Nguyễn Thị Tú Oanh
Giới thiệu về bản thân
Đoạn trích trên được viết theo thể thơ tự do .
Hai hình ảnh trong đoạn trích cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung là:
- "Trên nắng và dưới cát": Gợi lên sự khô hạn, nóng bức, đất đai cằn cỗi của thiên nhiên miền Trung.
2. "Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ / Không ai gieo mọc trắng mặt người": Nhấn mạnh sự tàn phá, khốc liệt của bão tố, đây là thiên tai duy nhất "tươi tốt" và thường trực ở nơi đây.
- Hình ảnh "Eo đất này thắt đáy lưng ong" vừa gợi tả hình dáng địa lí hẹp ngang đặc trưng của miền Trung trên bản đồ, vừa là một hình ảnh nhân hóa đẹp đẽ, duyên dáng, cho thấy dù nghèo khó, mảnh đất vẫn mang một vẻ đẹp riêng, một tư thế đặc biệt. Hơn thế nữa sự kết hợp giữa vẻ đẹp hình thể "thắt đáy lưng ong" và sự "đọng mật" của tình người cho thấy: Dù sống trên mảnh đất nghèo khó, chịu nhiều khắc nghiệt, người dân miền Trung vẫn giữ được một nét đẹp tâm hồn, đó là sự ngọt ngào, đậm đà, kết tinh, sâu lắng của tình cảm, sự yêu thương và sẻ chia giữa con người với con người.
- Làm tăng sức gợi hình gợi cảm cho câu thơ.
- Làm nhịp điệu câu thơ thêm phần hấp dẫn
-Nhấn mạnh sự thiếu thốn, khô cằn của đất đai, thể hiện rõ nhất sự đối lập giữa ý chí và thiên nhiên.
Câu 5:
Trong đoạn trích, tình cảm của Hoàng Trần Cương dành cho Miền Trung là một tình cảm sâu nặng, đa chiều và chất chứa nỗi niềm xót thương nhưng cũng đầy sự ngợi ca, trân trọng. Nổi bật nhất là sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau và những khắc nghiệt mà mảnh đất này phải gánh chịu, được thể hiện qua các hình ảnh đối lập đầy ám ảnh: "nắng và dưới cát", "mồng tơi không kịp rớt", "lúa con gái mà gầy còm úa đỏ", và đặc biệt là sự đối lập khi chỉ có "gió bão là tốt tươi như cỏ". Sự xót xa ấy không dừng lại ở thiên nhiên mà còn mở rộng ra nỗi niềm nhân thế ("câu hát... vẫn day dứt quanh năm"). Tuy nhiên, chính trên mảnh đất nghèo khó ấy, tác giả lại tìm thấy và ngợi ca vẻ đẹp tinh thần của con người: "Eo đất này thắt đáy lưng ong / Cho tình người đọng mật". Hình ảnh này không chỉ mang tính thẩm mỹ mà còn khẳng định phẩm chất ngọt ngào, đậm đà, thủy chung của người Miền Trung, coi tình người là thứ kết tinh quý giá nhất. Cuối cùng, qua lời nhắn nhủ "Em gắng về / Đừng để mẹ già mong...", tình cảm của tác giả còn thể hiện sự gắn bó thiết tha, trách nhiệm và nỗi lo lắng cho những người thân yêu, biến Miền Trung thành biểu tượng của "Mẹ già" đang kiên cường chờ đợi.
Trong đoạn trích "Cơm mùi khói bếp", hình ảnh "cơm" được sử dụng một cách tinh tế, vượt lên trên ý nghĩa vật chất đơn thuần để trở thành biểu tượng trung tâm của tình mẫu tử và cội nguồn ký ức. Ngay từ đầu, "cà mèn cơm" bà mẹ cặm cụi chuẩn bị cho con mang theo vào Sài Gòn đã hàm chứa sự chăm sóc tận tụy, chu đáo và nỗi lo lắng khôn nguôi của người mẹ nghèo. Cơm không chỉ là lương thực mà còn là lời dặn dò, là triết lý sống qua câu nói đầy cảm động: "Không ai thương bằng cơm thương," khẳng định tình yêu vô điều kiện, thầm lặng và gắn bó máu thịt như sự sống của hạt gạo. Khi người mẹ ra đi, "cơm" chuyển hóa thành nỗi ân hận day dứt của người con. "Chén cơm trắng đặt trên bàn thờ" và sự thèm khát miếng "cơm cháy mẹ nấu" (giòn, thơm mùi khói bếp, mùi nước quê) không còn là món ăn, mà là vật chứng cho những cơ hội được sẻ chia đã mất, là ký ức thiêng liêng không thể tìm lại. Việc người con tự tay vo gạo, nhóm bếp nấu chén cơm cúng mẹ cuối cùng là hành động chuộc lỗi, là sự tiếp nối truyền thống, khẳng định "cơm" chính là di sản tinh thần ấm áp và nặng nghĩa nhất mà người mẹ đã để lại.
