Nguyễn Thị Hà My

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Hà My
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Vẻ đẹp chân quê trong thơ Nguyễn Bính thường được thể hiện qua những hình ảnh bình dị, gần gũi của làng quê Việt Nam. Trong bài thơ "Chân quê", hình ảnh "hoa chanh nở giữa vườn chanh" là một biểu tượng đặc sắc, thể hiện sự hài hòa, thuần khiết và vẻ đẹp tự nhiên vốn có của người con gái quê.

Hình ảnh "hoa chanh" gợi lên sự thanh khiết, giản dị, không cầu kỳ, giống như vẻ đẹp mộc mạc của người thôn nữ. Việc "hoa chanh" nở "giữa vườn chanh" càng nhấn mạnh sự hòa hợp giữa con người và cảnh vật, giữa vẻ đẹp cá nhân và môi trường sống xung quanh. Đây là một sự thống nhất tự nhiên, không gượng ép, thể hiện sự gắn bó sâu sắc với quê hương.

Nguyễn Bính sử dụng hình ảnh này để đối lập với sự thay đổi, cách tân của cô gái khi "đi tỉnh về". Sự thay đổi này, dù có thể là đẹp theo một chuẩn mực khác, lại khiến nhà thơ cảm thấy xa lạ, mất đi cái hồn quê vốn có. "Hoa chanh nở giữa vườn chanh" trở thành một biểu tượng cho vẻ đẹp đích thực, không bị pha trộn, không bị ảnh hưởng bởi những yếu tố bên ngoài. Nó là lời nhắn nhủ, mong muốn cô gái hãy giữ gìn, trân trọng những giá trị truyền thống, những nét đẹp chân quê vốn có.

Câu 2

Biến đổi khí hậu là một vấn đề toàn cầu cấp bách, đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong và phát triển bền vững của nhân loại. Ý kiến của Barack Obama về việc biến đổi khí hậu là thách thức lớn nhất đối với tương lai của nhân loại là một nhận định sâu sắc và hoàn toàn có cơ sở. Bài viết này sẽ phân tích và làm rõ quan điểm trên, đồng thời đưa ra những giải pháp khả thi để ứng phó với thách thức này.

Biến đổi khí hậu gây ra những hậu quả vô cùng nghiêm trọng trên nhiều lĩnh vực. Thứ nhất, nó làm gia tăng tần suất và cường độ của các hiện tượng thời tiết cực đoan như bão lũ, hạn hán, sóng nhiệt, gây thiệt hại lớn về người và tài sản, ảnh hưởng đến sản xuất nông nghiệp và an ninh lương thực. Thứ hai, biến đổi khí hậu làm tan băng ở hai cực và các sông băng, gây ra tình trạng nước biển dâng, đe dọa nhấn chìm các vùng đất thấp và các quốc đảo, gây ra tình trạng di cư hàng loạt và xung đột tài nguyên. Thứ ba, biến đổi khí hậu ảnh hưởng đến đa dạng sinh học, làm suy giảm các hệ sinh thái và gây ra nguy cơ tuyệt chủng của nhiều loài động thực vật. Thứ tư, biến đổi khí hậu tác động đến sức khỏe con người, làm gia tăng các bệnh truyền nhiễm và các bệnh liên quan đến ô nhiễm không khí.

