Nguyễn Phương Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 

                                                                                                Bài làm 

           Nhà văn Sê Khốp lừng danh có nhiều tác phẩm viết về thời kỳ xã hội của Nga trong đó nhân vật Bê-li-cốp trong truyện " Người trong bao " đại diện cho tầng lớp cũ của Nga cổ hủ, ích kỷ và cô lập với thế giới bên ngoài.

           Truyện kể về nhân vật Bê-li-cốp làm giáo viên, con người kì quái và xa lạ với thế giới xung quanh, mọi thứ ông đều cất trong bao, từ ô, chiếc đồng hồ cho đến cả khuôn mặt, mọi thứ đều che giấu cẩn thận. Có thể thấy rõ hắn ta sợ mọi thứ xung quanh và lo ngại những thứ bên ngoài xã hội sẽ tác động đến mình.

           Nhân vật có nhiều hành động kỳ là điều này thu hút người đọc diễn biến của truyện, ăn mặc khác người gương mặt trông lúc nào cũng nhợt nhạt, luôn đi giày cao su, mặc áo bành tô, đeo kính râm, đội mũ…. hắn ta sống lúc nào cũng trong không gian chật hẹp, ngột ngạt, khi đi ngủ dù trời lạnh hay nóng Bê-li-cốp vẫn đắp chăn kín đầu, cuộc sống của hắn ta lúc nào cũng gói gọn hệt như trong một chiếc bao, ông ta như sợ mọi thứ. Tác giả đã miêu tả nhân vật với nhiều chi tiết rất chân thực giúp lột tả lối sống của tầng lớp tri thức Nga giai đoạn cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20.

           Nhân vật Bê-li-cốp khiến mọi người phải xa lánh và sợ hãi, ngay cả những đồng nghiệp hay lãnh đạo trong trường hắn cũng đến nhà, ngồi lì mà chẳng làm gì. Lối sống đó ảnh hưởng tiêu cực đến đồng nghiệp, những người xung quanh và rộng hơn là cả thành phố, những con người như hắn tác động xấu đến cả một thế hệ.

          Kết cục có thể báo trước đó là cái chết đến với hắn, sau cuộc tranh luận nảy lửa với chị em Va-ren-ca hắn trở về trong sự tức giận và nhục nhã, chỉ trong thời gian ngắn Bê-li-cốp qua đời, hắn chết như là một hệ quả tất yếu của lối sống cổ hủ, bảo thủ. Sự kết thúc của một con người, tư tưởng dường như chỉ mang lại cảm giác nhẹ nhõm, thoải mái một thời gian ngắn bởi sự ngột ngạt, u ám đã quay trở lại. Lối sống tiêu cực của hắn đã gây ảnh hưởng đến mọi người, trong thành phố, đất nước này còn biết bao nhiêu “người trong bao” vẫn còn tồn tại.

           Vấn đề cốt lõi mà tác giả muốn nói đến đó là cần phải xóa bỏ đi chế độ cũ, chừng nào xã hội thối nát, trì trệ còn tồn tại sẽ sản sinh ra rất nhiều Bê-li-cốp khác, đây là nhiệm vụ không hề đơn giản mà cần sự hành động của toàn xã hội để giúp xã hội tiến bộ, văn minh hơn.

          Bê-li-cốp chính là đại diện cho kiểu người trong xã hội cũ của nước Nga trong thế kỷ 19, với lời lẽ biếm họa, sâu cay tác giả muốn phê phán, lên những kiểu người cũ đang làm trì trệ xã hội và mong muốn một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Câu 2

                     Bài làm 

  Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mình những hành trang vững chắc để đối diện với mọi khó khăn và thử thách trong cuộc sống. Một trong những cách để giúp bản thân trở nên mạnh mẽ hơn chính là thoát ra khỏi vùng an toàn mà mình tự tạo. Lúc nào cũng ẩn mình trong một vỏ bọc hoàn hảo chưa chắc đã là điều tốt. Khi con người không dám trải nghiệm, cuộc sống trở nên vô nghĩa. Chỉ khi chúng ta dám phá bỏ vỏ kén của mình, chúng ta mới có thể học hỏi thêm nhiều bài học quý giá, trở nên mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn và trưởng thành hơn. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể thực hiện được ước mơ và hoài bão của mình.

