉ khỏe trêu em!” có hiệu quả:
- Tái hiện sinh động không khí gia đình nghèo nhưng ấm áp, chan chứa yêu thương.
- Thể hiện tình cảm gần gũi, tự nhiên giữa các thành viên trong gia đình.
- Làm nổi bật vẻ hồn nhiên, tinh nghịch của Nết khi còn ở nhà.
- Tăng tính chân thực, đời thường cho đoạn văn, khiến hồi ức trở nên sống động và xúc động hơn.
câu 5
Câu nói của Nết: “Không bao giờ tao chịu khóc đâu Dự ạ, lúc xong việc ở đây rồi thì tao sẽ khóc.” gợi cho em suy nghĩ rằng trong cuộc sống, khi đối diện với nghịch cảnh, con người cần có bản lĩnh và sự mạnh mẽ. Khóc không phải là yếu đuối, nhưng có những lúc ta phải biết nén lại cảm xúc riêng để hoàn thành trách nhiệm của mình. Nết đã đặt nhiệm vụ chung lên trên nỗi đau cá nhân, thể hiện tinh thần kiên cường và ý chí vượt lên mất mát. Điều đó nhắc nhở mỗi người trẻ hôm nay phải biết sống có trách nhiệm, biết biến đau thương thành động lực phấn đấu. Tuy nhiên, sau tất cả, con người cũng cần cho mình khoảng lặng để sẻ chia và giải tỏa cảm xúc. Biết cân bằng giữa cảm xúc và trách nhiệm chính là cách đối diện tích cực với nghịch cảnh.