Nguyễn Thị Kiều Uyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Kiều Uyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Đoạn trích trên được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2. Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung là: - "Trên nắng và dưới cát" - "Gió bão"

Câu 3. Những dòng thơ "Miền Trung Eo đất này thắt đáy lưng ong Cho tình người đọng mật" giúp chúng ta hiểu rằng mặc dù miền Trung có địa hình khó khăn, nhưng con người ở đây vẫn giữ được tình cảm ấm áp và ngọt ngào.

Câu 4. Việc vận dụng thành ngữ "mồng tơi không kịp rớt" trong dòng thơ trên có tác dụng nhấn mạnh sự nghèo khó và thiếu thốn của mảnh đất miền Trung.

Câu 5. Tác giả thể hiện tình cảm sâu sắc và ấm áp đối với miền Trung. Qua những dòng thơ, ta có thể cảm nhận được sự quan tâm và lo lắng của tác giả dành cho mảnh đất và con người nơi đây. Tác giả cũng thể hiện sự trân trọng và biết ơn đối với tình cảm của người dân miền Trung.

Câu 1. Hình ảnh “cơm” trong truyện Cơm mùi khói bếp không chỉ là món ăn quen thuộc mà còn là biểu tượng của tình mẹ sâu nặng. Từ cà mèn cơm, chén cơm đến miếng cơm cháy, tất cả đều thấm đẫm hơi ấm của bàn tay người mẹ tảo tần. Mỗi hạt cơm là kết tinh của tình yêu thương, của sự chăm chút lặng thầm. Câu nói “Không ai thương bằng cơm thương” nghe giản dị mà chan chứa tình cảm, như lời nhắc nhớ về sự hy sinh âm thầm của mẹ. Khi mẹ mất, chén cơm trên bàn thờ trở thành hình ảnh gợi nhớ, là nỗi tiếc thương và day dứt khôn nguôi. Cơm không chỉ nuôi sống con người mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, là sợi dây gắn kết giữa mẹ và con, giữa hiện tại và ký ức. Mùi cơm, mùi khói bếp ấy mãi là hương vị của tình yêu thương không bao giờ phai.

Câu 2. Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc là giữ lại linh hồn của đất nước, là cách mỗi người thể hiện lòng yêu thương và biết ơn với cội nguồn. Bản sắc dân tộc là những gì riêng biệt, là tiếng nói, trang phục, phong tục, đạo lý và cả tâm hồn Việt hiền hậu, nghĩa tình. Những điều ấy làm nên vẻ đẹp của dân tộc Việt Nam qua hàng nghìn năm lịch sử. Trong thời đại hội nhập hôm nay, khi văn hoá nước ngoài tràn ngập khắp nơi, việc giữ gìn bản sắc dân tộc lại càng quan trọng hơn bao giờ hết. Chúng ta có thể học hỏi cái mới, nhưng không được quên gốc rễ – nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn ta bằng lời ru của mẹ, bằng tiếng Việt ngọt ngào, bằng mùi khói bếp thân thương của quê hương. Giữ bản sắc không chỉ là mặc áo dài, nói tiếng Việt, hay tham gia lễ hội truyền thống, mà còn là giữ lối sống tử tế, nhân ái, biết yêu thương và sẻ chia. Mỗi người trẻ hôm nay cần biết tự hào về đất nước mình, trân trọng những giá trị cha ông để lại và lan toả những điều tốt đẹp ấy đến mọi người. Giữ gìn bản sắc văn hoá chính là giữ cho ngọn lửa truyền thống luôn sáng trong tim, để dù ở nơi đâu, ta vẫn nhận ra mình là người Việt – một dân tộc giàu lòng nhân ái và đậm đà tình nghĩa.

