Nguyễn Phương Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
- Văn bản trên có phương thức biểu đạt là nghị luận.
Câu 2 :
- Chủ thể của bài viết là vua Lê Lợi.
Câu 3 :
- Mục đích chính của văn bản: Kêu gọi việc tiến cử và tự tiến cử người hiền tài để giúp vua Lê Lợi xây dựng đất nước.
- Những đường lối tiến cử người hiền tài được đề cập trong văn bản
- Các văn võ đại thần, công hầu, đại phu từ tam phẩm trở lên đều phải cử người có tài, bất kể là ở triều đình hay thôn dã, đã xuất sĩ hay chưa.
- Người có tài kinh luân mà bị khuất hoặc hào kiệt náu mình nơi làng quê, binh lính cũng có thể tự tiến cử. - Những người tiến cử được hiền tài sẽ được thưởng, tùy theo tài năng của người được tiến cử.
Câu 4 :
- Để chứng minh cho luận điểm đó người viết nêu ra những tấm gương điển hình từ thời Hán và Đường:
+ Tiêu Hà tiến cử Tào Tham, Nguy Vô Tri tiến cử Trần Bình.
+ Địch Nhân Kiệt tiến cử Trương Cửu Linh, Tiêu Tung tiến cử Hàn Hưu.
- Nhận xét về cách nêu dẫn chứng :
+ Các dẫn chứng được chọn lọc kỹ lưỡng, có tính điển hình cao và phù hợp với bối cảnh nghị luận.
+ Tác giả không chỉ kể tên mà còn nhấn mạnh vai trò của việc tiến cử trong sự thành công của các triều đại, từ đó tăng tính thuyết phục.
Câu 5 :
- Nhận xét về phẩm chất của chủ thể bài viế :
+ Có trách nhiệm : Vua Lê Lợi tự nhận trách nhiệm nặng nề trong việc trị quốc và luôn mong muốn tìm người tài giúp sức.
+ Khiêm tốn và cầu thị : Ông không câu nệ tiểu tiết, sẵn sàng chấp nhận cả những người tự tiến cử.
+ Sáng suốt và công bằng : Đưa ra chính sách thưởng phạt rõ ràng trong việc tiến cử hiền tài, dựa trên tài năng và đức độ.
+ Quan tâm đến hiền tài : Hiểu rõ vai trò quan trọng của nhân tài trong việc xây dựng đất nước và sẵn lòng trọng dụng người tài từ mọi tầng lớp.
Câu 1 :
Bài làm
Thành công đến từ việc bạn biết chủ động trong mọi tình huống, mọi hoàn cảnh. Chính vì thế, chúng ta có thể khẳng định: chủ động có vai trò mấu chốt trong việc đưa con người đến thành công. Những người có tính chủ động là những người tự tin và biết mình cần làm gì trong cuộc sống. Họ theo đuổi đam mê bằng tất cả lòng nhiệt huyết và quyết tâm, không những thế họ còn thành công trên hầu hết mọi phương diện của cuộc sống, đặc biệt khi có cạnh tranh. Người có tính chủ động sẽ suy nghĩ, hành động độc lập, làm chủ được tình thế. Khi có vấn đề xảy ra trước hết họ nhìn nhận chính bản thân mình, tìm ra khó khăn để vượt qua. Tính chủ động không phải là làm bừa mà là dám nghĩ, dám nói và dám làm. Nếu bạn dám hành động, hành động có suy nghĩ, chủ động và kiên quyết thì mọi việc đều dẫn đến thành công. Trong một xã hội đang ngày càng phát triển, bạn cần phải chủ động để không bị tụt lùi. Ngay từ hôm nay bạn nên luyện tập cách sống chủ động cho mình bằng cách phát huy tính linh hoạt, thái độ tiếp nhận và cách ứng xử của bạn đối với các sự việc cũng như đối với người khác trong giao tiếp. Bạn đang sống và làm việc ở một môi trường phát triển, bạn không thể để người khác kiểm soát hay điều khiển mơ ước của bạn. Chủ động theo đuổi và lên kế hoạch cho mơ ước của chính bản thân là con đường duy nhất để bạn sống với chính mình. Khi bạn hăm hở bắt tay thực hiện nó, bạn sẽ tạo ra được một cuộc sống thú vị và có giá trị. Hành trình cuộc đời của con người, chính là khám phá ra những năng lực và khả năng của bản thân. Chỉ cần bạn luôn sống ở thể chủ động, thành công sẽ luôn đến với bạn. Hãy bình tĩnh, tự tin và quyết đoán để luôn là người chủ động trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống.
Câu 2 :
Văn bản này dường như là một đoạn thơ cổ điển Việt Nam, có thể là của nhà thơ Nguyễn Du hoặc một nhà thơ khác trong thời kỳ đó. Cảm nhận của tôi về văn bản này là:
+ Ngôn ngữ sử dụng rất giàu hình ảnh và âm thanh, tạo nên một bức tranh sống động về cảnh quan và cuộc sống của người dân.
+ Thơ có một nhịp điệu và vần điệu rất đẹp, tạo nên một cảm giác êm ái và dễ chịu.
+ Nội dung thơ dường như mô tả một cảnh quan idyllic, với hình ảnh của thiên nhiên (thạch lựu, hồng liên trì) và cuộc sống của người dân (lao xao chợ cá, dắng dỏi cầm ve).
+ Tuy nhiên, cũng có thể thấy được một số dấu hiệu của sự hoài niệm và mong muốn, như trong câu "Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng, Dân giàu đủ khắp đòi phương".
Tổng thể, văn bản này là một đoạn thơ rất đẹp và giàu hình ảnh, tạo nên một cảm giác êm ái và dễ chịu cho người đọc.
Câu 1 :
- Thể thơ: Thất ngôn bát cú đường luật.
Câu 2 :
- Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hằng ngày đạm bạc thanh cao của tác giả là :
"Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn, người đến chốn lao xao
Thu ăn măng trúc, đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao".
Câu 3 :
- Các từ ngữ được liệt kê là : một mai , một quốc , một đào.
- Tác dụng của biện pháp tu từ này là : Tạo nhịp điệu đều đặn , chậm rãi . Gợi tả cuộc sống giản dị , thanh bạch . Nhấn mạnh sự tự do , phóng khoáng của con người và nhằm tạo sự đối lập với cuộc sống xô bồ , bon chen.
Câu 4 :
- Quan niệm dại – khôn của tác giả trong hai câu thơ đặc biệt ở chỗ :
Quan niệm sống của tác giả , có chút mỉa mai , ngạo nghễ.
+ Tác giả tự nhận mình "ngu" dại , đây là cái ngu dại của bậc đại trí ( đại trí như ngu ), thực chất là "khôn".
+ Ông khiêm tốn , không khoe khoang đây là cái thức của người trí nhân.
Câu 5 :
Bài làm
Nguyễn Bỉnh Khiêm là một người học bác uyên thâm, đã từng lăn lộn chốn quan trường, đã hiểu quy luật biến dịch của cuộc đời, cũng hiểu danh lợi là phù du, do đó ông đã tìm đến cuộc sống tĩnh lặng cho tâm hồn, hòa nhập cùng thiên nhiên xem phú quý như một giấc chiêm bao, một giấc mộng phù du hư ảo. Đó mới chính là cuộc sống của một nhân cách lớn, một nhà trí tuệ lớn.