Nguyễn Phương Vi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Vi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Trong đoạn trích, hình ảnh “cơm” xuất hiện nhiều lần nhưng không chỉ đơn giản là bữa ăn hằng ngày, mà còn chứa đựng tình yêu thương vô bờ của người mẹ dành cho con. “Cà mèn cơm, chén cơm, miếng cơm” là những hình ảnh quen thuộc, bình dị nhưng lại mang sức gợi cảm xúc sâu sắc. Bữa cơm mẹ nấu không chỉ để con no bụng mà còn là cả tấm lòng, là sự chăm chút, lo toan và yêu thương của mẹ. Câu nói “Không ai thương bằng cơm thương” là lời dặn dò vừa mộc mạc vừa thấm thía, như chứa đựng cả cuộc đời hi sinh của mẹ dành cho con. Khi mẹ mất, hình ảnh chén cơm trắng trên bàn thờ khiến người con đau đớn, ân hận vì không còn cơ hội ăn cùng mẹ thêm lần nào nữa. “Cơm” lúc này trở thành biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng, giản dị mà sâu nặng. Qua đó, ta càng thấm thía rằng: đôi khi, tình thương lớn lao nhất lại nằm trong những điều rất nhỏ bé, như một bữa cơm mẹ nấu mỗi ngày.

Câu 2:

Bài làm

Trong thời đại toàn cầu hóa hôm nay, khi con người dễ dàng kết nối, giao lưu và tiếp nhận những giá trị mới từ khắp nơi trên thế giới, vấn đề giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Bản sắc văn hoá chính là linh hồn, là cội nguồn làm nên nét riêng biệt của mỗi dân tộc. Nếu đánh mất nó, chúng ta chẳng khác nào đánh mất chính mình.

Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc có thể hiểu là việc bảo tồn, trân trọng và phát huy những giá trị truyền thống tốt đẹp đã hình thành qua hàng nghìn năm lịch sử: tiếng nói, chữ viết, phong tục tập quán, lễ hội, trang phục, ẩm thực, lối sống, tinh thần đoàn kết và lòng nhân ái. Đó không chỉ là những điều “cũ kỹ” để ngắm nhìn mà còn là sợi dây nối quá khứ với hiện tại, giúp chúng ta biết mình là ai và đến từ đâu. Trong bối cảnh hiện nay, hội nhập quốc tế mang đến nhiều cơ hội để đất nước phát triển, nhưng cũng đặt ra nguy cơ khiến văn hoá dân tộc bị lai tạp, phai nhạt. Nhiều bạn trẻ có xu hướng sính ngoại: thích đồ ăn, thời trang, âm nhạc nước ngoài hơn là của Việt Nam; ít quan tâm đến tiếng Việt chuẩn hay các giá trị truyền thống. Có những phong tục, tập quán đẹp dần bị quên lãng chỉ vì bị cho là “lỗi thời”. Nếu không tỉnh táo, chúng ta có thể đánh mất nét riêng quý giá mà cha ông đã dày công vun đắp. Tuy nhiên, cũng không nên hiểu việc giữ gìn bản sắc là khép kín, bảo thủ hay phủ nhận cái mới. Có người cho rằng hội nhập khiến văn hoá dân tộc bị “pha loãng”, nhưng thực tế, sự giao thoa văn hoá nếu diễn ra có chọn lọc sẽ giúp chúng ta học hỏi, làm phong phú thêm bản sắc dân tộc chứ không làm mất đi gốc rễ. Giữ gìn văn hoá không có nghĩa là chỉ ôm khư khư quá khứ, mà là biết tiếp thu tinh hoa thế giới để phát triển truyền thống theo cách hiện đại, phù hợp với thời đại hôm nay. Mỗi người trẻ hôm nay có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ: nói và viết tiếng Việt đúng, tôn trọng truyền thống gia đình, tìm hiểu về lịch sử, văn hoá, tự hào khi mặc áo dài, khi hát dân ca, khi giới thiệu với bạn bè quốc tế về đất nước mình. Chính những hành động tưởng chừng nhỏ bé đó lại góp phần lớn lao vào việc lan toả và giữ gìn bản sắc Việt Nam. Bản sắc văn hoá là kết tinh của bao đời, là sức mạnh giúp dân tộc Việt Nam đứng vững qua chiến tranh, thiên tai, và mọi biến động của lịch sử. Vì thế, thế hệ trẻ hôm nay – những người sống trong thời đại hiện đại và hội nhập – càng phải ý thức hơn về trách nhiệm gìn giữ và phát huy bản sắc ấy.

Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc không chỉ là bảo vệ quá khứ, mà còn là gìn giữ tương lai. Khi biết tự hào và trân trọng những giá trị truyền thống, chúng ta không chỉ làm giàu thêm cho chính tâm hồn mình, mà còn giúp Việt Nam mãi là một đất nước có bản lĩnh, có cá tính, và có linh hồn riêng giữa thế giới rộng lớn này.


Câu 1: Đoạn trích trên được viết theo thể thơ tự do

Câu 2: Hai hình ảnh thể hiện sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung là:

+ Câu ví dặm nằm nghiêng/ Trên nắng và dưới cát (chỉ một vùng đất đầy nắng gắt và cát bao phủ, thể hiện một vùng đất khô cằn và khắc nghiệt)

+ Chỉ có gió bão là tốt tươi như cỏ/ Không ai gieo mọc trắng mặt người. (Chỉ một hiện tượng thiên nhiên đặc trưng của vùng đất miền Trung: nhiều bão lũ, mưa giông.)

Câu 3:Những dòng thơ trên gợi ta nghĩ đến mảnh đất và con người miền Trung:

+ Câu thơ Eo đất này thắt đáy lưng ong gợi ra một mảnh đất miền Trung bé nhỏ, dài và hẹp, bị chia cắt thành nhiều đồng bằng nhỏ, đất đai cằn cỗi, không màu mỡ. Tất cả các yếu tố đó khiến cho mảnh đất miền Trung trở nên khó sống, khó phát triển.

+ Câu thơ Cho tình người đọng mật dường như tạo nên một sự đối lập với câu trước đó. Có thể thiên nhiên nghiệt ngã nhưng tình người thì không. Cũng như những giọt mật dâng hiến cho đời, con người nơi đây đậm tình đậm nghĩa, giàu yêu thương, giàu nghị lực, ý chí vươn lên, không ngại khó ngại khổ. Con người vẫn gắn bó với nhau với mảnh đất nơi đây bằng tình yêu chân thành, giản dị.

Câu 4: Thành ngữ “mảnh đất nghèo mỏng tới không kịp rớt” làm nổi bật sự khắc nghiệt, cằn cỗi của thiên nhiên miền Trung, đồng thời thể hiện tình cảm yêu thương, cảm thông và trân trọng của tác giả với con người nơi đây.

Câu 5: đó là một tình thương mến, một sự đồng cảm dành cho Miền Trung. Những câu thơ như "Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt" hay "Đến câu hát cũng hai lần sàng lại",… gợi một nỗi trăn trở, day dứt, một niềm thương cảm sâu sắc đối với mảnh đất khô cằn, thiên nhiên không ưu đãi, luôn gieo bao nỗi tai ương lên cuộc sống vốn đã nhọc nhằn của người dân nơi đây. Đó còn là niềm cảm phục về ý chí, nghị lực của người dân miền Trung.

Câu 1: Thể thơ của văn bản trên là thể thơ tự do.

Câu 2: Trong văn bản, con người được miêu tả qua hình ảnh "người sinh nở".

Câu 3: Theo tôi, các hình ảnh "bề sâu, sỏi đá, tướp máu" ẩn dụ cho những khó khăn, thử thách, gian khổ trong cuộc sống mà con người phải đối mặt để trưởng thành và phát triển.

Câu 4: Biện pháp tu từ so sánh "Nảy chiếc lá như người sinh nở" có tác dụng:

-Tăng sức gợi hình: Miêu tả sinh động quá trình cành non nảy lá, tạo cảm giác tươi mới, tràn đầy sức sống.