                         Cậu sinh viên người Mông đầu tiên của Đại học Fulbright - Khang A Tủa - đã chọn bước ra ngoài thế giới bao la để thay đổi cuộc sống của mình. Với những chàng trai Mông ở quê hương Tủa, vùng an toàn chính là ở nhà, lập gia đình và làm nương rẫy. Tủa đã chọn một con đường khác - con đường học vấn - để thử thách bản thân và mong muốn giúp đỡ gia đình, giúp quê hương thoát khỏi đói nghèo.

                        Hành trình của Tủa không hề dễ dàng. Anh phải vượt qua rất nhiều khó khăn, từ việc học tập trong một môi trường hoàn toàn mới mẻ cho đến việc hòa nhập với những giá trị văn hóa khác biệt. Nhưng chính những khó khăn đó đã giúp anh trưởng thành, kiên cường và tạo nên những thành tựu đáng tự hào.

                        Vì vậy, các bạn trẻ ơi, hãy cứ mạnh mẽ dấn thân và làm nên những điều kỳ diệu. Hãy nhớ rằng, chỉ khi chúng ta dám thoát ra khỏi vùng an toàn của mình, dám đối mặt với những thử thách mới, chúng ta mới có thể phát triển và biến những giấc mơ thành hiện thực. Cuộc sống này là một hành trình đầy sắc màu, hãy tận hưởng và khám phá những điều tuyệt vời mà nó mang lại. Chỉ khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, chúng ta mới có thể thấy được khả năng thực sự của mình, trải nghiệm những điều mới mẻ và đạt được những thành công to lớn trong cuộc sống.

Câu 1: PTBĐ chính đc sử dụng trong bài là : Tự Sự

Câu 2: Nhân vật xưng " tôi " là nhân vật trung tâm

Câu 3: Đoạn trích trên được sử dụng ngôi kể thứ Ba , người kể giấu mình giúp kể cả được những biểu hiện sâu kín nhất trong nội tâm nhân vật .

Câu 4:

-Chi tiết:

+ Hàng ngày đều đi giày cao su,

+cầm ô

+ nhất thiết cầm bành tô ấm cốt bông

+Chiếc đồng hồ quả quýt

+ Chiếc dao nhỏ để gọt bút chì

=> tất cả đều được đựng trong một cái bao

+ Mặt cũng được so sánh như ở trong chiếc bao vì lúc nào cũng giấu mặt sau chiếc cổ áo bành tô bẻ đứng lên.

- Theo em lý do đoạn trích được đặt là " Người trong bao vì " Nhân vật chính của Câu chuyện được kể đến là một người cái gì cũng liên quan đến chiếc bao. Là một người có khát vọng mãnh liệt thu mình lại với thế giới giống như núp trong một cái bao và không muốn tiếp xúc với ai tự cô lập chính bản thân mình. Nên đoạn trích có tên " Người trong bao" là như thế.

Câu 5: Theo em bài học rút ra qua đoạn trích đó là :

+ Hãy sống một cuộc sống lành mạnh, vui tươi, hòa đồng với mọi người xung quanh để xây dựng một cuộc sống lành mạnh.

+ Không nên có tính cách thu mình lại với thế giới hay cô lập chính bản thân mình với mọi người xung quanh, học cách giao tiếp, cởi mở , thân thiện với mọi người xung quanh.

+ Hãy đối mặt với cuộc sống hiện tại và không nên quá bận tâm về quá khứ. trong quá khứ ai cũng có niềm vui và nỗi buồn riêng. Việc khơi gợi lại quá khứ là một chuyện không tốt.

