Đặng Phương Uyên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Việc bảo vệ môi trường là vô cùng quan trọng bởi vì thiên nhiên chính là ngôi nhà, là hơi thở và là nơi vỗ về tâm hồn mỗi chúng ta. Trong văn bản, khi một cánh rừng cháy hay một loài sinh vật biến mất, con người không chỉ mất đi nguồn tài nguyên mà còn chịu đựng nỗi đau tinh thần sâu sắc như mất đi người thân. Môi trường trong lành cung cấp cho ta nguồn nước sạch, bầu không khí để sinh tồn và những cảnh quan tuyệt đẹp để nuôi dưỡng cảm xúc. Nếu không chung tay bảo vệ, chúng ta sẽ phải đối mặt với những thảm họa thiên nhiên và sự khủng hoảng tâm lí nặng nề. Bảo vệ môi trường thực chất là bảo vệ cuộc sống bình yên của chính mình và gia đình. Mỗi hành động nhỏ hôm nay như bớt dùng túi nilon hay trồng thêm một mầm xanh đều góp phần chữa lành cho trái đất. Chúng ta cần phải yêu thương thiên nhiên bằng một trái tim chân thành, vì khi môi trường khỏe mạnh, tâm hồn con người mới có thể tìm thấy sự bình an và giúp chúng ta vững bước hơn trên hành trình tương lai xanh.Câu 2.
Trong văn học Việt Nam, hình ảnh những người chọn cách rời xa chốn quan trường để về sống hòa mình với thiên nhiên luôn để lại ấn tượng sâu đậm. Qua bài thơ "Nhàn" của Nguyễn Bỉnh Khiêm và "Thu vịnh" của Nguyễn Khuyến, chúng ta thấy được vẻ đẹp tâm hồn của hai vị ẩn sĩ tài năng, tuy cùng chọn lối sống ẩn dật nhưng mỗi người lại có một nỗi niềm riêng.
Điểm chung lớn nhất của hai bài thơ là tình yêu thiên nhiên tha thiết. Cả Nguyễn Bỉnh Khiêm và Nguyễn Khuyến đều tìm thấy sự bình yên khi rời bỏ sự ồn ào của phố thị. Trong bài "Nhàn", người ẩn sĩ hiện lên rất giản dị với những vật dụng quen thuộc của nhà nông như cái cuốc, cần câu. Ông tự tay làm lụng, ăn những món ăn dân dã theo mùa như măng trúc, giá đỗ và tắm ao, tắm hồ sen. Còn trong "Thu vịnh", người ẩn sĩ lại hiện lên giữa một không gian mùa thu thanh vắng, có bầu trời xanh ngắt, nước biếc và bóng trăng nhẹ nhàng vào nhà. Cả hai ông đều coi thường tiền bạc, danh vọng, xem chúng chỉ như một giấc mơ không có thật. Tuy nhiên, thái độ sống của mỗi người lại có sự khác biệt rõ rệt. Với Nguyễn Bỉnh Khiêm, ta thấy một phong thái ung dung, tự tại và có phần hóm hỉnh. Ông chủ động chọn cách "dại" là tìm nơi vắng vẻ để giữ cho tâm hồn mình được sạch sẽ. Ông hài lòng với cuộc sống hiện tại và nhìn cuộc đời bằng con mắt của một người đã thấu hiểu hết mọi chuyện. Cái "nhàn" của ông là sự nghỉ ngơi thực sự trong tâm trí, không còn vướng bận gì với thế giới bên ngoài. Ngược lại, Nguyễn Khuyến tuy cũng đi ở ẩn nhưng lòng ông vẫn không thôi trăn trở. Trong "Thu vịnh", không gian mùa thu đẹp nhưng buồn và tĩnh lặng đến mức khiến con người cảm thấy cô đơn. Đặc biệt là ở câu cuối, ông cảm thấy "thẹn". Cái thẹn này cho thấy Nguyễn Khuyến vẫn còn nặng lòng với đất nước, với nhân dân. Ông ẩn dật về thể xác nhưng trong lòng vẫn đau đáu nỗi lo cho thời cuộc, vì lúc bấy giờ đất nước đang rơi vào tay thực dân. Bài "Nhàn" dùng từ ngữ rất mộc mạc, gần gũi như lời nói hằng ngày. Trong khi đó, "Thu vịnh" lại có những hình ảnh tinh tế, gợi cảm giác man mác buồn.
