Lưu Nguyễn Phương Mai
Giới thiệu về bản thân
I. Đọc hiểu
1. Thể thơ tự do
2. Trên nắng và dưới cát, chỉ gios bão là tươi tốt như cỏ
3. Miền Trung là miền đất nhỏ hẹp, khắc nghiệt. Con người miênf Trung hiền hoà, giàu nghĩa tình, chịu thương chịu khó, dù gian khó, con người nơi đây vẫn gắn bó, giàu tình yêu thương
4. Thành ngữ nhấn mạnh sự nghèo khó, khô cằn, thiếu thốn của đất đai miền trung, thể hiện sự vất vả và tình thương của tác giả dành cho mảnh đất nơi đây
5. Tác giả bộc lộ tình yêu thương sâu nặng, sự trân trọng và cảm thông đối với con người miênd Trung mộc mạc, chịu thương chịu khó, đồng thời bày tỏ niềm xót xa trước thiên nhiên khắc nghiệt và hoàn cảnh gian truân của họ
II. Làm văn
1.
Hình ảnh “cơm” trong đoạn trích không chỉ là món ăn quen thuộc mà còn mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc về tình mẫu tử và cội nguồn gia đình. Từ cà mèn cơm mẹ chuẩn bị, đến chén cơm, miếng cơm cháy, tất cả đều theer hiện sự tảo tần, chăm chút của người mẹ dành cho con. Bà chuẩn bị cơm cho con lên đường với lời dặn “Không ai thương bằng cơm thương” – câu nói mộc mạc mà chứa đựng biết bao yêu thương của người mẹ cả đời lo lắng cho bữa ăn giấc ngủ của con. Khi mẹ bệnh, mẹ vẫn chỉ hỏi “Con ăn chi chưa?” chứng tỏ cơm chính là cách mẹ thể hiện tình thương giản dị mà bền bỉ. Đến lúc mẹ mất, chén cơm trắng trên bàn thờ trở thành nỗi day dứt của người con bởi đó là biểu tượng của những yêu thương không còn cơ hội đón nhận. Đặc biệt, “miếng cơm cháy giòn và thơm” gợi lại cả hương vị quê nhà, sự lam lũ của mẹ, khiến nỗi nhớ thêm day dứt. Như vậy, hình ảnh “cơm” trong đoạn trích kết tinh sự hi sinh, tấm lòng bao dung và tình yêu vô điều kiện của mẹ – thứ tình cảm thiêng liêng.
2.
Trong bối cảnh toàn cầu hoá phát triển, thế giới ngày càng xích lại gần nhau, giao lưu văn hoá trở nên sâu rộng hơn bao giờ hết. Cùng với những cơ hội lớn lao, chúng ta cũng phải đối mặt với nguy cơ bị “hoà tan” trong quá trình hội nhập. Chính vì vậy, vấn đề giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc là nhiệm vụ quan trọng của mỗi người Việt Nam hôm nay.
Bản sắc văn hoá dân tộc là những giá trị tinh thần, phong tục, tập quán, lối sống, ngôn ngữ, tín ngưỡng và truyền thống lâu đời làm nên sự khác biệt của dân tộc này so với dân tộc khác. Đối với Việt Nam – một quốc gia có lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước – bản sắc văn hoá không chỉ là biểu tượng của cội nguồn mà còn là khí phách và tâm hồn của con người Việt.
Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc trước hết là giữ gìn những giá trị truyền thống tốt đẹp như lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, lòng nhân ái, hiếu nghĩa, cần cù, sáng tạo. Những giá trị ấy đã hun đúc nên sức mạnh giúp dân tộc ta vượt qua biết bao thử thách và chiến thắng mọi kẻ thù xâm lược. Bên cạnh đó, bản sắc văn hoá còn thể hiện qua tiếng Việt, qua các lễ hội truyền thống, trang phục dân tộc, ẩm thực, điều kiện sinh hoạt, nghệ thuật dân gian như ca trù, quan họ, hát xoan, chèo, tuồng… Những nét đẹp ấy góp phần tạo nên diện mạo riêng biệt, đáng tự hào của Việt Nam trên bản đồ văn hoá thế giới.