Câu 1 :

                                                                                       Bài Làm

         Trong văn bản "Chiếu cầu hiền tài", Nguyễn Trãi thể hiện nghệ thuật lập luận sắc sảo và thuyết phục. Ông bắt đầu bằng cách khẳng định tầm quan trọng của nhân tài trong việc xây dựng và bảo vệ đất nước. Sau đó, ông chỉ ra những hạn chế của chế độ tuyển chọn quan lại thời đó, nơi mà "thi cử không công bằng, người tài không được trọng dụng". Nguyễn Trãi lập luận rằng, để tìm kiếm và trọng dụng nhân tài, cần phải thay đổi cách thức tuyển chọn và đánh giá. Ông đề xuất phương pháp "tuyển chọn dựa trên tài năng và đức hạnh", thay vì dựa vào quan hệ và địa vị xã hội. Nguyễn Trãi cũng sử dụng nghệ thuật so sánh để làm nổi bật ý tưởng của mình. Ông so sánh việc tìm kiếm nhân tài với việc tìm kiếm "ngọc quý" và "lâm sản", nhấn mạnh rằng, việc tìm kiếm và trọng dụng nhân tài là một việc làm quan trọng và cần thiết. Tổng thể, nghệ thuật lập luận của Nguyễn Trãi trong "Chiếu cầu hiền tài" thể hiện sự sắc sảo, thuyết phục và sâu sắc. Ông sử dụng các phương pháp lập luận khác nhau để làm nổi bật ý tưởng của mình và thuyết phục người đọc.

Câu 2 :

                                                                            Bài làm

            Chủ tịch Hồ Chí Minh từng thể hiện sự nhận thức sâu sắc về vai trò của thế hệ trẻ trong quá trình xây dựng đất nước bằng câu nói: "Sự tươi đẹp của non sông Việt Nam, khả năng cạnh tranh với các cường quốc trên thế giới, và cả sự phát triển của đất nước chúng ta đều dựa vào phần lớn vào việc học tập và phấn đấu của các bạn trẻ." Thế hệ trẻ được xem là trụ cột quan trọng để đưa Việt Nam vươn lên trở thành một đất nước mạnh mẽ và phồn thịnh trên trường quốc tế.

Tuy nhiên, ngày nay, chúng ta đang đối mặt với một thực tế đáng buồn, đó là sự "chảy máu chất xám." Đơn giản, đây là hiện tượng khi một số lượng lớn các nhân tài trẻ và trí thức của Việt Nam quyết định định cư, làm việc tại nước ngoài thay vì quay về đóng góp cho quê hương. "Chất xám" ở đây đại diện cho trí tuệ, sự sáng tạo và năng lực của con người.

Rất nhiều bạn trẻ và những tài năng xuất sắc của Việt Nam sau khi học tập ở nước ngoài quyết định ở lại đóng góp tài năng và sáng tạo để tạo ra giá trị vật chất cho cộng đồng nơi họ đang sinh sống, thay vì trở về quê hương. Tình trạng này dẫn đến sự "thất thoát" của những nguồn nhân lực xuất sắc và ảnh hưởng đến quá trình xây dựng và phát triển đất nước.

Nguyên nhân của tình trạng chảy máu chất xám có thể được phân tích từ hai góc độ: góc độ cá nhân và góc độ cơ cấu xã hội. Từ góc độ cá nhân, nhiều người trẻ thích hưởng lợi từ môi trường làm việc tốt hơn và thu nhập cao hơn ở nước ngoài. Từ góc độ cơ cấu xã hội, Việt Nam vẫn đang phải đối mặt với sự phát triển kém cỏi so với các quốc gia tiên tiến, thiếu điều kiện và chế độ đãi ngộ không thực sự thúc đẩy sự phát triển của tài năng trong nước. Để giải quyết vấn đề này, chúng ta cần phải thực hiện các biện pháp như thu hút và giữ chân tài năng, tạo điều kiện làm việc hấp dẫn cho họ.