Cả hai bài thơ đều khắc họa thành công hình ảnh những người trí thức có nhân cách cao đẹp. Nếu Nguyễn Bỉnh Khiêm đem lại cho ta cảm giác về một cuộc sống tự do, thảnh thơi thì Nguyễn Khuyến lại khiến ta xúc động bởi một tấm lòng yêu nước thầm lặng. Qua đó, chúng ta càng thêm trân trọng thái độ sống giữ mình trong sạch của các bậc tiền nhân.
Câu 1. Hiện tượng tiếc thương sinh thái là nỗi đau khổ trước những mất mát về sinh thái mà con người hoặc là đã trải qua, hoặc là tin rằng đang ở phía trước. Những mất mát này có thể là sự biến mất của các loài sinh vật hay sự thay đổi ở các cảnh quan quan trọng đối với đời sống tinh thần, điểm chung là chúng đều do biến đổi khí hậu gây ra và đều khiến tâm trí con người phản ứng tương tự như khi mất người thân.
Câu 2. Bài viết sắp xếp thông tin theo cách dẫn dắt từ khái niệm chung đến các ví dụ cụ thể. Tác giả kể từ chuyện những người dân sống dựa vào thiên nhiên bị ảnh hưởng trước, sau đó mới nói đến tầm ảnh hưởng rộng lớn hơn đối với giới trẻ trên toàn thế giới hiện nay.
Câu 3. Tác giả dùng các bằng chứng như: tên các nhà khoa học và kết quả nghiên cứu của họ, những lời tâm sự thật lòng của người dân bản địa ở vùng băng tuyết hay rừng Amazon, và các số liệu phần trăm cụ thể từ một cuộc thăm dò ý kiến quy mô lớn.
Câu 4. Cách tiếp cận của tác giả rất đặc biệt vì không chỉ nói về chuyện thời tiết hay môi trường khô khan. Tác giả nhìn nhận biến đổi khí hậu dưới góc độ tình cảm và tâm lí con người, giúp người đọc nhận ra thiên nhiên và con người có sợi dây liên kết tinh thần rất chặt chẽ.
Câu 5. Thông điệp từ văn bả là thiên nhiên bị tổn thương thì con người cũng sẽ đau lòng. Khi môi trường xấu đi, chúng ta không chỉ mất đất đai hay cây cối mà còn mất đi cả sự bình yên trong tâm trí và những giá trị văn hóa lâu đời của chúng ta. Vì vậy bảo vệ trái đất cũng chính là đang bảo vệ niềm vui và tương lai của chính chúng ta.
Câu 1:
Trong đoạn thơ, em thấy những liên tưởng của nhân vật trữ tình khi nghe tiếng hát của người nông dân thật sự rất mộc mạc và ấm áp. Thay vì dùng những từ ngữ hoa mỹ, tác giả lại ví giọng hát "trầm trầm" ấy với những hình ảnh cực kỳ quen thuộc của làng quê như "tiếng lúa khô chảy vào cót" hay "đất ấm trào lên". Những so sánh này không hề khô khan mà làm cho tiếng hát trở nên có hình dáng và mùi vị. Tiếng lúa khô gợi cho em cảm giác về sự no đủ, là thành quả ngọt ngào sau bao ngày vất vả. Còn hình ảnh đất ấm lật lên dưới lưỡi cày lại cho thấy sức sống mạnh mẽ và sự gắn bó bền chặt của con người với mảnh đất quê hương. Qua đó, em cảm nhận được một tâm hồn rất tinh tế và yêu đời, nhân vật trữ tình không chỉ nghe bằng tai mà còn cảm nhận bằng cả trái tim trân trọng dành cho những người lao động chân lấm tay bùn. Chính những âm thanh bình dị đó đã làm cho buổi ban mai trở nên đẹp đẽ và đáng quý hơn bao giờ hết.
