Lưu Lý Kim Huệ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lưu Lý Kim Huệ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm.

Câu 2: Hình ảnh đời mẹ được so sánh với bến vắng bên sông, cây tự quên mình trong quả, trời xanh nhẫn nại sau mây.

Câu 3:

– Biện pháp tu từ ẩn dụ:

+ Quả chín: ẩn dụ cho sự khôn lớn, thành công của con cái.

+ cây: ẩn dụ cho hình ảnh người mẹ.

Quả chín rồi ai dễ nhớ ơn cây: khi lớn khôn, trưởng thành, mấy ai còn nhớ tới công lao chăm sóc, dưỡng dục của mẹ.

– Tác dụng của biện pháp tu từ ẩn dụ:

+ Giúp cho câu thơ trở nên gợi hình, gợi cảm hơn.

+ Khẳng định công lao to lớn của mẹ; đưa ra bức thông điệp về việc hãy biết ơn người mẹ đã sinh ra ta, nuôi nấng ta khôn lớn.

Câu 4: Hai dòng thơ Con muốn có lời gì đằm thắm/ Ru tuổi già của mẹ tháng năm nay khẳng định tình cảm yêu thương, trân trọng, quan tâm, lo lắng của người con đối với người mẹ.

Câu 5:

Trong cuộc sống, lòng biết ơn có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với sự hoàn thiện và phát triển nhân cách con người. Lòng biết ơn là tấm lòng tri ân, luôn ghi nhớ công ơn nuôi dạy, giúp đỡ của người khác với mình. Lòng biết ơn được biểu hiện ở cả trong suy nghĩ lẫn những hành động từ cụ thể đến lớn lao. Đó là suy nghĩ, thái độ trân trọng, kính mến, là hành động trả ơn, báo đáp công ơn của bản thân với những người có ơn với mình. Cụ thể, đất nước Việt Nam đã thể hiện lòng biết ơn của mình bằng những ngày lễ mang tính chất kỉ niệm, tưởng nhớ, ví dụ như ngày 20/11 là ngày để tất cả thế hệ học sinh cả nước tri ân đối với công lao dạy dỗ của thầy cô giáo, ngày 27/7 là ngày ghi nhớ công lao của thương binh liệt sĩ – những người đã hi sinh máu xương, cuộc đời của mình để bảo vệ Tổ quốc… Lòng biết ơn có ý nghĩa vô cùng thiêng liêng và là sợi dây để gắn bó tình cảm giữa người với người. Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay, có rất nhiều người đi ngược lại với truyền thống đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, có thái độ và hành động vô ơn, “ăn cháo đá bát”. Những hành vi này đều đáng bị lên án để họ có thể nhận thấy lỗi sai, từ đó thay đổi nhận thức, suy nghĩ một cách tích cực nhất.

Câu 1:

“Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta/Mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay”. Câu hát đã gợi cho ta nhiều suy ngẫm về sự cống hiến của thế hệ trẻ ngày nay. Vậy sự cống hiến là gì và vai trò của nó là gì? Cống hiến là sự hy sinh bản thân, là dốc lòng đóng góp công sức vào việc chung của tập thể, cộng đồng. Đối với thời đại hiện nay, sự cống hiến của các thế hệ, đặc biệt là của thế hệ trẻ là vô cùng quan trọng. Ta có thể thấy được sự cống hiến của thế hệ trẻ ở mọi lúc mọi nơi. Trong thời chiến, họ là những thanh niên xung phong xả thân mình vì độc lập tự do của Tổ quốc. Trở lại thời bình, thế hệ trẻ lại miệt mài học tập, rèn luyện đem lại những tấm huy chương sáng giá, không ngừng khám phá, tìm tòi sáng tạo những cái mới góp phần xây dựng đất nước. Tất cả những sự cống hiến ấy thật cao đẹp và có ý nghĩa thật sâu sắc. Việc làm ấy không chỉ giúp thế hệ trẻ có những hiểu biết sâu rộng, làm nền tảng để bước vào tương lai, thể hiện một phong cách sống cao đẹp mà còn giúp đất nước ngày càng phát triển, hòa nhập với thế giới một cách bình đẳng, khẳng định vị thế trước toàn thế giới. Chính vì những lợi ích to lớn như vậy mà thế hệ trẻ phải biết cách gìn giữ và phát huy hơn nữa, cống hiến nhiều hơn nữa để giúp đất nước ngày càng phát triển. Song, bên cạnh việc thế hệ trẻ biết cống hiến cho đất nước thì một số bạn trẻ khác lại chỉ biết mưu cầu lợi ích riêng, không biết cống hiến, hay lười nhác, ỷ lại ta phải lên án những hành động ích kỷ đó và bài trừ nó để xã hội được phát triển tốt hơn. Việc cống hiến của thế hệ trẻ đối với đất nước là vô cùng quan trọng và là một hành động cao đẹp. Là học sinh, là thế hệ trẻ của đất nước, tôi cũng như các bạn hãy học tập, rèn luyện bản thân để góp một phần nhỏ bé của mình cống hiến cho quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Câu 2:

