Nguyễn Mỹ An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Mỹ An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Truyện ngắn Ai biểu xấu của Nguyễn Ngọc Tư là một tác phẩm đặc sắc về cả nội dung lẫn hình thức vừa mang tính sâu sắc, vừa đậm chất phản biện xã hội. Về nội dung, truyện đặt ra vấn đề rất thực tế: ngoại hình ảnh hưởng đến cơ hội và sự công nhận trong xã hội, dù tài năng hay tâm hồn con người có phong phú và tài giỏi đến đâu. Qua tình huống 1 thí sinh bị chê bai trên chính sân khấu và công khai về ngoại hình của họ, tác giả thể hiện sự đồng cảm, thiếu tế nhị của một bộ phận người trong xã hội hiện đại. Về hình thức, truyện được viết theo giọng mỉa mai, thấm thía, kết hợp nhuần nhuyễn giữa tự sự và bình luận tạo nên 1 cảm xúc vừa xót xa, vừa day dứt. Những chi tiết tưởng như bông đùa lại ẩn chứa nỗi buồn thẳm sâu và sự thấu hiểu tận cùng của con người. Từ đó giúp cho Nguyễn Ngọc Tư truyền tải những thông điệp nhân văn và thấm thía.

Tác phẩm truyền tải những thông điệp:

+ Tôn trọng cảm xúc của người khác

+ Nên nghĩ kĩ trước khi nói

+ Giao tiếp bằng sự tử tế

Câu văn cho thấy sự đối lập giữa nội tâm cảm xúc và cách thể hiện nó ra bên ngoài. Ai cũng có cảm nhận riêng và cách nhìn riêng, nhưng nói ra như nào ở đâu và với ai lại là những điều mà ta nên cân nhắc. Trong bài thể hiện rất rõ sự tế nhị trong giao tiếp, chỉ bằng mấy câu nhận xét nhưng vô tình chúng lại đâm sâu vào trái tim người đối diện vì vậy lời nói có sức mạnh rất lớn nó có thể là lời động viên khích lệ tinh thần nhưng cũng có thể là con dao đưa ai đó vào tuyệt vọng.

-Thí sinh đầu tiên trong cuộc thi đã gặp phải tình huống khó xử khi 1 trong các thành viên ban giám khảo đã hồn nhiên chê ngoại hình của anh khi anh đang đứng trên sân khấu. Anh thật sự không muốn bản thân mình như vậy "điếng dại" và đã có những suy nghĩ oán trách đời mình và cha mẹ đã sinh ra mình để anh chết đứng trên sân khấu... và rồi khi nghe xong những lời nhận xét ấy anh vẫn phải gượng cười, cảm ơn và rời sân khấu lúc ấy anh chỉ còn như cái xác biết đi bất lực đến mức không còn tâm trí mà lặng lẽ rời khỏi.

-Tiếp theo là cái tên Hà Há Ha mang số báo danh Không Không Có cũng bị trơig trồng bởi là cái tên không phù hợp làm ca sĩ và có ngạị hình hạn chế trong tình huống đó chỉ muốn làm cát, làm nước, làm giun dế cho rồi...

-Tiếp đến là nghi vấn sao ngay từ đầu không đưa ra luôn điều kiện là cần có" ngoại hình đẹp" để những người có ngoại hình hạn chế tự biết rút lui

-Cuối cùng là tình huống nhớ lại câu hỏi của bạn bè về việc quan tâm nhan sắc mặc dù nói không quan tâm nhưng lại ngậm ngùi tự ti vì biết bản thân mình hạn chế ngoại hình chắc chắn nếu có giọng ca khá cũng không thể thi tiếng hát truyền hình, nếu không viết văn cũng chẳng thể làm nhân viên tiếp thị có khi còn không làm được ở quán bia.

Nhan đề "Ai biểu xấu" gợi cho em suy nghĩ: nó như một lời than trách đối với ai đó nhưng mà trách ai bây giờ? khi không ai có thể lựa chọn được ngoại hình của mình khi sinh ra, chứa đựng sự mỉa mai của xã hội, trong giai đoạn cái đẹp ngày càng được đề cao thì những người thật sự có năng lực mà có nhan sắc hạn chế lại bị bỏ lại, chúng có thể vô tình làm tổn thương người đối diện khi nói họ như vậy, thấy được giá trị của con người trong xã hội vốn có nhiều định kiến.

-Văn bản trên thuộc thể loại tuỳ bút