Nguyễn Đăng Hưng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đăng Hưng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Hình ảnh “cơm” trong đoạn trích không chỉ đơn thuần là bát cơm, chén cơm quen thuộc mà còn là biểu tượng thiêng liêng của tình mẫu tử. Mỗi lần chuẩn bị cho con một hộp cơm, người mẹ đều gửi gắm trong đó biết bao yêu thương, chăm chút: từ việc dậy sớm, nấu nướng, chọn từng món ăn đến lời dặn dò giản dị “Không ai thương bằng cơm thương”. Cơm vì vậy trở thành sợi dây nối kết mẹ và con, là cách mẹ thể hiện tình yêu thầm lặng, bền bỉ qua năm tháng. Khi người mẹ không còn khỏe để nấu cơm cho con, hình ảnh “chén cơm trắng đặt trên bàn thờ” càng khiến tâm trạng người con thêm đau xót, tiếc nuối. Bát cơm lúc này mang theo cả nỗi trống trải và sự ân hận muộn màng. Từ những miếng cơm mẹ nấu, người con nhận ra rằng tình thương của mẹ giản dị như bữa cơm hằng ngày nhưng lại vô giá, không gì có thể thay thế. Qua hình ảnh “cơm”, đoạn trích gợi nhắc mỗi chúng ta hãy biết trân trọng tình mẹ, trân trọng những điều bình dị nhưng chứa chan yêu thương trong cuộc sống.

Câu 2:

Trong dòng chảy mạnh mẽ của toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế, các quốc gia ngày càng có cơ hội giao lưu, phát triển. Tuy nhiên, đi kèm với sự tiện lợi và tiến bộ ấy là thách thức to lớn về việc bảo vệ những giá trị cốt lõi. Trong bối cảnh đó, việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc không chỉ là một nhiệm vụ mà còn là mệnh lệnh thiêng liêng để khẳng định sự tồn tại và vị thế của dân tộc. Bản sắc văn hóa dân tộc là tài sản vô giá, là tấm gương phản chiếu tâm hồn, trí tuệ và kinh nghiệm sống của cộng đồng qua hàng nghìn năm lịch sử. Nó bao gồm những giá trị tinh thần độc đáo như lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, sự nhân ái, truyền thống "uống nước nhớ nguồn," cùng với những giá trị vật chất và phi vật thể như ngôn ngữ mẹ đẻ, tà áo dài duyên dáng, những làn điệu dân ca, và các lễ hội truyền thống. Nói cách khác, bản sắc văn hóa chính là "căn cước" để phân biệt ta với các dân tộc khác, là sợi dây vô hình kết nối quá khứ, hiện tại và tương lai.

Việc giữ gìn bản sắc văn hóa mang ý nghĩa sống còn đối với sự phát triển bền vững của đất nước. Thứ nhất, nó tạo nên sức mạnh nội lực. Trong những thời khắc khó khăn nhất của lịch sử, chính tinh thần yêu nước, dũng cảm và truyền thống kiên cường của dân tộc Việt Nam đã trở thành điểm tựa vững chắc giúp chúng ta vượt qua mọi thử thách. Thứ hai, bản sắc văn hóa giúp dân tộc không bị hòa tan. Khi cánh cửa hội nhập mở ra, văn hóa ngoại lai có thể ồ ạt tràn vào. Việc nắm vững và trân trọng bản sắc của mình sẽ giúp thế hệ trẻ tiếp thu tinh hoa thế giới một cách chọn lọc, tránh được tình trạng "mất gốc," mù quáng chạy theo những trào lưu phù phiếm, ngoại lai. Thứ ba, bảo tồn văn hóa chính là thể hiện trách nhiệm đối với lịch sử, là sự tôn vinh công lao của tổ tiên và là món quà quý giá trao lại cho con cháu.

Thế nhưng, thực tế đang đặt ra nhiều thách thức đáng lo ngại. Bên cạnh những nỗ lực bảo tồn và phát huy di sản văn hóa, vẫn tồn tại một bộ phận giới trẻ có xu hướng thờ ơ, thậm chí quay lưng lại với văn hóa truyền thống. Sự mai một của nghề thủ công, sự lạm dụng, biến tướng của một số lễ hội vì mục đích thương mại, hay việc sử dụng ngôn ngữ Tiếng Việt thiếu chuẩn mực, pha tạp... đều là những dấu hiệu cảnh báo.

Để bảo vệ và phát huy bản sắc văn hóa, không thể chỉ trông chờ vào Nhà nước, mà cần sự chung tay của mỗi cá nhân. Mỗi chúng ta cần chủ động tìm hiểu sâu sắc về lịch sử và văn hóa dân tộc, biến sự hiểu biết thành lòng tự hào và hành động thiết thực. Hãy trân trọng và giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt, giữ gìn những phong tục, tập quán tốt đẹp, và quảng bá hình ảnh đất nước ra thế giới. Đặc biệt, chúng ta cần sáng tạo trên nền tảng truyền thống. Bản sắc không phải là sự đóng khung, bảo thủ, mà cần được làm mới, đưa vào đời sống hiện đại để nó luôn sống động và hấp dẫn đối với giới trẻ. Tiếp thu văn hóa nhân loại một cách rộng mở, nhưng phải luôn đặt văn hóa dân tộc làm gốc.

Tóm lại, bản sắc văn hóa là linh hồn của dân tộc. Giữ gìn bản sắc không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm vinh dự của mỗi người Việt Nam. Bằng hành động cụ thể và ý thức tự giác, chúng ta sẽ góp phần xây dựng một nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc, làm cho cội nguồn dân tộc mãi mãi trường tồn và tỏa sáng trên trường quốc tế.

Câu 1: Thể thơ tự do

Câu 2:"Trên nắng và dưới cát","Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ".

Câu 3:Gợi hình ảnh Miền Trung hẹp, gầy gò nhưng lại chứa đựng tình người sâu nặng, ấm áp như mật ngọt, thể hiện sự tương phản giữa hoang cảnh

Câu 4:

Thành ngữ "mòng tơi không kịp rớt" được sử dụng để nhấn mạnh sự khắc nghiệt, khô cằn tột cùng của mảnh đất miền Trung. Nó không chỉ thể hiện sự nghèo đói mà còn gợi lên hình ảnh sự sống cực kỳ mong manh, đến mức loại cây dễ sống như mòng tơi cũng không thể phát triển bình thường. Việc vận dụng thành ngữ này có tác dụng làm tăng tính biểu cảm, gợi hình mạnh mẽ và thể hiện rõ nét sự khó khăn, vất vả mà người dân phải đối mặt.

Câu 5:

Đoạn trích thể hiện tình cảm sâu nặng của tác giả đối với miền Trung. Tác giả bày tỏ nỗi xót xa trước thiên nhiên khắc nghiệt và cuộc sống nghèo khó của con người nơi đây. Đồng thời, giọng thơ cũng chan chứa sự yêu thương, trân trọng đối với vẻ đẹp mộc mạc, chịu thương chịu khó của miền Trung. Tác giả còn gửi gắm sự tha thiết, mong con người luôn hướng về quê hương. Tất cả đã làm nổi bật tấm lòng chân thành, thủy chung của tác giả dành cho mảnh đất miền Trung