Câu 1: Đoạn trích "Đất nước" của Tạ Hữu Yên là một tác phẩm thơ ca đầy cảm xúc và sâu sắc, khắc họa hình ảnh đất nước thông qua hình tượng người mẹ Việt Nam. Với ngôn ngữ giản dị nhưng giàu hình ảnh, tác giả đã thể hiện nỗi đau và sự hy sinh của mẹ trong chiến tranh, cũng như tình yêu thương và lòng biết ơn đối với đất nước. "Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu Nghe dịu nỗi đau của mẹ" Những dòng thơ mở đầu đã gợi lên hình ảnh đất nước gắn liền với nỗi đau của mẹ, người đã mất mát, hy sinh rất nhiều trong chiến tranh. "Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ" là hình ảnh ám chỉ sự hy sinh của những người con yêu quý, để lại nỗi đau không thể nguôi ngoai trong lòng mẹ. "Đất nước tôi Từ thuở còn nằm nôi Sáng chắn bão dông, chiều ngăn nắng lửa" Đất nước được nhân hóa qua hình ảnh người mẹ vĩ đại, luôn che chở và bảo vệ con cái trước mọi khó khăn, thử thách. "Lao xao trưa hè một giọng ca dao" gợi lên hình ảnh quê hương với những âm hưởng dân gian, thân thuộc. "Xin hát về Người, đất nước ơi! Xin hát về Mẹ, Tổ quốc ơi!" Những câu thơ cuối thể hiện lòng biết ơn và sự tôn vinh đối với mẹ và đất nước, những người đã hy sinh và góp phần xây dựng nên lịch sử và văn hóa dân tộc. Câu 2: Trong cuộc sống hàng ngày, việc góp ý và nhận xét người khác là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, việc góp ý và nhận xét người khác trước đám đông cần được thực hiện một cách cẩn trọng và tế nhị. Trước hết, việc góp ý và nhận xét người khác trước đám đông có thể mang lại nhiều lợi ích. Nó giúp người được góp ý nhận thức được khuyết điểm và sửa đổi bản thân. Đồng thời, nó cũng giúp người khác học hỏi và tránh mắc phải những sai lầm tương tự. Tuy nhiên, việc góp ý và nhận xét người khác trước đám đông cũng có thể mang lại nhiều hậu quả tiêu cực. Nếu không được thực hiện một cách tế nhị và khéo léo, nó có thể khiến người được góp ý cảm thấy xấu hổ, tự ti và mất lòng tin. Hơn nữa, việc góp ý và nhận xét người khác trước đám đông cũng có thể tạo ra một môi trường tiêu cực, nơi mọi người cảm thấy không thoải mái khi chia sẻ ý kiến của mình. Vậy, làm thế nào để góp ý và nhận xét người khác trước đám đông một cách hiệu quả? Trước hết, chúng ta cần phải có một thái độ tích cực và xây dựng. Chúng ta nên tập trung vào việc giúp người khác cải thiện bản thân chứ không phải là chỉ trích hay phê bình. Chúng ta cũng cần phải chọn thời điểm và địa điểm phù hợp để góp ý và nhận xét, tránh làm cho người khác cảm thấy xấu hổ hay tự ti. Tóm lại, việc góp ý và nhận xét người khác trước đám đông là một việc làm cần thiết, nhưng nó cần được thực hiện một cách cẩn trọng và tế nhị. Chúng ta nên tập trung vào việc giúp người khác cải thiện bản thân và chọn thời điểm và địa điểm phù hợp để góp ý và nhận xét. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể tạo ra một môi trường tích cực và xây dựng, nơi mọi người cảm thấy thoải mái khi chia sẻ ý kiến của mình ¹.

Câu 1.Thể thơ tự do.

Câu 2.Con người được miêu tả qua hình ảnh rễ và cành cây – biểu tượng cho sự nỗ lực vươn lên, chịu đựng gian khổ để trưởng thành.

Câu 3.Các hình ảnh “bề sâu”, “sỏi đá”, “tướp máu” là ẩn dụ cho những khó khăn, thử thách, đau đớn trong hành trình lao động và trưởng thành của con người.

Câu 4. Biện pháp so sánh “nảy chiếc lá như người sinh nở” giúp diễn tả quá trình phát triển của cây (và con người) là kết quả của sự cố gắng, chịu đựng, và hi sinh đau đớn, qua đó làm nổi bật vẻ đẹp của sự sống và sức vươn lên.

Câu 5. Bài học: Con người muốn đạt được thành công và trưởng thành cần kiên trì, chịu khó vượt qua gian khổ, giống như rễ bám sâu và cành vươn cao mới có thể “nảy lá xanh tươi.”