Câu 2:
Trong cuộc sống hối hả ngày nay, những người trẻ chúng ta thường đứng trước những lời khuyên khác nhau về cách sống. Có người bảo rằng: "Tuổi trẻ cần phải có ước mơ", nhưng cũng có ý kiến khẳng định: "Thời đại này phải sống thực tế". Có người coi ước mơ là viển vông, nhưng cũng có người lại sợ sự thực tế sẽ làm tâm hồn mình trở nên khô khan, thực dụng. Theo em, ước mơ và thực tế không hề đối lập mà luôn cần đi đôi với nhau như hình với bóng.
Trước hết, em thấy ước mơ giống như một ngọn hải đăng chỉ đường giữa biển lớn. Nếu không có ước mơ, tuổi trẻ sẽ rất dễ lạc lối, sống hời hợt và không biết mình đang cố gắng vì điều gì. Ước mơ chính là nguồn năng lượng khổng lồ, tiếp thêm lòng can đảm để chúng ta bước ra khỏi vùng an toàn và dám thử thách bản thân ở những lĩnh vực mới. Khi em khao khát đạt được một thành công nào đó, chính cái đích ấy sẽ thôi thúc em tự giác học hỏi và rèn luyện mỗi ngày. Một người trẻ sống có lý tưởng sẽ luôn thấy cuộc đời mình đầy màu sắc và ý nghĩa, thay vì chỉ lặp đi lặp lại những thói quen vô vị. Tuy nhiên, nếu chỉ mải nhìn lên bầu trời mơ mộng mà quên mất những gập ghềnh dưới chân, chúng ta rất dễ bị vấp ngã đau đớn. Đó là lý do tại sao sống thực tế lại cực kỳ quan trọng, nhất là trong thời đại hội nhập hiện nay. Sống thực tế ở đây không phải là sống ích kỷ hay chỉ biết đến tiền bạc, mà là biết rõ khả năng của mình đang ở đâu và xã hội đang cần gì. Thực tế dạy em rằng muốn thành công thì không thể chỉ dựa vào may mắn hay những lời nói suông. Ví dụ, nếu em ước mơ trở thành một hướng dẫn viên du lịch giỏi, thực tế bắt buộc em phải dành hàng giờ mỗi ngày để trau dồi ngoại ngữ và tìm hiểu về văn hóa, lịch sử. Nếu không có những hành động thực tế đó, ước mơ sẽ mãi chỉ là một giấc mộng đẹp mà thôi.Em tin rằng cách sống thông minh nhất của người trẻ chính là sự kết hợp nhuần nhuyễn: ước mơ là mục tiêu, còn thực tế là phương tiện và hành động. Một người trẻ bản lĩnh là người dám mơ những điều lớn lao nhưng lại biết bắt đầu bằng những việc làm nhỏ nhất, thiết thực nhất. Chúng ta có quyền mơ về một tương lai tươi sáng, một vị trí cao trong công việc, nhưng đồng thời phải chấp nhận những vất vả hiện tại, những giọt mồ hôi trên giảng đường hay nơi làm việc. Sống thực tế giúp chúng ta tồn tại và đứng vững, nhưng chính ước mơ mới là thứ giúp cuộc đời chúng ta thực sự thăng hoa và có giá trị khác biệt. Trong bối cảnh hội nhập quốc tế, thế giới mở ra vô vàn cơ hội nhưng cũng đi kèm với sự cạnh tranh khốc liệt. Nếu quá mơ mộng, ta sẽ dễ bị "sốc" và nản lòng trước thực tế phũ phàng. Ngược lại, nếu quá thực tế đến mức thực dụng, ta sẽ dễ dàng bỏ cuộc khi gặp áp lực vì thiếu đi đức tin vào tương lai. Vì vậy, người trẻ cần một cái đầu tỉnh táo để phân tích thời cuộc và một trái tim nóng để giữ vững ngọn lửa đam mê trong lòng. Em nghĩ rằng, sự thực tế chính là đôi cánh vững chãi để đưa ước mơ của mình bay cao và xa hơn.
Em nghĩ đừng bắt mình phải chọn một trong hai. Hãy cứ mơ mộng để thấy cuộc đời này đáng sống, và hãy cứ thực tế để thấy mình đang thực sự trưởng thành qua từng ngày. Có một lời khuyên mà em rất tâm đắc: "Hãy giữ đôi mắt hướng về những vì sao và đôi chân luôn chạm trên mặt đất". Đó chính là kim chỉ nam để tuổi trẻ chúng ta vững vàng bước đi và chạm tay vào thành công trong tương lai.
Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2: Những từ ngữ, hình ảnh gợi tả âm thanh xôn xao, tiếng bánh xe trâu, ơi.. ơi, cười khúc, giọng hát, lúa khô chảy,..
Câu 3: Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu là so sánh: Như
Biện pháp tu từ làm cho hình ảnh trở nên sinh động, gợi hình, gợi cảm và diễn tả trạng thái thức tỉnh đầy sức sống, non tơ và tinh khôi của con người khi đón nhận ánh sáng ban mai. Con người như được hòa nhập, tan chảy vào thiên nhiên.
Câu 4: Qua việc cảm nhận tiếng bánh xe trâu và tiếng cười nói, em thấy nhân vật trữ tình lắng nghe và trân trọng cả những âm thanh lặng lẽ nhất của cuộc sống lao động. Tác giả có âm hồn rộng mở, háo hức và tràn đầy niềm vui khi đón chào ngày mới từ đó cảm thấy thân thuộc, ấm áp với những hình ảnh bình dị của làng quê hơn.
Câu 5: Văn bản cho thấy cuộc sống không chỉ có những điều lớn lao mà vẻ đẹp còn hiện hữu trong tiếng bánh xe trâu, mùi hương cỏ tươi hay một giọng hát trầm. Khi chúng ta biết trân trọng những khoảnh khắc và sự nhọc nhằn nhưng đầy sức sống của người lao động, tâm hồn ta sẽ trở nên bình yên, yêu đời và giàu ý nghĩa hơn. Mỗi ngày mới luôn mang đến cơ hội để chúng ta đổi mới và tìm thấy niềm hạnh phúc đơn sơ quanh mình.
Bản sắc văn hóa dân tộc là những giá trị văn hóa, tinh thần và vật chất được đúc kết qua hàng ngàn năm lịch sử và nó đã tạo nên dấu ấn riêng biệt của một quốc gia. Bản sắc văn hóa dân tộc bao gồm ngôn ngữ, trang phục, phong tục tập quán, nghệ thuật, lối sống,... Đối với người Việt Nam, bản sắc dân tộc là nền tảng vững chắc để dân tộc ta tồn tại và phát triển. Trong bối cảnh hiện nay, việc giữ gìn bản sắc dân tộc là trách nhiệm thiêng liêng của mỗi người.
Văn hóa dân tộc là những gì làm nên tính cách, tư duy, lối sống riêng biệt của người Việt, từ tình yêu thương gia đình, cộng đồng, đến sự kiên cường, bất khuất trước mọi thử thách. Trách nhiệm giữ gìn bản sắc bắt nguồn từ việc nhận thức sâu sắc và lòng biết ơn. Nếu không hiểu rõ cội nguồn, chúng ta khó có thể bảo vệ được những gì mình đang có. Mỗi cá nhân phải tìm hiểu về lịch sử, truyền thuyết, các giai đoạn phát triển của văn hóa dân tộc.