Nguyên nhân chính gây ra biến đổi khí hậu là do hoạt động của con người, đặc biệt là việc đốt nhiên liệu hóa thạch (than đá, dầu mỏ, khí đốt) để sản xuất năng lượng và các hoạt động công nghiệp, nông nghiệp, giao thông vận tải. Các hoạt động này thải ra một lượng lớn khí nhà kính (CO2, CH4, N2O) vào khí quyển, làm tăng hiệu ứng nhà kính và khiến Trái Đất nóng lên. Ngoài ra, việc phá rừng cũng làm giảm khả năng hấp thụ khí CO2 của Trái Đất, góp phần làm gia tăng biến đổi khí hậu. Để ứng phó với biến đổi khí hậu, cần có sự chung tay của toàn nhân loại, từ các chính phủ, tổ chức quốc tế, doanh nghiệp đến từng cá nhân. Thứ nhất, cần giảm thiểu khí thải nhà kính bằng cách chuyển đổi sang sử dụng năng lượng tái tạo (điện mặt trời, điện gió, thủy điện), tăng cường hiệu quả sử dụng năng lượng, phát triển giao thông công cộng và khuyến khích sử dụng các phương tiện giao thông thân thiện với môi trường. Thứ hai, cần tăng cường khả năng thích ứng với biến đổi khí hậu bằng cách xây dựng các công trình phòng chống thiên tai, phát triển các giống cây trồng và vật nuôi chịu hạn, chịu mặn, nâng cao nhận thức của cộng đồng về biến đổi khí hậu và các biện pháp ứng phó. Thứ ba, cần bảo vệ và phục hồi các hệ sinh thái tự nhiên, đặc biệt là rừng, để tăng cường khả năng hấp thụ khí CO2 của Trái Đất. Thứ tư, cần tăng cường hợp tác quốc tế trong ứng phó với biến đổi khí hậu, chia sẻ kinh nghiệm và công nghệ, hỗ trợ các nước đang phát triển thực hiện các biện pháp giảm thiểu và thích ứng với biến đổi khí hậu.

Biến đổi khí hậu là một thách thức lớn nhất đối với tương lai của nhân loại, đe dọa đến sự tồn vong và phát triển bền vững của chúng ta. Để vượt qua thách thức này, cần có sự chung tay của toàn nhân loại, từ các chính phủ, tổ chức quốc tế, doanh nghiệp đến từng cá nhân. Chúng ta cần hành động ngay bây giờ để giảm thiểu khí thải nhà kính, tăng cường khả năng thích ứng với biến đổi khí hậu, bảo vệ và phục hồi các hệ sinh thái tự nhiên, và tăng cường hợp tác quốc tế. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể bảo vệ Trái Đất và xây dựng một tương lai tươi sáng cho các thế hệ mai sau.

Câu 1: phương thức biểu đạt chính là nghị luận

Câu2: Trong phần (3) người viết để thể hiện cảm xúc trân trọng và ngưỡng mộ

Câu3: trong đoạn (1) của đoạn văn tác giả đã chỉ ra nét khacs biệt đó chính là sử dụng hình ảnh cụ thể, chân thực thay vì ước lệ, tượng trưng.

Câu 4: trong phần (2) tác gải đã phân tích những yếu tố ngôn ngữ trong bài thơ đó chính là từ láy, thanh bằng, cấu trúc câu thơ.

Câu 5: Em ấn tượng nhất là vẻ đẹp cổ điển trong bài thơ Tràng Giang, vì "Tràng giang" mang đậm phong vị của thơ ca truyền thống Việt Nam, thể hiện qua việc sử dụng thể thơ thất ngôn bát cú, ngôn ngữ trang trọng, giàu hình ảnh ước lệ và cảm hứng từ thiên nhiên. Bài thơ gợi nhớ đến những áng thơ Đường luật nổi tiếng, đồng thời thể hiện sự kế thừa và phát huy tinh hoa văn hóa dân tộc.

Câu 1:Văn bản trên thuộc thể loại truyện ngắn

Câu 2:Tình bạn, sự sẻ chia, lòng nhân ái.

Câu 3:Thay đổi giữa người kể chuyện toàn tri và điểm nhìn của nhân vật. Tác dụng: giúp người đọc có cái nhìn đa chiều, hiểu rõ hơn tâm lý nhân vật, tăng tính hấp dẫn.

Câu 4: Chiếc áo đầm hồng tượng trưng cho ước mơ, khát vọng của bé Em, thể hiện sự quan tâm, yêu thương của người lớn và bộc lộ tính cách các nhân vật.

Câu 5: Bài học về tình bạn chân thành, sự sẻ chia và đồng cảm.