Tuy nhiên, trong thời đại công nghệ và hội nhập quốc tế, văn hoá ngoại lai du nhập khiến một bộ phận giới trẻ dần quên đi những giá trị truyền thống. Lối sống sính ngoại, chạy theo trào lưu thiếu chọn lọc đang làm phai mờ bản sắc dân tộc. Đặc biệt, việc phụ thuộc quá mức vào mạng xã hội khiến nhiều người trẻ xa rời sách vở, thờ ơ với lịch sử, không còn tha thiết với các giá trị văn hoá truyền thống.
Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc vì thế không thể chỉ dừng lại ở lời kêu gọi, mà cần hành động cụ thể. Mỗi cá nhân cần ý thức chủ động tìm hiểu lịch sử, trân trọng tiếng Việt, tham gia bảo tồn và phát huy các giá trị văn hoá truyền thống. Giới trẻ có thể bắt đầu bằng những việc đơn giản như mặc áo dài trong những dịp lễ tết, thưởng thức nghệ thuật dân gian, giữ gìn phong tục đẹp của gia đình, hay lan toả các giá trị văn hoá Việt trên mạng xã hội một cách sáng tạo. Nhà trường và gia đình cũng cần tăng cường giáo dục văn hoá cho thế hệ trẻ, giúp các em hiểu rằng hội nhập không có nghĩa là đánh mất mình, mà là tiếp thu tinh hoa nhân loại trên nền tảng bản sắc Việt.
Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc chính là bảo vệ cội nguồn, gìn giữ linh hồn của dân tộc. Khi mỗi người Việt Nam ý thức được trách nhiệm của mình, chúng ta không chỉ giữ được những giá trị từ ngàn đời mà còn góp phần xây dựng hình ảnh một đất nước Việt Nam tự tin, bản lĩnh và giàu bản sắc trong mắt bạn bè thế giới. Đó là hành trang quý báu để dân tộc ta bước vào tương lai của một dân tộc văn minh, bản sắc đa dạng
Trong bài thơ ''Chân quê'' của Nguyễn Bính, nhân vật ''em'' là hình ảnh đại diện cho người con gái thôn quê đang dần thay đổi theo lối sống hiện đại. BAn đầu, ''em'' mang nét đẹp truyền thống với áo tứ thân, khăn mỏ quả, quần nái đen, thể hiện sự giản dị, chân chất của cô gái. Tuy nhiên, sau một lần đi xa, ''em'' trở về với khanw nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm, đánh dấu sự thay đổi trrong cách ăn mặc và suy nghĩ. Sự thay đổi ấy khiến ''anh'' tiến nuối, lo lắng rằng em sẽ dần rời xa những giá trị chân quê mộc mạc. Nhân vật ''em'' chính là hình ảnh phản ánh giữa sự giao thoa giữa truyền thống và hiện đại, giữa nét đẹp xưa cũ và xu hướng mới. Qua đó, Nguyễn Bính gửi gắm nỗi bâng khuâng, tiếc nuối và lời nhắn nhủ về việc giữ gìn bản sẵ quê hương trong dòng chảy của cuôhc sống hiện đại
Bài thơ không chỉ là một bài thơ tình yêu mà còn mang ý nghĩa văn hóa sâu sắc, khuyến khích con người biết trân trọng và giữ gìn những nét đẹp truyền thống giữa thời hiện đại hóa
Biện pháp tu từ: Ẩn dụ ''Hương đồng gió nội''- là hình ảnh ẩn dụ cho sự mộc mạc, thuần khiết của con người và làng quê Việt Nam
TÁc dụng: gợi hình, gợi cảm cho bài thơ
Trang phục: khăn nhung, quần lĩnh , áo cài khuy bấm, yếm lịa sồi, lưng dây đũi nhuộm, áo tứ thân, khắn mỏ quạ, quần nái đen
Khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm là nhưngc trang phục mang hướng thành thị, hiện đại thể hiện sự thay đổi trong cách ăn mặc của cô gái
Yếm lụa sồi, lưng dây đũi nhuộm, áo tứ thân... là những trang phục đặc trưng của người phụ nữ nông thôn Việt Nam xưa
Chân quê là sự chân chất, mộc mạc của con người và cuộc sống thôn quê. Nhan đề gợi cho em liên tưởng và cảm nhận sâu sắc về vẻ đẹp mộc mạc, giản dị của làng quê Việt Nam
Bài thơ viết theo thể thơ lục bát