Trước hết, ngôn ngữ là thành tố cơ bản nhất của bản sắc. Tiếng Việt không chỉ là công cụ giao tiếp mà còn là nơi lưu giữ tư duy, cảm xúc và lịch sử dân tộc. Trách nhiệm của mỗi người là phải sử dụng tiếng Việt một cách chuẩn mực, giàu đẹp, không nên lạm dụng tiếng nước ngoài hoặc ngôn ngữ mạng một cách tùy tiện, làm tổn hại đến sự trong sáng của tiếng mẹ đẻ. Vì vậy ngay từ khi chúng ta được sinh ra , cha mẹ có vai trò truyền thụ ngôn ngữ và những câu chuyện cổ tích, ca dao, tục ngữ cho con cái. Gia đình là tế bào của xã hội và là cái nôi nuôi dưỡng bản sắc. Việc duy trì những nếp nhà truyền thống như lễ nghi thờ cúng tổ tiên, tôn trọng người lớn tuổi, và sự quan tâm, đùm bọc giữa các thành viên là cách giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. Trong những dịp trọng đại như Tết Nguyên đán, việc gói bánh chưng, đi tảo mộ, và thăm hỏi họ hàng chính là cách tái hiện và truyền lại bản sắc một cách sống động nhất. Không chỉ vậy mà nó còn được thể hiện qua những phẩm chất đạo đức như lòng nhân ái, sự hiếu học, tinh thần đoàn kết,... Việc giữ gìn và phát huy những giá trị này là cách bảo tồn giá trị tinh thần đã được hun đúc qua nhiều thế hệ. Hơn thế nữa chúng ta cần có ý thức bảo vệ cảnh quan, không gian văn hóa nơi mình sinh sống, tham gia tích cực vào các hoạt động bảo tồn di sản địa phương. Thách thức lớn nhất hiện nay là giữ gìn bản sắc dân tộc trong thời đại 4.0. Với sự phát triển của mạng xã hội, mỗi người Việt Nam đều dễ dàng chia sẻ, giao tiếp với bạn bè quốc tế. Việc giới thiệu một cách tự hào về nét đẹp của văn hóa, lịch sử và con người Việt Nam không chỉ là trách nhiệm cá nhân mà còn là hành động đóng góp vào việc nâng cao vị thế quốc gia. Nhưng trên không gian mạng, sẽ có vo số thông tin không đúng sự thật xuyên tạc về lịch sư, văn hóa,.. Chúng ta phải biết chọn lọc mà chia sẻ. Sẽ có những cá nhân tuy là người Việt Nam nhưng luôn tôn sùng những văn hóa ngoại quốc, chê bai những văn hóa nước mình là cổ hủ,... Đây là hành động đáng lên án và loại bỏ trong xã hội.
Giữ gìn bản sắc dân tộc là một lời hứa danh dự mà mỗi thế hệ phải giữ với tổ tiên và truyền lại cho con cháu. Đó không phải là một gánh nặng mà giúp dân tộc ta tự tin bước vào tương lai. Trách nhiệm vĩ đại này đòi hỏi mỗi người phải bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Chỉ khi bản sắc được bảo tồn và phát huy một cách bền vững, dân tộc ta mới giữ được độc lập, tự chủ và vươn tầm thế giới.
Câu 1: đoạn trích được viết theo thể thơ Tự Do
Câu 2: Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung là: Trên nắng dưới cát, mảnh đất nghèo mồng tơi không rớt kịp.
Câu 3: Dòng thơ trên là hình ảnh đất miền Trung nhỏ và rất khô cằn không có màu mỡ cùng với thời tiết khắc nghiệt, khắc họa tình cảm của người miền Trung luôn đùm bọc lẫn nhau, yêu thương nhau, giàu tình nghĩa, luôn chân thnahf.
Câu 4: Câu thành ngữ: Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt là sự nghèo khổ cùng kiệt không còn gì để mất, tác giả đã đảo ý sáng tạo từ đó mang tác dụng diễn tả sự nghèo nàn tột cùng của manhr đất miền Trung, truyền tải nỗi xót xa, tạo sức hấp dẫn độc đáo về mặt ngôn ngữ
Câu 5
Đoạn trích Miền Trung của tác giả Hoàng Trần Cương đã thể hiện tình cảm sâu sắc vừa xót xa lại vừa tự hào về mảnh đất quê hương xứ Nghệ. Nổi bật nhất là nỗi đau xót, sự thấu hiểu trước những khó khăn, thiệt thòi mà miền Trung phải gánh chịu. Tác giả thương xót cho mảnh đất "nghèo mồng tơi không kịp rớt", hình ảnh này thể hiện sự khô hạn nghèo nàn khó khăn trong sinh kế. Dù miền Trung nghèo khổ, tình yêu của tác giả vẫn mãnh liệt và gắn bó sâu sắc thể hiện qua lời gọi thân thương, mến khách. Tác giả yêu thương cả những giá trị văn hóa tinh thần, như "câu ví dặm" thấm đẫm nỗi buồn , từ đó thể hiện chiều sâu trong tâm hồn người Miền Trung. Bên cạnh sự xót xa, tác giả tìm thấy vẻ đẹp đó là tình người. Hình ảnh ẩn dụ tuyệt đẹp khẳng định trong điều kiện khắc nghiệt, tình người lại càng được gắn kết dâu sắc, thứ tình cảm quý giá, đáng trân trọng. Tình cảm của tác giả là tình yêu thủy chung trọn vẹn, là tình yêu thấu hiểu những gian khó và trân trọng những phẩm chất cao quý của người dân nơi đây.
Việc gìn giữ và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống trong đời sống hiện đại là một vấn đề hết sức quan trọng và cần thiết đối với mỗi quốc gia, đặc biệt là trong bối cảnh toàn cầu hóa và sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ hiện nay. Trong quá trình hội nhập và phát triển, các nền văn hóa dân tộc đôi khi bị ảnh hưởng bởi các yếu tố bên ngoài, dẫn đến sự mai một của nhiều giá trị văn hóa truyền thống quý báu. Chính vì vậy, việc bảo tồn và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống không chỉ là trách nhiệm của các nhà quản lý, các nhà văn hóa mà còn là của mỗi người dân trong xã hội.
Những giá trị văn hóa truyền thống, bao gồm những phong tục, tập quán, ngôn ngữ, nghệ thuật, tín ngưỡng và những cách thức sống của dân tộc, đã được hình thành và phát triển qua hàng ngàn năm. Chúng không chỉ là những di sản vô giá mà còn là căn cứ để xác định bản sắc văn hóa và đặc trưng riêng biệt của mỗi quốc gia. Việc gìn giữ và bảo vệ những giá trị này giúp chúng ta không quên đi cội nguồn, giữ vững tình yêu quê hương, đất nước, đồng thời tạo nên một nền tảng vững chắc cho sự phát triển bền vững trong tương lai. Tuy nhiên, trong thời hiện đại, họ cũng phải đối mặt với một thực tế là sự phát triển của công nghệ và những thay đổi trong lối sống đang làm cho hệ thống truyền thông văn hóa giá trị có nguy cơ bị mai một. Các thế hệ trẻ hiện nay, đặc biệt là những người lớn lên trong thời đại kỹ thuật số, dễ bị cuốn vào nhịp sống Hảo, dễ quên đi những giá trị văn hóa truyền thống. Mạng xã hội, phương tiện truyền thông hiện đại với các thông tin nhanh chóng và đa dạng đã làm giảm sự quan tâm của giới trẻ đối với các hoạt động văn hóa hóa truyền thông. Việc này càng trở nên nghiêm trọng khi những giá trị văn hóa hóa này không thể truyền đạt đầy đủ và đúng cách từ thế hệ trước. Bên cạnh đó, việc làm văn hóa truyền thống còn góp phần bảo vệ những gì đẹp đẽ trong đời sống xã hội. Các nghi lễ, lễ hội, phong tục tập quán truyền thống không chỉ mang lại giá trị văn hóa mà còn phản ánh ánh sáng những bài học về đạo đức, lối sống và sự tương hỗ trong cộng đồng. Ví dụ, những ngày lễ Tết, những lễ hội truyền thống như Tết Nguyên đá, lễ hội chùa Hương, hay lễ hội Đình làng không chỉ giúp con người gắn bó với cội nguồn, mà còn là dịp để các thế hệ trong gia đình, trong cộng đồng cùng nhau chia sẻ, tôn vinh những giá trị nhân văn. Các nghề thủ công công truyền thống như làm gốm, thêu, thêu cũng là những sản phẩm trí tuệ và đôi bàn tay khéo léo của ông cha, mang đậm dấu ấn văn hóa của từng vùng miền. Những nghề này không chỉ tạo ra các sản phẩm có giá trị về mặt nghệ thuật mà còn chứa các kỹ năng kỹ thuật, bí quyết truyền thống mà thế hệ sau có thể học hỏi và phát huy.
Tuy nhiên, trong thời hiện đại, họ cũng phải đối mặt với một thực tế là sự phát triển của công nghệ và những thay đổi trong lối sống đang làm cho hệ thống truyền thông văn hóa giá trị có nguy cơ bị mai một. Các thế hệ trẻ hiện nay, đặc biệt là những người lớn lên trong thời đại kỹ thuật số, dễ bị cuốn vào nhịp sống Hảo, dễ quên đi những giá trị văn hóa truyền thống. Mạng xã hội, phương tiện truyền thông hiện đại với các thông tin nhanh chóng và đa dạng đã làm giảm sự quan tâm của giới trẻ đối với các hoạt động văn hóa hóa truyền thông. Việc này càng trở nên nghiêm trọng khi những giá trị văn hóa hóa này không thể truyền đạt đầy đủ và đúng cách từ thế hệ trước.
