Phạm Lê Thành Đại

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Lê Thành Đại
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Phân tích diễn biến tâm lý và phẩm chất của nhân vật ông giáo Thứ Bài Làm Trong Sống mòn, Nam Cao đã khắc họa rất thành công diễn biến tâm lý phức tạp của nhân vật Thứ – một trí thức nghèo bị cái đói, cái nghèo và trách nhiệm đè nặng đến mức mòn mỏi. Đoạn trích đã tái hiện chân thật những rung động, giằng xé và dằn vặt trong tâm hồn Thứ, từ đó hé lộ những phẩm chất tốt đẹp nhưng bất lực của nhân vật. Tâm lý Thứ diễn biến trước hết từ sự nhận thức đau đớn về đời sống tù túng của chính mình. Chỉ vì miếng cơm manh áo, vì những bổn phận nặng nề của người con cả, Thứ nhận ra rằng đời sống của mình dường như đã bế tắc từ lâu mà bản thân lại như “mơ ngủ”. Nỗi hoảng hốt ấy mở đầu cho chuỗi suy ngẫm đầy bi thương. Nhưng đỉnh điểm của diễn biến tâm lý nằm ở những phút giây Thứ ngồi vào mâm cơm “lồng dành riêng”, vừa ăn vừa chứng kiến cả gia đình đang cố nhường nhịn, cố giấu sự đói nghèo thật sự. Thứ ngượng ngùng, ngờ vực, rồi xót xa. Từ việc thấy mẹ cười mà né tránh, đến cảnh các em nhỏ tủm tỉm vì hiểu chuyện, Thứ nhận ra một sự thật đau đớn: cả nhà nhịn đi để dành cho mình ăn. Cái sự “ưu tiên” ấy khiến Thứ thấy tội lỗi hơn là biết ơn. Trong khoảnh khắc ấy, tâm lý Thứ chuyển từ ái ngại → xấu hổ → thương cảm → bất lực. Y không hiểu vì sao mọi người phải khổ như thế, và vì sao chính mình lại “được” ăn một cách vô lý. Thứ cảm thấy bản thân như một người thụ hưởng không xứng đáng trong ngôi nhà nghèo tả tơi. Y thương mẹ già phải ăn qua loa cho xong bữa, thương vợ lam lũ mà vẫn chỉ dám ăn một bữa, thương em thơ gầy guộc vì đói, thương cha đã già mà vẫn thiếu thốn… Chính sự thương ấy khiến miếng cơm trở nên nghẹn lại, khiến nước mắt Thứ ứa ra. Giọt nước mắt của Thứ không chỉ là nước mắt thương thân, mà là nước mắt của lòng nhân hậu và tình thương vô bờ dành cho người thân. Tâm lý nhân vật còn được đẩy lên cao khi Thứ muốn nhường phần cơm cho mẹ, cho vợ hoặc cho các em, nhưng lại không thể. Không ai nhận sự nhường ấy, vì mỗi người trong gia đình đều nghĩ đến người khác, đều sợ nếu mình ăn thì sẽ tốn kém, hoặc khiến Thứ thêm lo lắng. Chính sự nhường nhịn này làm Thứ càng thêm đau đớn. Y không thể bày tỏ tình thương một cách công khai, không thể khóc hay nói thành lời, chỉ biết lặng lẽ ăn trong dày vò. Qua diễn biến tâm lý tinh tế và chân thật ấy, phẩm chất của Thứ hiện lên rất nổi bật. Đó là một người con, người chồng, người anh đầy trách nhiệm. Dù nghèo nhưng Thứ luôn nghĩ đến người khác trước bản thân. Đồng thời, Thứ còn là người có nội tâm sâu sắc, giàu lòng trắc ẩn, có ý thức đạo đức và luôn tự vấn về vai trò của mình trong gia đình. Thứ cũng tiêu biểu cho bi kịch của tầng lớp trí thức nghèo: có tâm, có đạo đức, có tình cảm nhưng bị nghèo đói bóp nghẹt mọi ước mơ, mọi khát vọng. Những phẩm chất đẹp của Thứ vì thế càng trở nên xót xa hơn, bởi chúng bị đặt giữa nghịch cảnh phũ phàng của cuộc sống. Nam Cao bằng ngòi bút hiện thực giàu chất nhân đạo đã cho thấy rằng chính sự nghèo đói không chỉ giày vò thân xác mà còn bào mòn tinh thần con người. Nhưng dù mỏi mòn, nhân vật Thứ vẫn giữ được phẩm chất lương thiện – điều đẹp đẽ nhất mà Nam Cao muốn tôn vinh trong cuộc đời tối tăm ấy.