Câu 2 :
Trong bối cảnh toàn cầu hóa đang tăng tốc, sự giao thoa văn hóa diễn ra mạnh mẽ, việc giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc không chỉ là một yêu cầu bảo tồn mà đã trở thành vấn đề sống còn, là chiến lược để xác định vị thế, khai thác nội lực và đảm bảo sự phát triển bền vững của quốc gia. Bản sắc văn hoá là tấm gương phản chiếu chiều sâu lịch sử, là hồn cốt tinh thần, là hệ thống giá trị độc đáo đã được chắt lọc qua hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước.
Bản sắc văn hoá đóng vai trò là nguồn lực nội sinh vô tận. Đó là kho tàng tri thức dân gian, là tinh thần nhân văn, là truyền thống hiếu học, đoàn kết, và yêu nước. Những giá trị này, khi được bảo tồn và phát huy, trở thành động lực mạnh mẽ, giúp dân tộc vượt qua mọi thử thách, duy trì sự gắn kết cộng đồng và tạo ra "sức đề kháng" tinh thần trước những biến động của thời đại. Hơn nữa, trong quá trình hội nhập quốc tế, bản sắc chính là "thương hiệu quốc gia" độc nhất, giúp Việt Nam tự tin giao lưu văn hóa, thu hút bạn bè quốc tế không chỉ bằng kinh tế mà bằng chính sự phong phú, tinh tế của văn hóa dân tộc mình.
Tuy nhiên, áp lực từ "làn sóng" văn hóa đại chúng (pop culture) và xu hướng thương mại hóa đang đặt bản sắc vào tình thế đầy thử thách. Nhiều nét đẹp truyền thống bị giản lược, biến dạng để chạy theo thị hiếu nhất thời. Nguy hiểm hơn, sự hời hợt và thiếu ý thức của một bộ phận giới trẻ có thể dẫn đến việc "đánh mất mình", nhầm lẫn giữa tiếp thu văn minh và sao chép văn hóa. Nếu không có biện pháp can thiệp kịp thời, hệ thống giá trị cốt lõi sẽ bị xói mòn, biến bản sắc trở thành một khái niệm mờ nhạt chỉ tồn tại trong sách vở.
Do đó, công cuộc giữ gìn và phát huy bản sắc văn hoá phải được thực hiện trên nguyên tắc "hòa nhập nhưng không hòa tan" và cần sự đồng bộ từ cấp vĩ mô đến vi mô. Về phía Nhà nước, cần thể chế hóa việc bảo tồn, đầu tư vào các dự án nghiên cứu và phục dựng di sản phi vật thể. Đặc biệt, việc đổi mới phương pháp giảng dạy lịch sử và văn hóa dân tộc trong nhà trường, biến các tiết học thành các hoạt động trải nghiệm sống động, sẽ là chìa khóa để "truyền lửa" cho thế hệ trẻ.
Về phía cá nhân và cộng đồng, cần xem bản sắc là một dòng chảy cần được làm mới liên tục. Chúng ta không chỉ đơn thuần "giữ" những gì đã cũ, mà còn phải sáng tạo trên nền tảng truyền thống. Ví dụ điển hình là việc đưa nghệ thuật Hát Xoan, Ca Trù hay các họa tiết thổ cẩm vào các sản phẩm thiết kế hiện đại, làm cho truyền thống trở nên gần gũi và hữu ích hơn trong đời sống đương đại. Mỗi cá nhân cần là một "đại sứ văn hóa", chủ động tìm hiểu, thực hành các phong tục tốt đẹp và tự hào khi giới thiệu chúng ra thế giới.
Bản sắc văn hoá dân tộc là hơi thở, là linh hồn và là nguồn sức mạnh không thể thay thế. Giữ gìn bản sắc là một cuộc hành trình dài đòi hỏi sự kiên trì, sáng tạo và ý thức trách nhiệm. Chỉ khi dân tộc thực sự trân trọng và phát huy được những giá trị tinh hoa của mình, chúng ta mới có thể vững vàng tiến bước, khẳng định được vị thế độc lập, tự chủ và giàu bản sắc giữa bản đồ thế giới.