Trịnh Phương Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trịnh Phương Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Phân tích hình ảnh “cơm” trong đoạn trích Trong đoạn trích, hình ảnh “cơm” hiện lên vô cùng bình dị nhưng chứa đựng giá trị sâu sắc về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ. “Cà mèn cơm”, “chén cơm”, “miếng cơm cháy”… không chỉ là thức ăn nuôi sống người con trên mỗi chuyến đi mà còn tượng trưng cho sự hy sinh thầm lặng, chu đáo của người mẹ quê. Mẹ dậy sớm nấu cơm, chuẩn bị từng món ăn, dặn dò con ăn uống đầy đủ — tất cả thể hiện tình yêu thương vô bờ. Khi mẹ mất, chén cơm trắng đặt trên bàn thờ khiến người con thấm thía rằng không gì thiêng liêng và ấm áp bằng bữa cơm mẹ nấu. Hình ảnh miếng cơm thơm mùi khói bếp trở thành ký ức đẹp, vừa thân thuộc vừa day dứt. Qua đó, đoạn trích nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng tình cảm gia đình và những điều giản dị nhưng quý giá mà người thân dành cho mình. Câu 2 Nêu suy nghĩ về việc giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc Trong bối cảnh hội nhập quốc tế sâu rộng, bản sắc văn hoá dân tộc trở thành yếu tố quan trọng tạo nên bản lĩnh và sức sống của mỗi quốc gia. Bản sắc văn hóa không chỉ nằm trong trang phục, lễ hội, ẩm thực… mà còn ở tiếng nói, chữ viết, phong tục tập quán và đặc biệt là lối sống, cách ứng xử của con người Việt Nam. Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc chính là giữ lại cội nguồn, lịch sử và tinh thần dân tộc qua bao thế hệ. Ngày nay, văn hoá ngoại lai du nhập mạnh mẽ, nhất là qua internet và mạng xã hội. Nhiều bạn trẻ mê mẩn văn hoá nước ngoài đến mức quên đi giá trị truyền thống. Một số người sính ngoại, coi thường tiếng Việt, lối sống Việt; thậm chí đánh mất những giá trị ứng xử tốt đẹp như hiếu nghĩa, tôn sư trọng đạo, đoàn kết tương thân tương ái. Đây là điều đáng lo ngại, bởi nếu đánh mất bản sắc, dân tộc sẽ mất đi nền tảng tinh thần và bản lĩnh trước thế giới. Giữ gìn bản sắc văn hóa không có nghĩa là bảo thủ hay khép kín. Ngược lại, chúng ta cần tiếp thu tinh hoa nhân loại nhưng phải biết chọn lọc và gìn giữ nét đặc trưng của dân tộc. Mỗi người trẻ hôm nay có thể thực hiện việc này từ những hành động nhỏ: sử dụng tiếng Việt đúng mực, trân trọng lễ nghĩa gia đình, tham gia gìn giữ phong tục truyền thống, ưu tiên sản phẩm văn hóa Việt, giới thiệu văn hoá Việt Nam đến bạn bè quốc tế. Đồng thời, cần chủ động học hỏi để hội nhập, tiếp thu hiện đại nhưng không đánh mất gốc rễ. Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc là trách nhiệm của mỗi người Việt Nam. Khi chúng ta trân trọng và tiếp nối những giá trị văn hóa truyền thống, đó cũng chính là cách khẳng định bản lĩnh dân tộc và góp phần xây dựng một Việt Nam giàu đẹp, văn minh, tự tin vươn ra thế giới.

Câu 1. Đoạn trích trên được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Hai hình ảnh thể hiện sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung: • “Trên nắng và dưới cát” • “Gió bão là tốt tươi như cỏ” Câu 3. Những dòng thơ cho thấy miền Trung là vùng đất nhỏ hẹp, khắc nghiệt nhưng con người nơi đây rất giàu tình nghĩa, luôn thủy chung, son sắt, chan chứa tình cảm gia đình và quê hương. Câu 4 Thành ngữ “mảnh đất nghèo mỏng tơi không kịp rót” thể hiện: → Sự cằn cỗi, thiếu thốn của đất đai miền Trung; đồng thời gợi lên nỗi vất vả của con người nơi đây trong lao động và cuộc sống. Câu 5. Tình cảm của tác giả đối với miền Trung: → Đoạn thơ thể hiện tình yêu tha thiết, sự trân trọng, sẻ chia và cảm thông sâu sắc đối với con người và mảnh đất miền Trung khắc nghiệt nhưng giàu nghĩa tình, giàu nghị lực và thủy chung.