Bên cạnh đó, mỗi cá nhân cũng cần phát huy tình yêu đối với đất nước và tinh thần dân tộc, sẵn sàng đóng góp khả năng và sức lực để đưa Việt Nam tiến bước phía trước, thực hiện lời dạy của Bác Hồ và góp phần vào sự phát triển giàu đẹp của đất nước.

Câu 1 : 

- Văn bản trên có phương thức biểu đạt là nghị luận.

Câu 2 :

- Chủ thể của bài viết là vua Lê Lợi.

Câu 3 :

Mục đích chính của văn bản: Kêu gọi việc tiến cử và tự tiến cử người hiền tài để giúp vua Lê Lợi xây dựng đất nước.

- Những đường lối tiến cử người hiền tài được đề cập trong văn bản

 - Các văn võ đại thần, công hầu, đại phu từ tam phẩm trở lên đều phải cử người có tài, bất kể là ở triều đình hay thôn dã, đã xuất sĩ hay chưa.

- Người có tài kinh luân mà bị khuất hoặc hào kiệt náu mình nơi làng quê, binh lính cũng có thể tự tiến cử. - Những người tiến cử được hiền tài sẽ được thưởng, tùy theo tài năng của người được tiến cử.

Câu 4 :

 Để chứng minh cho luận điểm đó người viết nêu ra những tấm gương điển hình từ thời Hán và Đường:

            + Tiêu Hà tiến cử Tào Tham, Nguy Vô Tri tiến cử Trần Bình.

            + Địch Nhân Kiệt tiến cử Trương Cửu Linh, Tiêu Tung tiến cử Hàn Hưu.

- Nhận xét về cách nêu dẫn chứng :

           + Các dẫn chứng được chọn lọc kỹ lưỡng, có tính điển hình cao và phù hợp với bối cảnh nghị luận.

          + Tác giả không chỉ kể tên mà còn nhấn mạnh vai trò của việc tiến cử trong sự thành công của các triều đại, từ đó tăng tính thuyết phục.

Câu 5 :

Nhận xét về phẩm chất của chủ thể bài viế :

        + Có trách nhiệm : Vua Lê Lợi tự nhận trách nhiệm nặng nề trong việc trị quốc và luôn mong muốn tìm người tài giúp sức.

       + Khiêm tốn và cầu thị : Ông không câu nệ tiểu tiết, sẵn sàng chấp nhận cả những người tự tiến cử.

      + Sáng suốt và công bằng : Đưa ra chính sách thưởng phạt rõ ràng trong việc tiến cử hiền tài, dựa trên tài năng và đức độ.

       + Quan tâm đến hiền tài : Hiểu rõ vai trò quan trọng của nhân tài trong việc xây dựng đất nước và sẵn lòng trọng dụng người tài từ mọi tầng lớp.

Câu 1 :

                                                                                Bài làm 

         Thành công đến từ việc bạn biết chủ động trong mọi tình huống, mọi hoàn cảnh. Chính vì thế, chúng ta có thể khẳng định: chủ động có vai trò mấu chốt trong việc đưa con người đến thành công. Những người có tính chủ động là những người tự tin và biết mình cần làm gì trong cuộc sống. Họ theo đuổi đam mê bằng tất cả lòng nhiệt huyết và quyết tâm, không những thế họ còn thành công trên hầu hết mọi phương diện của cuộc sống, đặc biệt khi có cạnh tranh. Người có tính chủ động sẽ suy nghĩ, hành động độc lập, làm chủ được tình thế. Khi có vấn đề xảy ra trước hết họ nhìn nhận chính bản thân mình, tìm ra khó khăn để vượt qua. Tính chủ động không phải là làm bừa mà là dám nghĩ, dám nói và dám làm. Nếu bạn dám hành động, hành động có suy nghĩ, chủ động và kiên quyết thì mọi việc đều dẫn đến thành công. Trong một xã hội đang ngày càng phát triển, bạn cần phải chủ động để không bị tụt lùi. Ngay từ hôm nay bạn nên luyện tập cách sống chủ động cho mình bằng cách phát huy tính linh hoạt, thái độ tiếp nhận và cách ứng xử của bạn đối với các sự việc cũng như đối với người khác trong giao tiếp. Bạn đang sống và làm việc ở một môi trường phát triển, bạn không thể để người khác kiểm soát hay điều khiển mơ ước của bạn. Chủ động theo đuổi và lên kế hoạch cho mơ ước của chính bản thân là con đường duy nhất để bạn sống với chính mình. Khi bạn hăm hở bắt tay thực hiện nó, bạn sẽ tạo ra được một cuộc sống thú vị và có giá trị. Hành trình cuộc đời của con người, chính là khám phá ra những năng lực và khả năng của bản thân. Chỉ cần bạn luôn sống ở thể chủ động, thành công sẽ luôn đến với bạn. Hãy bình tĩnh, tự tin và quyết đoán để luôn là người chủ động trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống.