Câu 2 Nghị luận về thông điệp “Vẻ đẹp là không có chuẩn mực” từ chiến dịch Dove Bài Làm Trong thời đại công nghệ phát triển như vũ bão, việc sử dụng hiệu ứng chỉnh sửa khuôn mặt của trí tuệ nhân tạo (AI) trên các nền tảng như TikTok hay Instagram đã trở nên vô cùng phổ biến. Hình ảnh của mỗi người có thể được “hoàn hảo hóa” chỉ trong vài giây: mắt to hơn, mũi cao hơn, cằm thon hơn, da mịn hơn… Nhưng chính sự “hoàn hảo hóa” ấy lại vô tình tạo ra áp lực nặng nề đối với nhiều người, đặc biệt là giới trẻ và phụ nữ. Trong bối cảnh đó, Dove – một thương hiệu chăm sóc cá nhân nổi tiếng – đã phát động chiến dịch “Turn your back” với thông điệp: “Vẻ đẹp là không có chuẩn mực.” Thông điệp này không chỉ ý nghĩa với phụ nữ mà còn thiết thực với tất cả mọi người trong xã hội hiện đại. Trước hết, Dove muốn nhấn mạnh rằng mỗi người đều sở hữu một vẻ đẹp riêng biệt không thể sao chép. Không ai giống ai, và không ai cần phải giống một phiên bản "chuẩn" nào đó để trở nên đẹp. Thế nhưng, những hiệu ứng AI lại biến hàng triệu gương mặt trở nên na ná nhau, tạo ra một “khuôn mẫu” đẹp giả tạo. Khi chuẩn đẹp được dựng lên bởi công nghệ, thì vẻ đẹp tự nhiên vô tình bị coi nhẹ. Điều đó khiến nhiều người dần đánh mất sự tự tin vào ngoại hình thật của mình. Thông điệp của Dove là lời nhắc nhở mạnh mẽ: đừng để công nghệ quyết định bạn đẹp hay không đẹp. Thứ hai, chiến dịch này nhấn mạnh tác hại tiềm ẩn của việc theo đuổi vẻ đẹp ảo. Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng so sánh bản thân với hình ảnh chỉnh sửa có thể dẫn đến mặc cảm, tự ti, thậm chí trầm cảm. Người ta dần tin rằng chỉ có hình ảnh chỉnh sửa mới là phiên bản “đẹp nhất” của chính mình, còn diện mạo thật thì đáng xấu hổ. Dove muốn người xem “quay lưng” lại với những hiệu ứng gây tổn thương tâm lý ấy, đồng thời hướng tới sự chấp nhận bản thân và yêu thương chính mình. Vẻ đẹp thật không đồng nghĩa với hoàn hảo; nó đôi khi còn nằm trong những điều chưa hoàn hảo: một nốt ruồi, một vết sẹo, hay mí mắt không đều… Những điểm chưa hoàn hảo ấy làm nên bản sắc và câu chuyện riêng của mỗi người. Thứ ba, thông điệp của Dove còn khẳng định rằng vẻ đẹp không chỉ nằm ở hình thức mà còn ở nhân cách, trí tuệ, sự tự tin và cách đối xử của con người với nhau. Một người có ngoại hình bình thường nhưng biết sống tử tế, chân thành, biết quan tâm và trân trọng người khác sẽ luôn tỏa sáng theo cách riêng. Ngược lại, vẻ đẹp bề ngoài hoàn hảo nhờ chỉnh sửa không thể che lấp một tâm hồn khô cạn. Thông điệp “Vẻ đẹp không có chuẩn mực” vì thế không chỉ phá vỡ khái niệm đẹp từ góc nhìn thẩm mỹ mà còn mở rộng sang góc nhìn nhân sinh, khẳng định giá trị của sự chân thật nội tâm. Chiến dịch của Dove còn giúp chúng ta ý thức hơn về quyền tự chủ đối với hình ảnh cá nhân. Công nghệ có thể hỗ trợ làm đẹp, nhưng không nên trở thành thứ áp đặt khiến con người phải chạy theo. Mỗi người có quyền lựa chọn cách thể hiện bản thân, chứ không bị ép buộc bởi chuẩn đẹp mà mạng xã hội tạo ra. Tự tin vào vẻ đẹp thật cũng là tự tin vào chính mình. Cuối cùng, thông điệp của Dove còn gợi mở một ý nghĩa xã hội sâu sắc: khi vẻ đẹp không còn chuẩn mực, con người sẽ sống bao dung hơn, tôn trọng sự khác biệt hơn và bớt phán xét nhau hơn. Một xã hội tôn trọng đa dạng sẽ tạo điều kiện để mỗi người được là chính mình, không phải sợ hãi bị chê bai, so sánh hay bị định giá dựa trên ngoại hình. Chiến dịch “Turn your back” vì thế không chỉ đơn thuần là quảng cáo, mà là một lời kêu gọi mạnh mẽ hướng đến sự giải phóng tinh thần, giúp con người thoát khỏi áp lực phải “hoàn hảo”, để tự tin sống đúng với giá trị thật của bản thân. Vẻ đẹp không có chuẩn mực – và chính trong sự không chuẩn mực ấy, con người mới trở nên đáng yêu, đáng quý và độc đáo.

Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên. Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba, với xưng “y”, “Thứ”. --- Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích. Điểm nhìn này có tác dụng như thế nào? Điểm nhìn: Điểm nhìn chủ yếu đặt vào nhân vật Thứ, người kể đi vào dòng ý nghĩ, cảm xúc, nỗi day dứt bên trong nhân vật. Tác dụng: Giúp người đọc hiểu sâu sắc bi kịch tinh thần, nỗi đau, sự bế tắc của Thứ. Tạo cảm giác chân thật, gần gũi; làm nổi bật sự “mòn mỏi” cả trong đời sống vật chất và tâm hồn. Tăng tính hiện thực và giá trị phê phán xã hội trước cảnh nghèo đói, tù túng. --- Câu 3: Tại sao nước mắt của Thứ lại ứa ra khi ăn cơm? Nước mắt của Thứ ứa ra vì: Thứ thấm thía nỗi khổ cực, thiếu thốn triền miên của gia đình: mẹ già, vợ vất vả, bố và các em đều nhịn đói. Thứ cảm thấy nhục nhã, tủi hổ và bất lực: bản thân được ăn suất cơm riêng, trong khi những người đáng được ăn hơn lại cố nhịn. Sự giằng xé lương tâm: muốn nhường nhưng không ai chịu nhận, khiến Thứ thấy mình như người “được ưu tiên” vô lý giữa cảnh nghèo chung. Nỗi buồn chồng chất khiến cơm nghẹn lại, nước mắt tự nhiên tuôn ra. → Đó là giọt nước mắt của tình thương, tủi phận và tuyệt vọng. --- Câu 4: Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh điều gì? Nam Cao phản ánh: Bi kịch của lớp trí thức tiểu tư sản nghèo trước Cách mạng: sống lay lắt, tù túng, bị cái nghèo mài mòn cả thể xác lẫn tâm hồn. Hiện thực đau xót của xã hội cũ: con người có học nhưng vẫn bị cuốn vào vòng cơm áo, bổn phận gia đình, không thoát nổi bế tắc. Sự tha hóa tinh thần âm thầm: lý tưởng cao đẹp dần chết, chỉ còn nỗi lo toan vật chất. Đồng thời thể hiện tấm lòng nhân đạo của Nam Cao: xót thương sâu sắc cho những con người tốt đẹp bị nghèo đói làm cho “mòn dần”.

