Hoàng Thị Bảo Châu
Giới thiệu về bản thân
Câu 2. Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao của tác giả: ăn măng trúc, ăn giá, tắm hồ sen, tắm ao.
Câu 3:
– Biện pháp tu từ liệt kê: Một mai, một cuốc, một cần câu.
– Tác dụng:
+ Tạo sự cân xứng, nhịp nhàng, hài hòa cho lời thơ.
+ Nhấn mạnh: sự lựa chọn phương châm sống, cách ứng xử của tác giả – chọn lối sống tĩnh tại, an nhàn; vừa thể hiện sắc thái trào lộng, mỉa mai đối với cách sống ham danh vọng, phú quý…
Câu 4:
Quan niệm khôn – dại của tác giả:
– Dại: “tìm nơi vắng vẻ” – nơi tĩnh tại của thiên nhiên, thảnh thơi của tâm hồn.
– Khôn: “đến chốn lao xao” – chốn cửa quyền bon chen, thủ đoạn sát phạt.
=> Đó là một cách nói ngược: khôn mà khôn dại, dại mà dại khôn của tác giả.
=>Thái độ tự tin vào sự lựa chọn của bản thân và hóm hỉnh mỉa mai quan niệm sống bon chen của thiên hạ.
Câu 5:
Nguyễn Bỉnh Khiêm là một người có nhân cách cao đẹp, thanh bạch và trí tuệ uyên thâm. Ông chọn lối sống nhàn, hòa hợp với thiên nhiên, không màng công danh phú quý. Qua bài thơ, ta cảm nhận được một con người biết đủ, biết hài lòng với cuộc sống giản dị, xem vinh hoa như giấc chiêm bao. Nhân cách của ông thể hiện tinh thần triết lý sống sâu sắc, có giá trị lâu bền.
Câu 1:
Nhân vật Bê-li-cốp trong đoạn trích Người trong bao của Sê-khốp là một điển hình cho lối sống khép kín, bảo thủ và sợ hãi. Ngay từ hình dáng bên ngoài, Bê-li-cốp đã gợi lên sự tù túng khi luôn bao bọc mình trong những lớp vỏ vật chất như áo bành tô, giày cao su, ô che, kính râm… Không chỉ vậy, tư tưởng và suy nghĩ của ông ta cũng bị “đóng bao”, chỉ dựa vào các chỉ thị, thông tư, cấm đoán để hành động. Lối sống này khiến Bê-li-cốp trở thành một con người xa rời thực tại, luôn hoài niệm quá khứ, trốn tránh mọi sự đổi thay. Đáng sợ hơn, nỗi ám ảnh về khuôn khổ của ông ta đã tác động tiêu cực đến cả cộng đồng, khiến mọi người xung quanh cũng trở nên e dè, sợ hãi. Qua hình tượng nhân vật này, Sê-khốp không chỉ phê phán lối sống tù túng, bảo thủ mà còn cảnh báo về những “cái bao” vô hình trong xã hội, thứ có thể kìm hãm sự phát triển của cá nhân và cộng đồng. Tác phẩm khuyến khích con người mạnh dạn bước ra khỏi những định kiến để sống một cuộc đời ý nghĩa hơn.
Câu 1 - Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài là: Tự sự.
Câu 2 Nhân vật trung tâm của đoạn trích là Bê-li-cốp.
Câu 3 - Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba.
- Tác dụng:
+ Đảm bảo tính khách quan cho câu chuyện.
+ Kể chuyện một cách linh hoạt.
+ Giúp câu chuyện trở nên sinh động, hấp dẫn.Câu 4
- Những chi tiết miêu tả chân dung Bê-li-cốp:
+ Đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô ấm cốt bông. Ô hắn để trong bao, chiếc đồng hồ quả quýt cũng để trong bao bằng da hươu; và khi rút chiếc dao nhỏ để gọt bút chì thì chiếc dao ấy cũng đặt trong bao; cả bộ mặt hắn ta nữa dường như cũng ở trong bao vì lúc nào hắn cũng giấu mặt sau chiếc cổ áo bành tô bẻ đứng lên.
+ Hắn đeo kính râm, mặc áo bông chần, lỗ tai nhét bông.
- Nhan đề đoạn trích được đặt là Người trong bao vì:
+ Tất cả những đồ vật của Bê-li-cốp đều được đặt trong những cái bao kín.
+ Ngay cả chính bản thân Bê-li-cốp cũng tự ẩn mình vào trong những cái “bao”, cắt đi mọi giao cảm với đời.
+ Chiếc bao là ẩn dụ cho việc không dám bước ra khỏi vòng an toàn của mình.
Câu 5
Bài học rút ra từ đoạn trích:
- Cần có lối sống cởi mở, tích cực, không nên tự giam mình trong những định kiến hay nỗi sợ vô hình.
- Phải biết thay đổi, thích nghi với cuộc sống, không bảo thủ, lạc hậu như Bê-li-cốp.
- Phê phán những tư tưởng khuôn mẫu, giáo điều khiến con người mất đi sự tự do và sáng tạo.
- Cảnh báo về những “cái bao” vô hình trong xã hội – những tư tưởng áp đặt khiến con người sống thụ động, hèn nhát.