Câu 1:

Trong truyện ngắn "Áo Tết" của Thạch Lam, bé Em hiện lên là một cô bé hồn nhiên, trong sáng và giàu tình cảm. Em là con của một gia đình nghèo, ngày Tết đến, em không có áo mới như các bạn. Tuy vậy, Em không hề oán trách hay buồn bã. Thay vào đó, em luôn vui vẻ, hòa đồng với mọi người. Em đặc biệt yêu quý và trân trọng tình bạn với Lan. Khi biết Lan không có áo mới, Em đã sẵn sàng chia sẻ chiếc áo của mình cho bạn. Hành động này cho thấy Em là một người bạn tốt, biết quan tâm và sẻ chia với người khác. Sự hồn nhiên của Em còn thể hiện qua những suy nghĩ ngây thơ, những câu hỏi chân thật về chiếc áo mới. Em không đặt nặng giá trị vật chất mà coi trọng những giá trị tinh thần như tình bạn, tình cảm gia đình. Bé Em là một hình ảnh đẹp về một tâm hồn trong sáng, giàu lòng nhân ái, là một bài học về cách sống giản dị, yêu thương và trân trọng những điều tốt đẹp xung quanh.

câu 1:

Sê-khốp là một trong những nhà văn hiện thực tiêu biểu của nền văn học Nga. Tác phẩm của ông đa số là truyện ngắn với những câu chuyện có cốt truyện giản dị nhưng có ý nghĩa sâu sắc, phản ánh những vấn đề của đời sống xã hội, có vai trò giáo dục con người lớn lao và giàu ý nghĩa nhân văn. Truyện ngắn "Người trong bao" là một tác phẩm thành công làm nên tên tuổi của ông, thông qua nhân vật Bê- li- cốp, tác giả đã dựng lên bầu không khí tù đọng, ngột ngạt của nước Nga những năm cuối thế kỉ XIX, phê phán lối sống của một kiểu người cổ hủ, kì dị.

Bê- li- cốp là một giáo viên dạy tiếng Hy lạp cổ tại một ngôi trường. Ông kỳ lạ từ vẻ ngoài cho đến tính cách. Mặt mũi lúc nào cũng nhợt nhạt, nhỏ bé choắt lại như mặt chồn, trang phục khác người, mọi thứ liên quan đến bản thân đều được ông ta cố tình che đậy rất mực cẩn thận. Bất kể lúc nào, dù trời nắng đẹp hay mưa rét, ông ta cũng mang một cái áo bành to tướng, đi đôi giày cao su, đeo kính râm,... như muốn che giấu điều gì đó. Mọi vật dụng sinh hoạt hằng ngày đều được cất giấu kĩ lưỡng trong bao. Miệng lúc nào cũng lo sợ: "Nhỡ xảy ra chuyện gì?"..., một kẻ nhút nhát, sợ hãi đến đáng thương.Bê-li-cốp sống trong một căn phòng chật hẹp, thiếu sinh khí, khi nào lên giường đi ngủ cũng cố trùm chăn kín mít kẻ cả trời nắng nóng, trông hệt như một cái bao, gói gọn tất cả mớ suy nghĩ lo sợ vào trong con người hắn. Một cái bao che giấu hết bản thân của hắn để tránh tất cả những tác động bên ngoài. Mọi ý nghĩ, việc làm của hắn như muốn được che đậy. Hắn luôn thoả mãn, hài lòng với cách sống đó. Hắn khiến cho bao nhiêu người xung quanh phải sợ hãi, lo lắng, thậm chí là tránh xa. Bê-li-cốp như chỉ có một mình mà không có bất kì một mối liên hệ mật thiết nào với người xung quanh, đến trường lầm lì không nói, xem cách đến nhà đồng nghiệp chơi như một cách duy trì quan hệ mà chẳng nói một câu nào, ngồi lì rồi ra về. Với hắn, chỉ có những chỉ thị, lệnh cấm mới an toàn. Bê- li-cốp có một lối sống vô cùng lập dị khác người, con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội, nhưng với hắn thì không. Hắn luôn sợ hãi với chính mình, sợ hãi với mọi người xung quanh. Dường như khát khao mãnh liệt nhất của hắn là thu mình vào trong bao, tránh xa mọi sự thể bên ngoài, một lối sống khiến người khác phải e dè, kinh hoàng, và lo sợ. Sau cuộc cãi vã với chị em nhà Va-ren-ca, hắn thấy rất tức giận và vô cùng xấu hổ, nhục nhã, thậm chí rất sốc trước hành động cũng như thái độ của họ. Cuối cùng cái chết xảy ra với Bê-li-cốp như một lẽ tất yếu. Hắn chết trong niềm vui, sự mãn nguyện và bình thản, đó là cái chết mình chứng cho lối sống ích kỉ tự tiêu diệt chính mình, hắn được chui vào chiếc bao mãi mãi không bao giờ giải thoát được. Cái chết của y đã khiến không khí bớt ngột ngạt, mọi người thấy thoải mái nhẹ nhàng hơn được một thời gian, nhưng sau đó lại xuất hiện bao nhiêu kẻ "trong bao" như Bê-li- cốp. Cuộc sống lại đi vào ngõ cụt, chẳng thể tốt đẹp hơn được nữa.