Câu 1 Đoạn thơ của Tạ Hữu Yên đã gợi lên hình ảnh đất nước Việt Nam thân thương, dịu dàng mà kiên cường, gắn liền với người mẹ hiền tảo tần. Tác giả mở đầu bằng hình ảnh “giọt đàn bầu” – một biểu tượng đậm chất dân tộc, gợi nên âm thanh ngân nga vừa trong trẻo vừa sâu lắng, như chính tâm hồn người Việt. “Nghe dịu nỗi đau của mẹ” câu thơ khiến ta liên tưởng đến nỗi đau âm thầm, những hi sinh của người mẹ Việt Nam suốt bao năm tháng chiến tranh và lao động. Đất nước hiện lên không chỉ là dải đất hình chữ S, mà là kết tinh của bao đời mẹ, bao con người chịu thương chịu khó. Giọng điệu thơ trữ tình, ngọt ngào, xen lẫn niềm tự hào, yêu thương. Hình ảnh “muối mặn gừng cay” thể hiện tấm lòng son sắt, thủy chung của con người Việt Nam. Đoạn thơ giúp ta nhận ra yêu đất nước không chỉ là yêu núi sông, mà còn là yêu những người mẹ, người dân bình dị những người đã âm thầm giữ gìn và làm nên hồn cốt Việt Nam. Câu 2 Trong cuộc sống, ai cũng cần được góp ý để hoàn thiện bản thân. Tuy nhiên,góp ý, nhận xét người khác trước đám đông là một vấn đề cần sự tinh tế, khéo léo, bởi nó không chỉ thể hiện văn hóa ứng xử mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến lòng tự trọng và cảm xúc của người được góp ý. Trước hết, góp ý là một hành động tích cực khi được thực hiện đúng cách. Nó giúp người nghe nhận ra khuyết điểm, từ đó tiến bộ hơn trong học tập, công việc và cách sống. Tuy nhiên, nếu góp ý trước đám đông mà thiếu tế nhị, lời nói gay gắt hoặc mang tính chỉ trích, sẽ dễ khiến người nghe cảm thấy bị tổn thương, xấu hổ, thậm chí phản kháng. Khi ấy, mục đích tốt đẹp ban đầu của việc góp ý sẽ mất đi ý nghĩa. Vì vậy, việc góp ý công khai cần được cân nhắc. Nếu là lỗi nhỏ hoặc vấn đề riêng tư, ta nên trao đổi riêng để người nghe dễ tiếp nhận. Chỉ khi cần thiết, như trong tập thể học tập, sinh hoạt chung, việc góp ý trước nhiều người mới nên tiến hành, nhưng phải giữ thái độ khách quan, tôn trọng và dùng lời lẽ nhẹ nhàng. Một lời nói chân thành, đúng lúc, đúng cách có thể giúp người khác thay đổi tích cực; ngược lại, lời phê bình thiếu cảm thông lại có thể khiến họ tổn thương sâu sắc. Thực tế cho thấy, nhiều người giỏi chuyên môn nhưng thất bại trong giao tiếp chỉ vì không biết cách nói ra góp ý của mình. Ngược lại, người khéo léo biết tôn trọng người khác lại được tin tưởng, yêu quý và có ảnh hưởng tốt trong tập thể. Bởi vậy, lời nói cần đi kèm với sự đồng cảm và thiện ý. Từ vấn đề trên, mỗi chúng ta cần rèn luyện khả năng giao tiếp, biết lựa chọn thời điểm vàg cách thức phù hợp khi nhận xét hay góp ý. Hãy nhớ rằng: “Một lời nói có thể cứu người, cũng có thể làm tổn thương người khác. Biết góp ý đúng lúc, đúng cách chính là biểu hiện của văn minh, trí tuệ và lòng nhân ái trong mỗi con người.

Câu 1 → Bài thơ được viết theo :thể thơ tự do Câu 2 → Con người được miêu tả qua hình ảnh ''cái rễ và cái cành của cây'' biểu tượng cho những con người âm thầm cống hiến, vượt qua gian khổ để đem lại sự sống và vẻ đẹp cho cuộc đời. Câu 3 Biện pháp tu từ: so sánh và nhân hóa Tác dụng:Làm cho hình ảnh cây trở nên sống động, gần gũi với con người; qua đó thể hiện sức sống mãnh liệt, bền bỉ và niềm tin vào sự tái sinh, phát triển không ngừng của con người và cuộc đời. -Câu 4 → So sánh ''chiếc lá như người sinh nở” đã khiến hình ảnh chiếc lá trở nên có linh hồn, tượng trưng cho sự hồi sinh và sáng tạo của cuộc sống. Qua đó, nhà thơ ngợi ca sức sống vươn lên mạnh mẽ của con người trước khó khăn, gian khổ luôn biết hi sinh, chịu đựng như rễ cây để nuôi dưỡng mầm xanh tương lai. Câu 5. Bài học rút ra cho bản thân từ văn bản: → Mỗi người cần học cách kiên trì, nỗ lực vươn lên biết hi sinh âm thầm như “rễ cây” để góp phần làm cho cuộc sống và cộng đồng tốt đẹp hơn. Đồng thời, phải biết trân trọng những người lao động thầm lặng quanh ta.