Ngô Hương Giang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong truyện ngắn "Vợ nhặt", Kim Lân đã khắc họa thành công diễn biến tâm lý phức tạp của nhân vật
Thị, đặc biệt là sự chuyển biến từ vẻ ngoài chao chát sang sự hiền hậu, đúng mực. Ban đầu, vì cái đói dồn đuổi đến cùng cực, Thị hiện lên với vẻ ngoài rách rưới và tính cách "cong cớn", "chao chát" để giành giật sự sống. Tuy nhiên, sau khi chấp nhận theo Tràng về làm vợ, tâm lý Thị có sự thay đổi rõ rệt. Trên đường về xóm ngụ cư, Thị lộ rõ vẻ ngượng nghịu, thiếu tự nhiên của một người phụ nữ lần đầu về nhà chồng. Khi bước vào căn nhà rách nát của mẹ con Tràng, Thị không hề khinh rẻ mà ngược lại, sự "nén một tiếng thở dài" cho thấy Thị đã chấp nhận thực tại và bắt đầu có ý thức về trách nhiệm với gia đình mới. Sự thay đổi tích cực nhất là vào sáng hôm sau, Thị trở thành một người phụ nữ hiền hậu, đúng mực, cùng mẹ chồng quét dọn nhà cửa sạch sẽ. Qua đó, Kim Lân không chỉ ca ngợi sức sống mãnh liệt mà còn khẳng định vẻ đẹp tâm hồn tiềm ẩn của người phụ nữ nông dân ngay trong bờ vực của cái chết.
Câu 2:
Câu 1: ngôi kể thứ 3
- dấu hiệu: Người kể chuyện ẩn mình, gọi nhân vật bằng tên hoặc đại từ (cô, mẹ, anh cả, Chi-hon...) và quan sát, tường thuật lại diễn biến tâm lý, hành động của các nhân vật một cách khách quan nhưng vẫn thấu suốt.
Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.Điểm nhìn trần thuật chủ yếu đặt vào nhân vật "cô"(Chi-hon)
.• Mọi sự việc, cảm xúc và ký ức đều được lọc qua lăng kính, suy nghĩ và sự ân hận của người con gái này.
Câu 3: "Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố... cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm."
- Biện pháp: Đối lập (sự thành đạt của con - sự lạc lõng của mẹ) và Liệt kê.
- Tác dụng: Làm nổi bật tình yêu thương của mẹ (luôn mang theo sách của con) và sự hối hận, xót xa của người con khi nhận ra sự vô tâm của mình
- - Câu 4: Phẩm chất người mẹ
- Phẩm chất: Chắt bóp, giản dị và hết lòng hy sinh, yêu thương con.
- Câu văn: "Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này," mẹ cô lẩm bẩm. (Đối lập với hình ảnh mẹ đội chiếc khăn cũ kỹ, lem nhem).
Câu 5: Sự hối tiếc và suy nghĩ về sự vô tâm
- Hối tiếc: Chi-hon hối tiếc vì sự thờ ơ, thái độ gắt gỏng với mẹ trong quá khứ và việc không ở bên khi mẹ đi lạc.
- Đoạn văn (4-5 câu): Sự vô tâm đối với người thân là liều thuốc độc gặm nhấm tình cảm gia đình. Đôi khi, vì mải mê với cái tôi cá nhân, ta vô tình gieo rắc tổn thương lên những người yêu thương ta nhất. Những hành động hờ hững ấy khi nhìn lại sẽ trở thành nỗi day dứt, ân hận muộn màng. Hãy học cách trân trọng và lắng nghe người thân trước khi mọi thứ trở thành hồi ức đau đớn.