Nguyễn Ngọc Tư là một nhà văn trẻ của mảnh đất Cà Mau xinh đẹp, cô đã để lại cho đời nhiều tác phẩm hay và ý nghĩa. Trong đó phải kể đến "Biển người mênh mông"-một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng đầy sâu sắc. Tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh những người con Nam Bộ chất phác, thật thà và giàu tình yêu thương. Điều này được thể hiện rõ nét nhất thông qua nhân vật Phi và Ông Sáu Đèo.

Phi là một cậu bé có hoàn cảnh khó khăn, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống cùng với chú thím. Cậu bé ấy không chỉ thiếu thốn về mặt vật chất mà còn cả thiếu thốn về tinh thần. Tuy nhiên, ở Phi vẫn ánh lên vẻ đẹp của sự hồn nhiên, lạc quan và yêu đời. Cậu bé ấy luôn tìm thấy niềm vui trong cuộc sống, dù cho có khó khăn, vất vả đến đây. Phi cũng là một cậu bé rất hiếu thảo, biết ơn những người đã giúp đỡ mình. Khi được ông Sáu Đèo cưu mang, Phi đã coi ông như cha ruột của mình. Cậu bé ấy luôn cố gắng học tập, lao động để báo đáp công ơn của ông. Bên cạnh đó, Phi còn là một cậu bé rất dũng cảm, kiên cường. Trong trận lũ lịch sử năm 2000, khi mọi người đều hoảng loạn, sợ hãi thì Phi bình tĩnh, dũng cảm giúp đỡ mọi người. Cậu bé ấy đã cùng với ông Sáu Đèo chèo thuyền đi cứu người bị nạn. Hành động của Phi đã khiến mọi người vô cùng xúc động và khâm phục.

Ông Sáu Đèo là một người đàn ông trung niên, góa vợ, sống một mình. Ông là một người hiền lành, tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Khi thấy Phi bơ vơ, không nơi nương tựa, ông đã đưa cậu bé về nhà nuôi nấng, chăm sóc. Ông Sáu Đèo cũng là một người rất yêu thiên nhiên, yêu quê hương. Ông thường xuyên dẫn Phi đi dạo quanh làng, kể cho cậu bé nghe những câu chuyện về quê hương, về những con người Nam Bộ chất phác, thật thà. Ông Sáu Đèo cũng là một người rất kiên cường, bất khuất. Trong trận lũ lịch sử năm 2000, khi mọi người đều hoảng loạn, sợ hãi thì ông vẫn bình tĩnh, dũng cảm chèo thuyền đi cứu người bị nạn. Hành động của ông đã góp phần giảm thiểu thiệt hại do lũ gây ra.

Hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo là đại diện tiêu biểu cho những người Nam Bộ chất phác, thật thà và giàu tình yêu thương. Họ là những con người giản dị, mộc mạc nhưng lại ẩn chứa trong mình một tấm lòng cao đẹp. Hình ảnh của họ sẽ mãi là tấm gương sáng để thế hệ sau noi theo.