Chính vì vậy, họ cần có những biện pháp thích hợp để bảo vệ và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống trong thời đại hiện nay. Trước hết, cần thúc đẩy công tác giáo dục, đặc biệt là trong các trường học, nhằm giúp thế hệ trẻ hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của việc giữ ngón tay và phát huy những giá trị văn hóa truyền thông giá trị. Các chương trình giảng dạy về truyền thống lịch sử, văn hóa, nghệ thuật cần được cập nhật và làm mới để thu hút ý kiến của sinh viên, sinh viên học tập. Bên cạnh đó, các phương tiện truyền thông tiện ích, mạng xã hội cũng nên được sử dụng để truyền bá những giá trị văn hóa này một cách sáng tạo, sinh động và dễ dàng tiếp cận hơn.
Ngoài ra, cần khuyến khích các hoạt động bảo tồn tồn tại và phát triển các hệ thống truyền thông nghề, lễ hội, phong tục tập quán. Chính quyền và các tổ chức xã hội cũng cần tạo ra môi trường thuận lợi để các nhân viên nghệ thuật, các cộng đồng văn hóa truyền thống có thể giao lưu, học hỏi và phát triển. Các sản phẩm truyền thông văn hóa cần được quảng bá rộng rãi không chỉ trong nước mà còn ra thế giới, nhằm nâng cao giá trị của văn hóa dân tộc.
Hơn nữa, việc kết hợp giữa bảo tồn hệ thống truyền thông văn hóa và tiếp theo những tiến bộ của xã hội hiện đại cũng là một thứ hữu ích để có bản sắc văn hóa. Chúng tôi không nên coi công việc bảo vệ văn hóa truyền thống là trở ngại cho sự phát triển, mà cần xem nó như một yếu tố nhỏ để tạo ra phong phú thêm nền văn hóa đương đại. Việc sáng tạo, thay đổi mới trên nền tảng truyền thông giá trị sẽ giúp văn hóa dân tộc không bị đóng khung trong quá khứ mà có thể phát triển mạnh mẽ trong tương lai.
Việc giữ gìn và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống trong đời sống hiện đại là một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Đây là yếu tố tạo nên bản sắc dân tộc, giúp duy trì những nét đẹp tinh tế trong lối sống và là sự kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Mỗi cá nhân và cộng đồng cần có trách nhiệm, chủ động bảo vệ và phát huy những giá trị này, đồng thời sáng tạo và Ứng dụng những giá trị đó vào cuộc sống hiện đại để làm phong phú thêm nền văn hóa dân tộc.
Đến với “Chân quê”, ta lại lắng nghe tiếng nói của chàng trai với người con gái. Câu chuyện bắt nguồn từ việc “em đi tỉnh về”. Dường như trong những ngày tháng xa nhau, chàng trai đã chất chứa trong lòng những nỗi buồn.Và sự thay đổi của cô gái này làm chàng trai đau đớn, cô gái đã làm biến đổi dòng tâm trạng của nhân vật trữ tình. Khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuya bấm đều là những món đồ tân thời, khác hẳn với trang phục giản dị ở thôn quê. Và sự rộng ràng không chỉ thể hiện ở tiếng của những loại quần áo này mà còn là sự thay đổi tinh thần của các cô gái. Nó cho ta cảm giác các cô gái đang thích thú, hí hởn với trang phục mới của mình. Qua đó, nhà thơ Nguyễn Bính gửi gắm cho ta bài học hãy biết gìn giữ truyền thống dân tộc trước những đổi thay của thời đại.
Hãy giữ gìn nét đẹp văn hóa truyền thống của quê hương, đừng chạy theo vẻ hào nhoáng bên ngoài, đừng khoác lên mình những thứ xa lạ, phù phiếm.
Biện pháp tu từ được sử dụng là ẩn dụ: "Hương đồng gió nội" chỉ chất chân quê, vẻ đẹp dân dã bình dị của cô gái đã bị "đô thị hóa".