Như vậy, Bê-li-cốp đã không chỉ là một phần tử đơn độc, một trường hợp duy nhất trong xã hội mà trở thành đại diện điển hình của xã hội thời bấy giờ. Lối sống ấy đã tồn tại âm ỉ trong văn hoá đời sống con người Nga thế kỉ XIX. Tác giả đã phê phán chế độ cũ lạc hậu, chuyên chế trì trệ thối nát đã sản sinh những kiểu người lập dị, trong bao. Muốn tiêu diệt nó phải xóa bỏ nền độc tài, đưa xã hội ngày một tiến bộ hơn.

Trong xã hội ngày nay, vẫn còn nhiều kiểu người như Bê-li-cốp, lo sợ quyền lực, sống hèn nhát, nhu nhược, không dám bày tỏ chính kiến của bản thân, gió chiều nào xuôi theo chiều ấy. Sống trong lo sợ, đó là những thái độ sống đáng phê phán. Chúng ta những thế hệ tương lai phải sống hết mình, phải là chính mình, hãy nhìn cuộc sống bằng cái nhìn lạc quan và tố đẹp nhất, giữ cho tâm được an yên, bình lặng. Hãy sống chủ động, nắm bắt cơ hội và yêu thương, hoà đồng nhiều hơn, xóa bỏ lo sợ, xoá bỏ cái bao trong chính mình, xóa bỏ lối ích kỷ hẹp hòi để vươn tới những điều tốt đẹp hơn. Đừng tự giết tương lai của chính mình trong những cái bao vô hình đáng sợ.

 

Câu2:

 

Cuộc sống là một vòng tuần hoàn không ngừng thay đổi, và nếu chúng ta cứ mãi sống gò bó trong khuôn mẫu, trong chiếc vỏ bọc do chính mình tạo ra, ta sẽ không thể phát triển và tiến bộ hơn. Do đó, những người trẻ tuổi cần mạnh dạn "thoát ra khỏi vùng an toàn của mình". Vùng an toàn là giới hạn mà mỗi người tự đặt ra, nơi họ sống thoải mái, bình yên mà không có bất kỳ sự thay đổi hay đột phá nào. Đây là môi trường quen thuộc, không có những áp lực nặng nề hay mạo hiểm, nơi con người có thể kiểm soát mọi vấn đề xảy ra.Một nghiên cứu đã chỉ ra rằng phần lớn những người sống trong vùng an toàn của mình mà không dám thoát ra là thế hệ trẻ. Đây là một vấn đề rất đáng lo ngại. Tuổi trẻ là khoảng thời gian tươi đẹp nhất, chúng ta có năng lượng, có thời gian, và hơn hết chúng ta có thừa khả năng học hỏi những điều mới mẻ. Vậy tại sao lại chôn vùi khả năng đó trong chiếc vỏ bọc vô hình của bản thân?

Con đường đời của mỗi người chưa bao giờ là bằng phẳng, vì vậy chúng ta cần chấp nhận thực tế và mở rộng vùng an toàn của mình. Khi thoát ra khỏi vùng an toàn, chúng ta sẽ tích lũy được nguồn kiến thức phong phú, những bài học kinh nghiệm đầy giá trị làm nền tảng cho sự bứt phá trong những lĩnh vực mới, những hướng đi mới. Bước ra khỏi ranh giới của bản thân nghĩa là ta đã hoàn toàn sống độc lập, có khả năng xử lý và giải quyết