Câu 1:

“Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta/Mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay”. Câu hát đã gợi cho ta nhiều suy ngẫm về sự cống hiến của thế hệ trẻ ngày nay. Vậy sự cống hiến là gì và vai trò của nó là gì? Cống hiến là sự hy sinh bản thân, là dốc lòng đóng góp công sức vào việc chung của tập thể, cộng đồng. Đối với thời đại hiện nay, sự cống hiến của các thế hệ, đặc biệt là của thế hệ trẻ là vô cùng quan trọng. Ta có thể thấy được sự cống hiến của thế hệ trẻ ở mọi lúc mọi nơi. Trong thời chiến, họ là những thanh niên xung phong xả thân mình vì độc lập tự do của Tổ quốc. Trở lại thời bình, thế hệ trẻ lại miệt mài học tập, rèn luyện đem lại những tấm huy chương sáng giá, không ngừng khám phá, tìm tòi sáng tạo những cái mới góp phần xây dựng đất nước. Tất cả những sự cống hiến ấy thật cao đẹp và có ý nghĩa thật sâu sắc. Việc làm ấy không chỉ giúp thế hệ trẻ có những hiểu biết sâu rộng, làm nền tảng để bước vào tương lai, thể hiện một phong cách sống cao đẹp mà còn giúp đất nước ngày càng phát triển, hòa nhập với thế giới một cách bình đẳng, khẳng định vị thế trước toàn thế giới. Chính vì những lợi ích to lớn như vậy mà thế hệ trẻ phải biết cách gìn giữ và phát huy hơn nữa, cống hiến nhiều hơn nữa để giúp đất nước ngày càng phát triển. Song, bên cạnh việc thế hệ trẻ biết cống hiến cho đất nước thì một số bạn trẻ khác lại chỉ biết mưu cầu lợi ích riêng, không biết cống hiến, hay lười nhác, ỷ lại ta phải lên án những hành động ích kỷ đó và bài trừ nó để xã hội được phát triển tốt hơn. Việc cống hiến của thế hệ trẻ đối với đất nước là vô cùng quan trọng và là một hành động cao đẹp. Là học sinh, là thế hệ trẻ của đất nước, tôi cũng như các bạn hãy học tập, rèn luyện bản thân để góp một phần nhỏ bé của mình cống hiến cho quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Câu 2:

Nguyễn Ngọc Tư là một nhà văn trẻ của mảnh đất Cà Mau xinh đẹp, cô đã để lại cho đời nhiều tác phẩm hay và ý nghĩa. Trong đó phải kể đến "Biển người mênh mông"-một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng đầy sâu sắc. Tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh những người con Nam Bộ chất phác, thật thà và giàu tình yêu thương. Điều này được thể hiện rõ nét nhất thông qua nhân vật Phi và Ông Sáu Đèo.

Phi là một cậu bé có hoàn cảnh khó khăn, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống cùng với chú thím. Cậu bé ấy không chỉ thiếu thốn về mặt vật chất mà còn cả thiếu thốn về tinh thần. Tuy nhiên, ở Phi vẫn ánh lên vẻ đẹp của sự hồn nhiên, lạc quan và yêu đời. Cậu bé ấy luôn tìm thấy niềm vui trong cuộc sống, dù cho có khó khăn, vất vả đến đây. Phi cũng là một cậu bé rất hiếu thảo, biết ơn những người đã giúp đỡ mình. Khi được ông Sáu Đèo cưu mang, Phi đã coi ông như cha ruột của mình. Cậu bé ấy luôn cố gắng học tập, lao động để báo đáp công ơn của ông. Bên cạnh đó, Phi còn là một cậu bé rất dũng cảm, kiên cường. Trong trận lũ lịch sử năm 2000, khi mọi người đều hoảng loạn, sợ hãi thì Phi bình tĩnh, dũng cảm giúp đỡ mọi người. Cậu bé ấy đã cùng với ông Sáu Đèo chèo thuyền đi cứu người bị nạn. Hành động của Phi đã khiến mọi người vô cùng xúc động và khâm phục.

Ông Sáu Đèo là một người đàn ông trung niên, góa vợ, sống một mình. Ông là một người hiền lành, tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Khi thấy Phi bơ vơ, không nơi nương tựa, ông đã đưa cậu bé về nhà nuôi nấng, chăm sóc. Ông Sáu Đèo cũng là một người rất yêu thiên nhiên, yêu quê hương. Ông thường xuyên dẫn Phi đi dạo quanh làng, kể cho cậu bé nghe những câu chuyện về quê hương, về những con người Nam Bộ chất phác, thật thà. Ông Sáu Đèo cũng là một người rất kiên cường, bất khuất. Trong trận lũ lịch sử năm 2000, khi mọi người đều hoảng loạn, sợ hãi thì ông vẫn bình tĩnh, dũng cảm chèo thuyền đi cứu người bị nạn. Hành động của ông đã góp phần giảm thiểu thiệt hại do lũ gây ra.

Hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo là đại diện tiêu biểu cho những người Nam Bộ chất phác, thật thà và giàu tình yêu thương. Họ là những con người giản dị, mộc mạc nhưng lại ẩn chứa trong mình một tấm lòng cao đẹp. Hình ảnh của họ sẽ mãi là tấm gương sáng để thế hệ sau noi theo.




Câu 1:

Văn bản thông tin

Câu 2:

Một số hình ảnh, chi tiết:

- Để tiện lợi cho việc giao thương, người bán hàng trên chợ nổi có những lối rao hàng (còn gọi là “bẹo hàng”) dân dã, giản tiện mà thú vị.

- Người bán hàng dùng một cây sào tre dài, cắm dựng đứng trên ghe xuồng, rồi treo cao các thứ hàng hoá – chủ yếu là trái cây, rau củ – giúp khách nhìn thấy từ xa, bơi xuồng đến, tìm đúng thứ cần mua.

- Những cây bẹo khác lại treo dính chùm các loại trái cây vườn: chôm chôm, nhãn, bòn bon, vú sữa,...

- Khi cần “bẹo” nhiều mặt hàng hơn, thì họ buộc thêm một cây sào ngang trên hai cây sào dựng đứng và treo buộc nhiều thức hàng trên cây sào ngang ấy.

Câu 3:

Việc sử dụng trên giúp bài văn trở nên đầy đủ thông tin, xác thực và sinh động

Câu 4:

Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ trong văn bản trên giúp bài văn trở nên xác thực và rõ ràng thông tin hơn

Câu 5:

Qua văn bản "Chợ nổi – nét văn hóa sông nước miền Tây", em thấy rằng chợ nổi đóng một vai trò rất quan trọng trong đời sống của người dân miền Tây. Chợ nổi sẽ giúp tiêu đem lại số lượng công ăn việc làm cho người dân, giúp họ cải thiện đời sống. Chợ nổi còn góp phần thúc đẩy hoạt động du lịch ở nơi đây. Đặc biệt em thấy rằng, hình thức chợ nổi này còn là một nét đẹp truyền thống độc đáo mà chỉ ở nơi đây mới có.




Câu 1:

      Trên thế giới này, ai cũng mong muốn tự mình quyết định con đường của mình, ai muốn chấp nhận sự chi phối từ người khác? Đó là lý do tại sao chúng ta cần "sống ở thế chủ động"."Sống ở thế chủ động" không chỉ là việc tự mình đề xuất và thực hiện kế hoạch mà còn là việc chấp nhận trách nhiệm với mọi khía cạnh của cuộc sống mà không để bị ảnh hưởng quá mức bởi những điều kiện bên ngoài. Cuộc sống có thể so sánh như một chặng đường, và việc chủ động chính là khả năng biết rõ hướng đi, tốc độ, điểm dừng, và mục tiêu cuối cùng. Do đó, những người sống chủ động thường dễ dàng đạt được thành công hơn. Chỉ khi sống ở thế chủ động, Bác Hồ mới có thể hướng mình về phương Tây để tìm hiểu về cuộc sống của nhân dân ở đó và để khám phá con đường cứu nước cứu dân. Bill Gates và Mark chỉ có thể bỏ ngang học ở trường đại học danh giá nhất nước Mỹ để theo đuổi ước mơ của mình bởi họ là những người chủ động. Thực tế, chỉ khi sống ở thế chủ động, chúng ta mới có thể đối mặt với những thách thức và sóng gió của cuộc đời. Thế hệ thanh niên ngày nay không thể đóng vai "hành khách" trên chuyến xe cuộc sống mà người khác cầm lái. Dù chưa làm được những điều to lớn, nhưng ít nhất chúng ta có thể quyết định sáng mai ăn gì, học như thế nào, và thi trường gì. Người chủ động không chỉ cầu tiến mà còn ham học hỏi, rèn luyện và chuẩn bị mọi điều cần thiết cho hành trang của mình trên chặng đường phía trước.

