Nguyễn Viết Tâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Viết Tâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1: Phân tích diễn biến tâm lý nhân vật Chi-hon (Đoạn văn ~200 chữ) Nhân vật Chi-hon (trong tác phẩm "Hãy chăm sóc mẹ" của Shin Kyung-sook) thường được khắc họa qua sự đan xen giữa hối hận, bừng tỉnh và xót xa.
  • Sự vô tâm trong quá khứ: Ban đầu, tâm lý Chi-hon mang dấu ấn của một người con hiện đại, mải mê với sự nghiệp và coi sự hy sinh của mẹ là điều hiển nhiên. Cô từng có những lúc gắt gỏng, thiếu kiên nhẫn trước sự quan tâm "lắm lời" của mẹ.
  • Cú sốc và sự tự vấn: Khi mẹ mất tích, tâm trạng cô chuyển sang hoảng loạn và mặc cảm tội lỗi. Mỗi kỷ niệm ùa về là một nhát dao cứa vào lòng, khiến cô nhận ra mình chẳng hiểu gì về cuộc đời riêng của mẹ.
  • Sự thấu cảm muộn màng: Diễn biến cuối cùng là sự thức tỉnh đầy đau đớn. Chi-hon không còn nhìn mẹ như một "người phục vụ" trong gia đình mà nhìn bà như một người phụ nữ với những khao khát, nỗi đau riêng.
Kết luận: Qua diễn biến tâm lý của Chi-hon, tác giả gửi gắm thông điệp về sự thấu hiểu và trân trọng những người thân yêu khi còn có thể. Câu 2: Tầm quan trọng của kí ức về những người thân yêu (Bài văn ~600 chữ) 1. Mở bài
  • Dẫn dắt: Cuộc đời là một dòng chảy không ngừng, nhưng điều giữ chân ta lại với bản sắc cá nhân chính là những kí ức.
  • Nêu vấn đề: Kí ức về những người thân yêu không chỉ là quá khứ, mà là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất của mỗi con người.
2. Thân bài
  • Kí ức là sợi dây kết nối tình cảm:
    • Những kỉ niệm về bữa cơm gia đình, lời ru của mẹ hay cái nắm tay của cha tạo nên sợi dây gắn kết thiêng liêng.
    • Nó nhắc nhở chúng ta về nguồn cội, về nơi chúng ta thuộc về giữa thế giới bao la.
  • Kí ức là điểm tựa tinh thần khi vấp ngã:
    • Khi đối mặt với bão táp cuộc đời, sự ấm áp từ kí ức về người thân chính là "liều thuốc" chữa lành tâm hồn.
    • Nó tiếp thêm động lực, giúp ta tin rằng mình luôn được yêu thương và có nơi để trở về.
  • Kí ức góp phần hình thành nhân cách:
    • Những bài học đạo đức, những lời dạy bảo ẩn chứa trong các kỉ niệm giúp ta biết sống bao dung, vị tha và trách nhiệm hơn.
    • Chúng ta sống tốt hơn vì không muốn làm hoen ố những kí ức đẹp đẽ đó.
  • Phê phán: Những người sống vô ơn, lãng quên cội nguồn hoặc quá đắm chìm vào thế giới ảo mà quên đi việc bồi đắp kỉ niệm thực tại với người thân.
3. Kết bài
  • Khẳng định lại giá trị: Kí ức về người thân là tài sản vô giá mà không tiền bạc nào mua được.
  • Thông điệp: Hãy học cách trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại để mỗi kí ức sau này đều là một đóa hoa thơm trong tâm hồn.
Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên.
  • Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (người kể chuyện xưng "tôi" - nhân vật Chi-hon).
Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.
  • Điểm nhìn: Điểm nhìn trần thuật xuất phát từ nhân vật "tôi" (Chi-hon), người con gái thứ ba trong gia đình.
Câu 3: Phân tích đoạn văn "Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm."
  • Biện pháp nghệ thuật: Phép đối lập(tương phản) và phép điệp cấu trúc ("Lúc mẹ... cô đang...").
  • Tác dụng:
    • Nhấn mạnh sự cách biệt nghiệt ngã giữa hai tình cảnh: một bên là sự khốn khó, cô độc của người mẹ khi bị lạc; một bên là sự thành công, bận rộn với hào quang sự nghiệp của người con.
    • Thể hiện nỗi đau đớn, dằn vặt và hối hận muộn màng của nhân vật khi nhận ra mình đã quá vô tâm, mải mê theo đuổi cái tôi cá nhân mà bỏ quên mẹ.
Câu 4: Phẩm chất của người mẹ
  • Phẩm chất: Sự hy sinh thầm lặng, lòng vị tha, tảo tần và tình yêu thương con vô điều kiện. Người mẹ hiện lên là trụ cột tinh thần, người luôn lo toan mọi việc trong gia đình để các con được trưởng thành.
  • Câu văn thể hiện (Gợi ý): Trong tác phẩm, các câu văn mô tả việc mẹ giấu đi nỗi đau bệnh tật để các con không lo lắng, hoặc đôi bàn tay thô ráp vì làm lụng nuôi con là minh chứng rõ nhất.
Câu 5: Sự hối tiếc của Chi-hon và suy nghĩ về sự vô tâm
  • Sự hối tiếc: Chi-hon hối tiếc vì đã không hiểu hết nỗi lòng của mẹ, không dành thời gian cho mẹ và luôn coi sự chăm sóc của mẹ là điều hiển nhiên. Cô nhận ra mình đã sống quá ích kỷ khi để mẹ đơn độc trong chính thế giới của con cái.
  • Đoạn văn (4-5 câu) về sự vô tâm:
    Sự vô tâm đôi khi là liều thuốc độc vô hình giết chết những mối quan hệ thân thuộc nhất. Chúng ta thường mải mê theo đuổi những giá trị xa xôi mà quên mất rằng người thân luôn cần sự thấu hiểu và quan tâm giản đơn mỗi ngày. Một lời nói thiếu suy nghĩ hay một hành động thờ ơ có thể để lại vết sẹo sâu sắc trong lòng cha mẹ, những người luôn dành cả đời để vun vén cho ta. Khi sự vô tâm trở thành thói quen, nó tạo nên một khoảng cách xa xôi mà đôi khi cả đời ta cũng không thể lấp đầy bằng sự hối lỗi. Vì vậy, hãy trân trọng và yêu thương người thân ngay khi còn có thể, đừng để sự muộn màng trở thành nỗi đau âm ỉ.