Câu 1 (2 điểm) – Đoạn văn 200 chữ Sống một cách ý nghĩa luôn là khát vọng của mỗi con người, đặc biệt trong nhịp sống hiện đại nhiều biến động. Theo tôi, để cuộc đời trở nên có ý nghĩa, trước hết chúng ta cần xác định được mục tiêu và lý tưởng cho bản thân. Một người biết mình muốn gì sẽ sống tập trung, có định hướng, không lãng phí thời gian vào những điều vô ích. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn là biết trân trọng những giá trị bình dị quanh mình: gia đình, sức khỏe, thời gian và những trải nghiệm nhỏ bé nhưng ấm áp. Một phương thức quan trọng nữa là sống tử tế – gieo những điều thiện lành cho người khác. Sự tử tế giúp mỗi người thấy mình có ích và khiến cuộc đời trở nên đẹp hơn. Ngoài ra, chúng ta cũng cần biết vượt qua khó khăn, không bỏ cuộc trước thử thách. Chính hành trình nỗ lực bền bỉ khiến cuộc sống thêm sâu sắc và đáng nhớ. Cuối cùng, sống ý nghĩa là dám sống thật với chính mình, dám lựa chọn điều đúng đắn và giữ tâm hồn luôn trong trẻo. Khi biết yêu thương, biết cống hiến và biết tận hưởng từng phút giây hiện tại, mỗi ngày chúng ta sống sẽ trở thành một ngày đáng giá.


Câu 2 (4 điểm) – Bài văn 600 chữ phân tích bài thơ Áo cũ của Lưu Quang Vũ Bài thơ Áo cũ của Lưu Quang Vũ là một trong những tác phẩm giàu cảm xúc và thấm đượm tình mẫu tử, được viết bằng giọng thơ chân thành, mộc mạc nhưng sâu sắc. Qua hình ảnh chiếc áo cũ gắn bó với đứa con trong suốt hành trình lớn lên, nhà thơ gợi dậy những suy ngẫm về tình mẹ thiêng liêng, về sự trân trọng những giá trị bình dị trong đời sống. Bài thơ ngắn nhưng chứa đựng chiều sâu nhân văn, đánh thức trong mỗi người lòng biết ơn đối với người mẹ tảo tần và quá khứ đã nuôi dưỡng ta trưởng thành. Khổ thơ đầu gợi lên hình ảnh chiếc áo cũ “mỗi ngày thêm ngắn”, “đứt sờn, bạc màu hai vai” – dấu vết của thời gian và sự lớn lên của đứa trẻ. Câu thơ “Thương áo cũ như là thương ký ức” cho thấy áo không chỉ là vật dụng mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm của tuổi thơ. Chiếc áo cũ khiến đứa con “cay cay mắt”, gợi lên niềm xúc động chân thành trước những điều đã nuôi dưỡng mình. Lưu Quang Vũ không miêu tả điều lớn lao, mà chỉ dùng hình ảnh nhỏ bé để khơi dậy cả một vùng ký ức ấm áp. Sang khổ thơ thứ hai, tình mẹ hiện lên rõ nhất. Người mẹ “vá áo” khi con lớn nhanh, nhưng “không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim”. Hình ảnh ấy gợi sự vất vả, hi sinh và cả sự già đi của mẹ theo năm tháng. Con lớn lên bao nhiêu, mẹ già đi bấy nhiêu. Đường kim tay mẹ vá áo vừa là chăm chút cho con, vừa là minh chứng của một tình thương thầm lặng. Bởi thế, đứa con “yêu áo thêm” không chỉ vì áo thân thuộc, mà vì trong đó có bóng dáng chăm sóc của mẹ. Khổ thơ thứ ba tiếp tục mở rộng cảm xúc: chiếc áo ở với con “qua mùa qua tháng”, cùng con đi qua những ngày trưởng thành. Dù cũ, áo vẫn mang ý nghĩa đặc biệt, khiến con “chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới”. Sự “ngắn lại” của áo tương ứng với sự “già hơn” của mẹ, tạo thành sự đối lập đầy xót xa: tuổi trẻ của con tiến lên từng ngày, còn người mẹ thì đang lùi lại trong bóng thời gian. Hình ảnh thơ giản dị nhưng gợi suy tư sâu sắc về quy luật của đời người và sự tri ân đối với công lao của mẹ. Hai câu kết của bài thơ mang tính nhắn nhủ và khái quát. Từ câu chuyện chiếc áo, nhà thơ hướng người đọc đến thông điệp: hãy biết trân trọng những điều cũ kỹ, gần gũi quanh ta, bởi chúng chứa đựng tình yêu thương sâu nặng. “Hãy biết thương lấy mẹ của ta” không chỉ là lời nhắc nhở, mà còn là lời thức tỉnh đối với những ai đôi khi vô tình quên đi sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Đồng thời, bài thơ cũng khuyến khích mỗi người biết trân quý quá khứ – những điều đã cùng ta sống, cùng ta lớn lên, dù giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Áo cũ không chỉ viết về chiếc áo mà viết về tình mẹ, về lòng biết ơn, về sự trân trọng những giá trị bền vững trong cuộc sống. Với ngôn ngữ mộc mạc, giọng điệu ấm áp và hình ảnh giàu sức gợi, bài thơ đã chạm đến trái tim người đọc, khiến ta càng thấm thía hơn tình thương bao la của mẹ và những điều bình dị nuôi dưỡng tâm hồn con người.


[

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận (Trong văn bản xen lẫn yếu tố tự sự và biểu cảm, nhưng mục đích chính là trình bày quan điểm về cách con người sống và ứng xử trước cái chết.)


Câu 2. Nội dung chính của đoạn trích: Văn bản bàn về ý nghĩa của cái chết như một lời nhắc nhở để con người nhìn lại cách mình sống, từ bỏ ích kỷ, giảm bớt dục vọng sở hữu, biết trân trọng người đang sống và nuôi dưỡng những phẩm chất nhân văn trong đời sống hàng ngày.


Câu 3. Biện pháp tu từ trong đoạn (7): So sánh: “đời sống… là một cánh đồng”, “cái chết là một cánh đồng bên cạnh”, so sánh việc chết giống như “đến thăm những khu phố cổ… rồi trở về kể lại”. Hình ảnh ẩn dụ: “cánh đồng sự sống khác”. Hiệu quả nghệ thuật: Giúp khái niệm cái chết trở nên cụ thể, dễ hình dung, bớt đáng sợ. Gợi ra cách nhìn mới mẻ: cái chết không phải kết thúc tuyệt đối mà như sự chuyển sang một miền sống khác. Làm cho lập luận thuyết phục hơn, giàu màu sắc triết lí nhưng vẫn nhẹ nhàng, gần gũi.


Câu 4. Tác giả cho rằng cái chết chứa đựng điều gì? Cái chết chứa đựng lời nhắc nhở dành cho người đang sống: hãy sống tốt hơn, bớt ích kỷ, biết chia sẻ, biết trân trọng những người xung quanh khi họ còn hiện diện. Ý kiến cá nhân: → Học sinh có thể trả lời đồng tình hoặc không; dưới đây là câu trả lời mẫu đồng tình. Tôi đồng tình với quan điểm ấy vì: Khi chứng kiến một người ra đi, ta dễ thức tỉnh về giá trị của sự sống và cách mình đối xử với người khác. Cái chết khiến ta nhận ra sự hữu hạn của đời người, từ đó biết sống tử tế, bớt sân si, biết yêu thương nhiều hơn. Thực tế cho thấy nhiều người chỉ tiếc nuối và thay đổi cách nhìn sau khi mất đi ai đó.


Câu 5. Thông điệp ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản: Mỗi người hãy biết sống nhân ái, thấu hiểu và trân trọng người đang sống bên cạnh mình, đừng để đến khi họ rời đi mới nhận ra giá trị của họ. Lý do: Cuộc sống ngắn ngủi, không ai biết mình hay người khác sẽ rời khỏi thế gian khi nào. Sự tử tế, chia sẻ và bao dung giúp con người sống nhẹ nhõm, hạnh phúc hơn. Đây là cách để ta không phải hối tiếc khi người khác không còn nữa.