Câu 2:

     Nguyễn Trãi là đại thi hào dân tộc, là danh nhân văn hóa của Đại Việt, đồng thời ông còn là tác giả áng thiên cổ hùng văn "Bình ngô đại cáo". Ngoài ngòi bút sắc bén, lập luận đanh thép với dẫn chứng thuyết phục trong những áng văn chính luận, ta còn bắt gặp một Nguyễn Trãi với phong thái nhàn tản, giao cảm hòa hợp cùng thiên nhiên trong "Bảo kính cảnh giới 43". Không chỉ mang chất trữ tình sâu sắc, bài thơ chứa đựng cả nội dung mang tính giáo huấn người đời, ngời sáng tâm hồn lý tưởng của bậc thi sĩ lớn Ức Trai.

     Bảo kính cảnh giới thuộc trong Quốc âm thi tập của Nguyễn Trãi. Bài thơ được làm theo thể thơ Đường luật thất ngôn xen lục ngôn. Những câu thơ trong Cảnh ngày hè có âm điệu du dương như những niềm vui nho nhỏ được Nguyễn Trãi chắt chiu trong cuộc đời vinh quang nhưng cũng đầy bi kịch của thi nhân. Ông đã khởi đầu ngày mới bằng một tâm thế thư thái, an nhàn, tự do thưởng thức vẻ đẹp của thiên nhiên. Có lẽ đây là khoảng thời gian mà ông đã lui về ở ẩn, rũ sạch những xa hoa của chốn phồn hoa đô hội để sống giữa thiên nhiên. Lời thơ giản dị mà gợi lên được sự thanh thản trong tâm hồn thi nhân.

        Bằng một cái nhìn trẻ trung, thi nhân đã lựa chọn những gam màu ấm và sáng để thể hiện khung cảnh thiên nhiên tươi tắn của ngày hè. Lựu đỏ, sen hồng là những gam màu nóng, khác hẳn với những sắc màu lạnh thường thấy của thơ ca trung đại. Dễ nhận thấy trong tứ thơ một bức tranh thiên nhiên tràn đầy sức sống. Tất cả mọi vật dường như đang trong tư thế trỗi dậy, muốn bộc lộ hết vẻ đẹp của mình. Cây hòe trước thềm khoe sắc với tán lá màu lục, cứ sinh sôi, nảy nở, sum suê “đùn đùn” lên mãi như muốn chiếm trọn không gian mà tỏa bóng; cây lựu bên hiên dồn hết sức của nhựa mầm non búp, bật nở ra những bông hoa đỏ rực rỡ; sen trong ao đã “tiễn” mùi hương - có nghĩa là đã ngát mùi hương - là sen đang ở độ đẹp nhất, lá xanh tươi, hoa thì tỏa hương thơm ngát, góp vào cái sức sống sôi động và mạnh mẽ của vạn vật để cùng phô diễn nhựa sông với cuộc đời. Có thể nói, qua bốn câu thơ đầu, Nguyễn Trãi đã vẽ nên một bức tranh ngày hè đẹp, tràn đầy sức sống và rực rỡ màu sắc. Cảnh thiên nhiên ở đây không tĩnh vắng như những bức tranh thiên nhiên thường thấy trong thơ trung đại, trái lại rất sống động. Nó khiến ta cảm nhận được sự cựa quậy, sinh sôi của sự sống trong từng đường nét, màu sắc. Chính điều đó đã mang lại vẻ đẹp riêng, không thể trộn lẫn của bức tranh thiên nhiên trong bài thơ này. Nó cũng thể hiện tâm trạng thư thái và tâm hồn nghệ sĩ đặc biệt tinh tế, nhạy cảm trước thiên nhiên của Nguyễn Trãi. 