-Tăng sức gợi cảm: Thể hiện sự trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp của sự sống, đồng thời liên tưởng đến sự vất vả, thiêng liêng của quá trình sinh nở của người mẹ.

Câu 5:

Bài học rút ra từ văn bản "Cuối rễ đầu cành" chính là tinh thần vươn lên mạnh mẽ, vượt qua mọi nghịch cảnh để trưởng thành và phát triển. Giống như cái rễ non cắm sâu vào lòng đất, bất chấp sỏi đá để tìm dưỡng chất, hay cái cành non kiên cường trước mưa đông nắng hạ để nảy lộc đơm hoa, con người cũng cần ý chí kiên cường, nghị lực phi thường để đối mặt và chinh phục những khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Bên cạnh đó, chúng ta cần biết trân trọng sự sống, trân trọng những gì mình đang có, và luôn ghi nhớ, biết ơn những người đã dìu dắt, nâng đỡ ta trên hành trình ấy. Cuối cùng, thông điệp ý nghĩa mà văn bản gửi gắm là hãy sống một cuộc đời thật ý nghĩa, đóng góp sức mình cho cộng đồng và xã hội, để mỗi sự tồn tại đều trở nên đáng quý, đáng trân trọng.

Câu 1:

Đoạn trích "Đất nước" của Tạ Hữu Yên gợi lên những cảm xúc sâu lắng về tình yêu nước, lòng biết ơn đối với những hy sinh thầm lặng của người mẹ và vẻ đẹp bình dị của quê hương.Hình ảnh đất nước được ví như "giọt đàn bầu thon thả" gợi cảm giác về một dáng hình mềm mại, duyên dáng, nhưng cũng ẩn chứa những nỗi đau. Nỗi đau ấy được cảm nhận qua hình ảnh người mẹ "ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ". Sự hy sinh cao cả của người mẹ, sự mất mát lớn lao mà bà phải gánh chịu được diễn tả một cách kín đáo, đầy xót xa. Đất nước hiện lên không chỉ là một thực thể địa lý mà còn là nơi chứa đựng những mất mát, hy sinh của biết bao người mẹ Việt Nam.Đất nước còn là nơi che chở, bảo vệ con người từ khi còn "nằm nôi". Hình ảnh "sáng chắn bão dông, chiều ngăn nắng lửa" thể hiện sức mạnh phi thường của đất nước, đồng thời gợi lên sự vất vả, gian lao. Giọng ca dao "lao xao trưa hè" mang đến cảm giác thanh bình, yên ả của làng quê Việt Nam. Tác giả bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với đất nước, với mẹ Tổ quốc, những người đã "suốt đời lam lũ" vì hạnh phúc của dân tộc. Tình yêu đất nước được thể hiện qua những hình ảnh bình dị, thân thuộc như "lũy tre làng bãi dâu, bến nước", qua những hương vị quen thuộc như "muối mặn gừng cay". Đoạn trích đã khơi gợi trong lòng người đọc tình yêu quê hương đất nước, lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Câu 2:

Bài làm

Trong muôn vàn sắc thái của bức tranh giao tiếp, đôi khi có những gam màu tưởng chừng nhạt nhòa nhưng lại ẩn chứa sức nặng khôn lường. Đó là những lời góp ý, những nhận xét tưởng chừng vô thưởng vô phạt, nhưng khi được cất lên giữa bao ánh mắt dõi theo, nó có thể trở thành mũi dao sắc bén hay liều thuốc bổ đắng. Câu chuyện về cách chúng ta trao đổi, phản hồi cho nhau, đặc biệt là trước "khán đài" của đám đông, luôn là một vấn đề đáng suy ngẫm, bởi nó chạm đến những góc khuất nhạy cảm nhất trong tâm hồn con người.