Câu 1. Xác định ngôi kể của người kể chuyện. Ngôi kể thứ ba, người kể chuyện giấu mình, đứng ngoài kể và miêu tả các nhân vật. Câu 2. Chỉ ra một số chi tiết cho thấy chị Bớt không giận mẹ dù bị phân biệt đối xử. Một số chi tiết tiêu biểu: Khi mẹ xuống ở cùng, Bớt rất mừng, dù từng bị đối xử bất công. Bớt chỉ “gặng hỏi để mẹ nghĩ kĩ”, chứ không trách móc. Bớt để mẹ ở cùng, nhờ mẹ trông con, luôn quan tâm mẹ. Khi mẹ ân hận nói “ngày xưa mẹ mới dọa ra thế”, Bớt vội ôm lấy mẹ, trấn an mẹ: “Con có nói gì đâu…”. Câu 3. Nhân vật Bớt là người như thế nào? Bớt là người: Hiền lành, vị tha, không để bụng chuyện cũ. Thương mẹ, sống nghĩa tình. Chăm chỉ, đảm đang, lo công tác, lo đồng áng, chăm con. Hy sinh, luôn nghĩ cho gia đình trước. Câu 4. Ý nghĩa hành động và lời nói của Bớt khi ôm mẹ. Thể hiện tấm lòng bao dung: Bớt không nhắc lại chuyện cũ, không muốn mẹ day dứt. Là cách xoa dịu và an ủi mẹ, giúp mẹ bớt mặc cảm vì từng đối xử tệ với mình. Khẳng định tình mẫu tử vẫn trọn vẹn, không gì làm sứt mẻ. Cho thấy Bớt đã trưởng thành, chín chắn về tình cảm. Câu 5. Một thông điệp ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản và lí giải. Thông điệp: Trong gia đình, tình yêu thương và sự bao dung có thể hàn gắn mọi tổn thương, chữa lành những sai lầm của quá khứ. Lí giải: Bà Ngải từng phân biệt đối xử nặng nề, nhưng nhờ tấm lòng vị tha của Bớt mà hai mẹ con lại sum họp. Nếu không có sự tha thứ, gia đình chỉ chất chứa oán giận và rạn nứt. Trong cuộc sống hôm nay, nhiều mối quan hệ dễ tan vỡ vì hiểu lầm; sự bao dung giúp con người gần nhau hơn, giữ gìn gia đình bền vững.

Câu 1 (2.0 điểm) – Đoạn văn khoảng 230–250 chữ Bức tranh quê trong đoạn thơ của Đoàn Văn Cừ hiện lên với vẻ đẹp bình yên, mộc mạc và đầy chất thơ. Những âm thanh “võng kẽo kẹt đưa” gợi nhịp sống chậm rãi, thân thuộc của một gia đình thôn quê trong đêm hè. Hình ảnh “con chó ngủ lơ mơ” hay “bóng cây lơi lả bên hàng dậu” phác họa một không gian tĩnh lặng, nơi sự yên ả thấm sâu vào từng chi tiết. Đó không chỉ là cảnh vật, mà còn là hơi thở đời sống dân dã, giản dị mà ấm áp. Dưới ánh trăng ngân dịu dàng, hình ảnh ông lão nằm chơi giữa sân hay thằng cu đứng vịn thành chõng ngắm bóng con mèo tạo nên điểm nhấn sinh động cho bức tranh. Con người và thiên nhiên hòa vào nhau tự nhiên, hài hòa, làm nổi bật vẻ đẹp của nếp sống quê mùa thanh sạch, hiền hòa. Những hình ảnh ấy khiến người đọc cảm nhận được sự bình yên mà sâu sắc của làng quê Việt Nam – nơi giữ gìn những giá trị bền vững, nơi tâm hồn con người có thể tìm thấy sự thanh thản, cân bằng trước những xô bồ của cuộc sống hiện đại. Bức tranh quê trong thơ Đoàn Văn Cừ vì thế không chỉ đẹp về hình sắc mà còn gợi niềm thương nhớ, tự hào về một phần hồn của đất nước.