      Hai từ láy “lao xao”, “dắng dỏi” kết hợp với nhau đã thể hiện những âm thanh của làng chài quen thuộc - lao xao của chợ cá, rộn rã của tiếng ve. Ở đây, Nguyễn Trãi đã ngắm nhìn cuộc sống, cảm nhận cuộc sống với một tâm hồn rộng mở một tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống. Tiếng lao xao, tiếng ve phải chăng là tiếng lòng ông, tiếng lòng của một vị tướng cầm quân từng xông pha trận mạc một thời, tiếng lòng của một người yêu thiên nhiên tha thiết. Thiên nhiên, cảnh vật ở vào thời điểm cuối ngày nhưng sự sống thì không dừng lại.  Để miêu tả bức tranh sinh hoạt của con người, thi nhân đã chọn lựa địa điểm nhìn là chợ.Đó là khát vọng lớn nhất trong cuộc đời Nguyễn Trãi: mong ước sao cho muôn dân khắp bốn phương trời luôn được sống trong no đủ, thanh bình. Tác giả mong ước có được chiếc đàn của vua Thuấn để gảy nên khúc Nam Phong ca ngợi đời sống ấm no hạnh phúc của nhân dân. Câu thơ kết thúc bài được kiến tạo theo cách ngắt nhịp 3/3, thể hiện rõ sự dồn nén cảm xúc của bài thơ. Mở đầu bằng bức tranh thiên nhiên giàu hình ảnh, màu sắc, hình khối, đường nét nhưng kết thúc bằng câu thơ nói về con người cho thấy điểm kết mà tác giả muốn hướng đến không phải ở thiên nhiên tạo vật mà chính ở con người. Điều này đã thể hiện rõ tâm hồn hết sức cao cả và vĩ đại của Nguyễn Trãi- vị anh hùng dân tộc luôn mong muốn cho dân được ấm no, hạnh phúc.

        Bài thơ Cảnh giới bảo kính đặc sắc về cả nội dung và nghệ thuật. Qua đó, ta thấy được vẻ đẹp tâm hồn của Nguyễn Trãi. Ông là người yêu thiên nhiên, yêu quê hương đất nước. Nhưng trên hết, ông là một người vừa có tài, vừa có tâm bởi ông luôn lo lắng cho nhân dân, cho đất nước. Ông muốn cống hiến nhiệt huyết của mình để nhân dân hạnh phúc, ấm no, đất nước giàu mạnh. Tư tưởng của Nguyễn Trãi như một bài học gửi gắm cho thế hệ trẻ về lòng yêu nước, ước mong cống hiến cho đất nước.

Câu 1:

 Thể thơ: thất ngôn bát cú Đường luật.

Câu 2:

 Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao của tác giả: ăn măng trúc, ăn giá, tắm hồ sen, tắm ao.

Câu 3:

– Biện pháp tu từ liệt kê: Một mai, một cuốc, một cần câu.

– Tác dụng:

+ Tạo sự cân xứng, nhịp nhàng, hài hòa cho lời thơ.

+ Nhấn mạnh: sự lựa chọn phương châm sống, cách ứng xử của tác giả – chọn lối sống tĩnh tại, an nhàn; vừa thể hiện sắc thái trào lộng, mỉa mai đối với cách sống ham danh vọng, phú quý…

Câu 4:

Quan niệm khôn – dại của tác giả:

– Dại: “tìm nơi vắng vẻ” – nơi tĩnh tại của thiên nhiên, thảnh thơi của tâm hồn.

– Khôn: “đến chốn lao xao” – chốn cửa quyền bon chen, thủ đoạn sát phạt.

=> Đó là một cách nói ngược: khôn mà khôn dại, dại mà dại khôn của tác giả.

=>Thái độ tự tin vào sự lựa chọn của bản thân và hóm hỉnh mỉa mai quan niệm sống bon chen của thiên hạ.

Câu 5:

    Tác phẩm "Nhàn" là chủ đề lớn trong thơ của Nguyễn Bỉnh Khiêm, cho ta thấy được quan niệm sống: sống tự nhiên, không màng danh lợi, đó cũng là triết lý nhân sinh độc đáo của nhà thơ. Cuộc sống của Nguyễn Bỉnh Khiêm qua bài thơ Nhàn: giản dị, đạm bạc mà thanh cao, trong sạch. Vui thú với lao động, nguyên sơ, chất phác. Ông không ganh tị với đời, với người, vẫn ung dung, ngạo nghễ. Những hình ảnh dân dã, đời thường trong lối sinh hoạt của tác giả:"Thu ăn măng trúc, đông ăn giá,"/"Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao". Cuộc sống hòa mình với thiên nhiên, thanh tao trong cách ăn uống, sinh hoạt. Niềm vui, sự tự tại của tác giả thú vị vô cùng.