Trong dòng chảy bất tận của cuộc sống, giao tiếp là sợi dây kết nối con người, là phương tiện để chúng ta chia sẻ, thấu hiểu và cùng nhau phát triển. Trong đó, việc góp ý và nhận xét đóng vai trò như một tấm gương phản chiếu, giúp mỗi cá nhân nhận ra những điểm mạnh để phát huy và những hạn chế để khắc phục. Tuy nhiên, khi hành động này diễn ra trước đám đông, nó không chỉ đơn thuần là một lời khuyên mà còn tiềm ẩn nhiều hệ lụy, đòi hỏi sự tinh tế và cân nhắc kỹ lưỡng.Trước hết, cần thẳng thắn nhìn nhận rằng, việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông thường mang lại những tác động tiêu cực nhiều hơn là tích cực. Khi lời phê bình hay nhận xét được thốt ra giữa bao người, người nghe có thể cảm thấy xấu hổ, mất mặt, lòng tự trọng bị tổn thương sâu sắc. Điều này đặc biệt nguy hiểm đối với những người có tính cách nhạy cảm, tự ti hoặc những người ở vị thế kém hơn trong một tập thể. Hình ảnh "con cừu non lạc đàn" bị cả đàn xua đuổi, hay "chú chim non" bị bầy chim trưởng thành chỉ trích, có lẽ không quá xa lạ với cảm giác bị công khai mổ xẻ. Sự tổn thương về mặt tinh thần ấy không chỉ làm suy giảm ý chí, nhuệ khí làm việc mà còn có thể gieo mầm mống của sự bất mãn, oán giận, thậm chí dẫn đến những xung đột, rạn nứt trong mối quan hệ và môi trường làm việc.Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng trong một số bối cảnh đặc biệt, góp ý trước đám đông đôi khi lại mang đến hiệu quả nhất định. Chẳng hạn, khi một cá nhân có những hành vi sai trái nghiêm trọng, mang tính tiêu cực ảnh hưởng đến tập thể, một lời phê bình công khai, đúng mực có thể là "liều thuốc đắng" giúp họ thức tỉnh, nhận ra lỗi lầm và có ý thức sửa đổi. Hoặc trong các buổi họp rút kinh nghiệm sau một dự án, một sự kiện, việc thẳng thắn nhìn nhận và thảo luận công khai những thiếu sót của từng cá nhân hay tập thể có thể giúp mọi người cùng nhau rút ra bài học xương máu, tìm ra giải pháp tối ưu cho tương lai. Nhưng ngay cả trong những tình huống "bất đắc dĩ" này, người đưa ra góp ý cũng cần trang bị cho mình "chiếc khiên" của sự khéo léo, tinh tế, để lời nói của mình là "dao pha" giúp chữa lành vết thương, chứ không phải là "lưỡi dao sắc bén" làm rách thêm tâm hồn người khác.Vậy làm thế nào để việc góp ý, nhận xét trở nên hiệu quả, xây dựng mà không gây tổn thương? Nguyên tắc đầu tiên và quan trọng nhất chính là "Chọn mặt gửi vàng, chọn nơi gửi lời". Hãy loại bỏ tư tưởng "vạch áo cho người xem lưng". Thay vào đó, hãy tìm một không gian riêng tư, nơi người nghe cảm thấy an toàn và thoải mái nhất để chia sẻ. Thứ hai, hãy "Nhìn vào hành động, đừng soi mói con người". Tập trung vào những hành vi, việc làm cụ thể cần cải thiện, tránh quy chụp, phán xét phẩm chất hay nhân cách của họ. Thay vì nói: "Bạn là người thiếu trách nhiệm", hãy thử: "Trong dự án vừa rồi, tôi thấy bạn còn chậm trễ trong việc hoàn thành nhiệm vụ X, điều này đã ảnh hưởng đến tiến độ chung. Bạn có gặp khó khăn gì không?". Thứ ba, hãy "Dùng lời ái ngữ, gieo mầm yêu thương". Tránh xa những lời lẽ cay nghiệt, mỉa mai, châm chọc. Thay vào đó, hãy sử dụng ngôn từ nhẹ nhàng, xây dựng, thể hiện sự quan tâm và đưa ra những gợi ý cụ thể, thiết thực để giúp họ tiến bộ. Cuối cùng, hãy luôn nhớ "Lắng nghe và tôn trọng". Tạo cơ hội cho người nghe bày tỏ quan điểm, giải thích và đưa ra phản hồi của họ. Sự tôn trọng và thấu hiểu sẽ là cầu nối vững chắc để cả haiTuy nhiên, không phải lúc nào việc góp ý, nhận xét trước đám đông cũng mang lại kết quả tiêu cực. Trong một số bối cảnh nhất định, đặc biệt là khi cần rút kinh nghiệm tập thể hoặc chấn chỉnh những hành vi sai phạm rõ ràng gây ảnh hưởng cộng đồng, một lời phê bình công khai, nếu được thực hiện một cách có chủ đích và mang tính xây dựng, đôi khi lại là phương thức hiệu quả nhất để cảnh tỉnh và định hướng lại nhận thức. Chẳng hạn, trong môi trường học tập hay làm việc, việc một thành viên nhận ra lỗi sai của mình dưới sự góp ý của mọi người có thể giúp họ hiểu rõ hơn về tác động của hành động đó và có động lực mạnh mẽ hơn để thay đổi. Hơn nữa, đôi khi, sự thẳng thắn, dù có thể gây chút khó chịu ban đầu, lại là yếu tố then chốt để giải quyết những vấn đề tồn đọng, tránh tình trạng "giấu bệnh" làm cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn về lâu dài.

Bởi lẽ, mỗi lời nói ra, dù xuất phát từ ý tốt, cũng có thể trở thành "làn gió" vô tình thổi bùng lên ngọn lửa tổn thương hoặc "hạt mưa" mát lành gieo mầm sự thay đổi. Hành trình hoàn thiện bản thân là một chặng đường dài, và sự đồng hành của những người xung quanh, với những lời góp ý chân thành và tế nhị, chính là ánh sáng dẫn đường quý giá. Mong rằng, chúng ta sẽ luôn biết cách "gieo những hạt mầm yêu thương" thay vì "vùi dập những đóa hoa non" bằng những lời nhận xét thiếu cân nhắc, để mỗi cuộc giao tiếp thực sự là cơ hội để con người cùng nhau vươn lên, tỏa sáng.

Câu 1: Thể thơ của văn bản trên là thể thơ tự do.

Câu 2: Trong văn bản, con người được miêu tả qua hình ảnh: "Ai đang ngồi hát trước mùa xuân", "người sinh nở".

Câu 3: Theo em, các hình ảnh "bề sâu, sỏi đá, tướp máu" ẩn dụ cho những khó khăn, thử thách, gian khổ trong cuộc sống mà con người phải đối mặt để trưởng thành và phát triển.

Câu 4: Biện pháp tu từ so sánh "Nảy chiếc lá như người sinh nở" có tác dụng:

-Tăng sức gợi hình: Miêu tả sinh động quá trình cành non nảy lá, tạo cảm giác tươi mới, tràn đầy sức sống.

-Tăng sức gợi cảm: Thể hiện sự trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp của sự sống, đồng thời liên tưởng đến sự vất vả, thiêng liêng của quá trình sinh nở của người mẹ.

-Nhấn mạnh sâu sắc hơn về sự tương đồng giữa thiên nhiên và con người.

Câu 5:

Bài học rút ra từ văn bản "Cuối rễ đầu cành" chính là tinh thần vươn lên mạnh mẽ, vượt qua mọi nghịch cảnh để trưởng thành và phát triển. Giống như cái rễ non cắm sâu vào lòng đất, bất chấp sỏi đá để tìm dưỡng chất, hay cái cành non kiên cường trước mưa đông nắng hạ để nảy lộc đơm hoa, con người cũng cần ý chí kiên cường, nghị lực phi thường để đối mặt và chinh phục những khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Bên cạnh đó, chúng ta cần biết trân trọng sự sống, trân trọng những gì mình đang có, và luôn ghi nhớ, biết ơn những người đã dìu dắt, nâng đỡ ta trên hành trình ấy. Cuối cùng, thông điệp ý nghĩa mà văn bản gửi gắm là hãy sống một cuộc đời thật ý nghĩa, đóng góp sức mình cho cộng đồng và xã hội, để mỗi sự tồn tại đều trở nên đáng quý, đáng trân trọng.