những tình huống khó khăn, những sóng gió bất ngờ ập đến trên con đường đến đỉnh vinh quang.Khi phá vỡ bức tường an toàn, chắc chắn sẽ có những lúc chúng ta cảm thấy yếu lòng, mệt mỏi hay choáng ngợp vì những thay đổi lớn, nhưng đó sẽ là cơ sở để chúng ta rèn luyện tính nhẫn nại, kiên trì bền bỉ, không vì chút khó khăn mà nản lòng hay từ bỏ giữa chừng.Câu chuyện của nữ doanh nhân Hồ Ngọc Trâm là một minh chứng tiêu biểu. Chị đã dám từ bỏ vị trí quản lý nhân sự cấp cao của một công ty nước ngoài để bắt đầu công việc yêu thích của mình là xây dựng nông trại cung cấp nông sản sạch, một công việc hoàn toàn xa lạ với chuyên ngành của chị. Quá trình ấy không hề dễ dàng nhưng chị đã rất thành công, minh chứng cho việc dám thoát ra khỏi vùng an toàn và thực hiện những điều mới mẻ.Trái với những tấm gương tiêu biểu ấy, ta vẫn thường bắt gặp nhiều thanh niên trẻ vì ngại bị từ chối mà không dám nộp hồ sơ vào các công ty lớn hay sống một cuộc sống lặp đi lặp lại theo quy củ, không có gì đột phá, không có gì thay đổi. Đó là những người suốt cuộc đời chỉ có thể dậm chân tại chỗ, chấp nhận cuộc sống tẻ nhạt và thậm chí là không thể thành công.Cuộc sống muôn hình vạn trạng, không ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra. Vì vậy, tuổi trẻ chúng ta hãy tập cho mình lối sống hòa nhập với những điều mới, hãy bước khỏi vùng an toàn của bản thân để trở thành những người bản lĩnh, kiên cường, tràn đầy kinh nghiệm và lòng nhiệt huyết. Chỉ khi dám đối mặt và vượt qua những thử thách, chúng ta mới có thể phát triển toàn diện và đạt được những thành công đáng kể trong cuộc sống.

 

 

Câu 1:Phương Thức biểu đạt chính là tự sự.

Câu 2: Nhân vật trung tâm của đoạn trích là Thầy giáo Bê-li-cốp

Câu 3: Đoạn trích trên được kể theo ngôi thứ nhất, tác giả muốn làm tăng tính chân thật một cách khách quan cho câu chuyện

Câu 5:Qua đoạn trích trên em rút ra được bài học hãy thay đổi cuộc sống cũ kĩ, hay sống cho ra sống.

 

 

 

 

 

 

Câu1: Thành công đến từ việc bạn biết chủ động trong mọi tình huống, mọi hoàn cảnh. Chính vì thế, chúng ta có thể khẳng định: chủ động có vai trò mấu chốt trong việc đưa con người đến thành công. Những người có tính chủ động là những người tự tin và biết mình cần làm gì trong cuộc sống. Họ theo đuổi đam mê bằng tất cả lòng nhiệt huyết và quyết tâm, không những thế họ còn thành công trên hầu hết mọi phương diện của cuộc sống, đặc biệt khi có cạnh tranh. Người có tính chủ động sẽ suy nghĩ, hành động độc lập, làm chủ được tình thế. Khi có vấn đề xảy ra trước hết họ nhìn nhận chính bản thân mình, tìm ra khó khăn để vượt qua. Tính chủ động không phải là làm bừa mà là dám nghĩ, dám nói và dám làm. Nếu bạn dám hành động, hành động có suy nghĩ, chủ động và kiên quyết thì mọi việc đều dẫn đến thành công. Trong một xã hội đang ngày càng phát triển, bạn cần phải chủ động để không bị tụt lùi. Ngay từ hôm nay bạn nên luyện tập cách sống chủ động cho mình bằng cách phát huy tính linh hoạt, thái độ tiếp nhận và cách ứng xử của bạn đối với các sự việc cũng như đối với người khác trong giao tiếp. Bạn đang sống và làm việc ở một môi trường phát triển, bạn không thể để người khác kiểm soát hay điều khiển mơ ước của bạn. Chủ động theo đuổi và lên kế hoạch cho mơ ước của chính bản thân là con đường duy nhất để bạn sống với chính mình. Khi bạn hăm hở bắt tay thực hiện nó, bạn sẽ tạo ra được một cuộc sống thú vị và có giá trị. Hành trình cuộc đời của con người, chính là khám phá ra những năng lực và khả năng của bản thân. Chỉ cần bạn luôn sống ở thể chủ động, thành công sẽ luôn đến với bạn. Hãy bình tĩnh, tự tin và quyết đoán để luôn là người chủ động trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống