Nguyễn Thị Hải Yến
Giới thiệu về bản thân
câu 1: Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm.” Câu nói này gợi mở cho ta một chân lý sâu sắc về cuộc sống: điều khiến con người day dứt nhất không phải là những lỗi lầm đã trải qua, mà chính là những cơ hội đã bỏ lỡ, những trải nghiệm không dám bước tới. Trong cuộc sống, ai cũng từng đứng trước những lựa chọn: nên ở lại vùng an toàn hay mạnh dạn bước ra khám phá thế giới rộng lớn? Nhiều người vì sợ thất bại, sợ tổn thương mà không dám dấn thân, và rồi về sau phải sống trong tiếc nuối. Tuổi trẻ là quãng thời gian tuyệt vời để thử và sai, để bước đi và trưởng thành. Chỉ khi dám nhổ neo rời bến, con người mới có thể tìm được chân trời mới của chính mình. Vì thế, đừng sợ mắc sai lầm, hãy sợ sống hoài phí và lãng quên chính ước mơ của mình. Chỉ có trải nghiệm mới tạo nên giá trị thật sự của cuộc sống.
câu 2:Trong truyện ngắn "Trở về" của Thạch Lam, người mẹ hiện lên là một hình tượng tiêu biểu cho tình mẫu tử thiêng liêng, cho sự tảo tần, nhẫn nhục và yêu thương con vô điều kiện. Dù cuộc sống nghèo khổ, căn nhà cũ nát, bà vẫn âm thầm chịu đựng, sống chờ đợi đứa con trai tên Tâm trong suốt sáu năm xa cách.
Điểm khiến người đọc xúc động nhất chính là tình yêu thương sâu sắc nhưng đầy cam chịu của bà mẹ. Gặp lại con sau thời gian dài, bà không một lời trách móc, chỉ ứa nước mắt, run run gọi tên con, và lo lắng hỏi han từng chút về sức khỏe, công việc của anh. Tâm thờ ơ, lạnh nhạt, nhưng bà vẫn giữ sự dịu dàng, quan tâm. Tình yêu của bà không cần hồi đáp, không toan tính, bởi bà yêu con bằng bản năng, bằng tất cả tấm lòng người mẹ quê chất phác. Dù bị lãng quên, bà không trách, chỉ lặng lẽ hy vọng con sẽ ở lại ăn một bữa cơm – một ước nguyện giản dị nhưng không thành.
Người mẹ trong truyện là biểu tượng cho bao người phụ nữ Việt Nam xưa – tảo tần, hi sinh, chịu đựng vì con cái mà không đòi hỏi gì cho riêng mình. Qua hình ảnh ấy, Thạch Lam thể hiện niềm xót xa cho thân phận người mẹ và cũng lên tiếng phê phán sự vô tâm, ích kỷ của lớp người trẻ chạy theo vật chất mà quên mất nguồn cội.
Với lối viết nhẹ nhàng, thấm đẫm cảm xúc, Thạch Lam không chỉ khắc họa thành công một nhân vật giàu tình yêu thương mà còn thức tỉnh người đọc về giá trị của tình mẫu tử và đạo lý làm con trong cuộc sống hiện đại.
câu 1: Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm.” Câu nói này gợi mở cho ta một chân lý sâu sắc về cuộc sống: điều khiến con người day dứt nhất không phải là những lỗi lầm đã trải qua, mà chính là những cơ hội đã bỏ lỡ, những trải nghiệm không dám bước tới. Trong cuộc sống, ai cũng từng đứng trước những lựa chọn: nên ở lại vùng an toàn hay mạnh dạn bước ra khám phá thế giới rộng lớn? Nhiều người vì sợ thất bại, sợ tổn thương mà không dám dấn thân, và rồi về sau phải sống trong tiếc nuối. Tuổi trẻ là quãng thời gian tuyệt vời để thử và sai, để bước đi và trưởng thành. Chỉ khi dám nhổ neo rời bến, con người mới có thể tìm được chân trời mới của chính mình. Vì thế, đừng sợ mắc sai lầm, hãy sợ sống hoài phí và lãng quên chính ước mơ của mình. Chỉ có trải nghiệm mới tạo nên giá trị thật sự của cuộc sống.
câu 2:Trong truyện ngắn "Trở về" của Thạch Lam, người mẹ hiện lên là một hình tượng tiêu biểu cho tình mẫu tử thiêng liêng, cho sự tảo tần, nhẫn nhục và yêu thương con vô điều kiện. Dù cuộc sống nghèo khổ, căn nhà cũ nát, bà vẫn âm thầm chịu đựng, sống chờ đợi đứa con trai tên Tâm trong suốt sáu năm xa cách.
Điểm khiến người đọc xúc động nhất chính là tình yêu thương sâu sắc nhưng đầy cam chịu của bà mẹ. Gặp lại con sau thời gian dài, bà không một lời trách móc, chỉ ứa nước mắt, run run gọi tên con, và lo lắng hỏi han từng chút về sức khỏe, công việc của anh. Tâm thờ ơ, lạnh nhạt, nhưng bà vẫn giữ sự dịu dàng, quan tâm. Tình yêu của bà không cần hồi đáp, không toan tính, bởi bà yêu con bằng bản năng, bằng tất cả tấm lòng người mẹ quê chất phác. Dù bị lãng quên, bà không trách, chỉ lặng lẽ hy vọng con sẽ ở lại ăn một bữa cơm – một ước nguyện giản dị nhưng không thành.
Người mẹ trong truyện là biểu tượng cho bao người phụ nữ Việt Nam xưa – tảo tần, hi sinh, chịu đựng vì con cái mà không đòi hỏi gì cho riêng mình. Qua hình ảnh ấy, Thạch Lam thể hiện niềm xót xa cho thân phận người mẹ và cũng lên tiếng phê phán sự vô tâm, ích kỷ của lớp người trẻ chạy theo vật chất mà quên mất nguồn cội.
Với lối viết nhẹ nhàng, thấm đẫm cảm xúc, Thạch Lam không chỉ khắc họa thành công một nhân vật giàu tình yêu thương mà còn thức tỉnh người đọc về giá trị của tình mẫu tử và đạo lý làm con trong cuộc sống hiện đại.