Câu 2 :

     Văn bản này dường như là một đoạn thơ cổ điển Việt Nam, có thể là của nhà thơ Nguyễn Du hoặc một nhà thơ khác trong thời kỳ đó. Cảm nhận của tôi về văn bản này là:

     + Ngôn ngữ sử dụng rất giàu hình ảnh và âm thanh, tạo nên một bức tranh sống động về cảnh quan và cuộc sống của người dân.

+ Thơ có một nhịp điệu và vần điệu rất đẹp, tạo nên một cảm giác êm ái và dễ chịu.

+ Nội dung thơ dường như mô tả một cảnh quan idyllic, với hình ảnh của thiên nhiên (thạch lựu, hồng liên trì) và cuộc sống của người dân (lao xao chợ cá, dắng dỏi cầm ve).

 + Tuy nhiên, cũng có thể thấy được một số dấu hiệu của sự hoài niệm và mong muốn, như trong câu "Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng, Dân giàu đủ khắp đòi phương".

Tổng thể, văn bản này là một đoạn thơ rất đẹp và giàu hình ảnh, tạo nên một cảm giác êm ái và dễ chịu cho người đọc.

Câu 1 :

- Thể thơ: Thất ngôn bát cú đường luật.

Câu 2 :

- Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hằng ngày đạm bạc thanh cao của tác giả là :

                     "Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
                          Người khôn, người đến chốn lao xao 
                          Thu ăn măng trúc, đông ăn giá
                          Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao".

Câu 3 :

    - Các từ ngữ được liệt kê là : một mai , một quốc , một đào.

   - Tác dụng của biện pháp tu từ này là : Tạo nhịp điệu đều đặn , chậm rãi . Gợi tả cuộc sống giản dị , thanh bạch . Nhấn mạnh sự tự do , phóng khoáng của con người và nhằm tạo sự đối lập với cuộc sống xô bồ , bon chen. 

Câu 4 :

 Quan niệm dại – khôn của tác giả trong hai câu thơ đặc biệt ở chỗ :

  Quan niệm sống của tác giả , có chút mỉa mai , ngạo nghễ.

             + Tác giả tự nhận mình "ngu" dại , đây là cái ngu dại của bậc đại trí ( đại trí như ngu ), thực chất là "khôn".

             + Ông khiêm tốn , không khoe khoang đây là cái thức của người trí nhân.

Câu 5 :

                                                                     Bài làm

         Nguyễn Bỉnh Khiêm là một người học bác uyên thâm, đã từng lăn lộn chốn quan trường, đã hiểu quy luật biến dịch của cuộc đời, cũng hiểu danh lợi là phù du, do đó ông đã tìm đến cuộc sống tĩnh lặng cho tâm hồn, hòa nhập cùng thiên nhiên xem phú quý như một giấc chiêm bao, một giấc mộng phù du hư ảo. Đó mới chính là cuộc sống của một nhân cách lớn, một nhà trí tuệ lớn.