Câu 2 (4.0 điểm) – Bài văn khoảng 700–750 chữ Tuổi trẻ luôn được xem là quãng đời tươi đẹp nhất bởi đó là lúc con người sở hữu sức khỏe, trí tuệ và khát vọng mạnh mẽ nhất. Vì vậy, nỗ lực hết mình trong tuổi trẻ không chỉ là cơ hội để mỗi người tạo nên tương lai cho mình, mà còn là cách khẳng định giá trị bản thân và đóng góp cho xã hội. Trong bối cảnh cuộc sống hiện đại đầy cạnh tranh và biến động, sự nỗ lực của giới trẻ càng trở nên cần thiết và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Nỗ lực hết mình trước hết là biết xác định mục tiêu rõ ràng, kiên trì theo đuổi dù gặp khó khăn. Người trẻ không thể thành công nếu chỉ mơ ước mà không hành động, không rèn luyện. Nỗ lực còn là tinh thần sẵn sàng học hỏi, không tự mãn với những gì mình đang có, dám dấn thân vào những lĩnh vực mới, dám thử sức và dám chịu trách nhiệm. Thất bại có thể khiến ta tổn thương, nhưng nó cũng chính là bài học quý giá giúp ta trưởng thành. Ở lứa tuổi thanh xuân, thất bại không phải dấu chấm hết, mà là điểm tựa để bước tiếp mạnh mẽ hơn. Ngày nay, nhiều người trẻ đã phần nào thể hiện được tinh thần nỗ lực ấy. Những bạn sinh viên miệt mài học tập để giành học bổng, những vận động viên vượt qua chấn thương để chinh phục đỉnh cao mới, hay những người trẻ khởi nghiệp đầy táo bạo… tất cả đều cho thấy sức mạnh của ý chí và sự kiên trì. Họ chứng minh rằng chỉ cần cố gắng, cuộc sống sẽ mở ra nhiều cơ hội tốt đẹp. Ngược lại, cũng còn không ít bạn trẻ sống thụ động, dễ nản lòng, thích hưởng thụ hơn lao động. Một bộ phận thiếu mục tiêu, thiếu tự kỷ luật, dễ bị cuốn vào mạng xã hội, để tuổi trẻ trôi qua trong vô nghĩa. Điều đó nhắc nhở mỗi người rằng nỗ lực không chỉ là lựa chọn, mà là yêu cầu cần thiết để không đánh mất những năm tháng đẹp nhất đời mình. Nỗ lực hết mình không nhất thiết phải thể hiện bằng những việc lớn lao. Đôi khi, đó chỉ là việc chăm chỉ học tập mỗi ngày, rèn luyện một kỹ năng, duy trì thói quen tốt, hay quyết tâm vượt qua sự lười biếng của bản thân. Quan trọng hơn, người trẻ cần luôn giữ tinh thần trách nhiệm, sống có lý tưởng và khát vọng. Một tuổi trẻ chỉ trôi qua trong sự thờ ơ, buông thả sẽ để lại nhiều nuối tiếc. Ngược lại, tuổi trẻ biết cố gắng sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho tương lai. Nỗ lực hết mình chính là cách để mỗi người viết nên câu chuyện cuộc đời bằng sự chủ động và bản lĩnh. Đó là hành trang theo ta suốt cuộc đời, là sức mạnh giúp ta không gục ngã trước thử thách và có được thành công xứng đáng. Vì thế, người trẻ hôm nay cần học cách tin vào bản thân, kiên trì với mục tiêu, dám bắt đầu và dám theo đuổi đến cùng. Tuổi trẻ không kéo dài mãi, nhưng những gì ta rèn luyện trong tuổi trẻ sẽ quyết định phần lớn con người ta trong tương lai. Hãy nỗ lực hết mình để khi ngoảnh lại, ta có thể tự hào rằng mình đã sống trọn vẹn với thanh xuân.