Phạm Hải Đăng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Hải Đăng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Phân tích đặc điểm nhân vật con Kiến (khoảng 150 chữ)

Trong truyện ngụ ngôn "Con Kiến và con Bồ Câu", nhân vật Kiến hiện lên là một biểu tượng đẹp đẽ của lòng biết ơn và sự nhạy bén. Trước hết, Kiến là một con vật biết trân trọng ơn nghĩa. Sau khi được Bồ Câu cứu thoát khỏi dòng nước dữ, Kiến không hề quên ơn mà luôn tìm cơ hội để đáp đền ("Kiến rất biết ơn Bồ Câu"). Đặc điểm nổi bật nhất của Kiến chính là sự thông minh và lòng dũng cảm. Khi thấy ân nhân gặp nguy hiểm bởi người thợ săn, dù nhỏ bé, Kiến đã không ngần ngại bò đến đốt vào chân người đó để cứu Bồ Câu. Hành động quyết đoán này không chỉ cho thấy sự nhanh trí mà còn minh chứng cho đạo lý "uống nước nhớ nguồn" của dân gian. Qua nhân vật Kiến, tác giả ngụ ngôn muốn nhắn nhủ chúng ta rằng: lòng tốt luôn xứng đáng được đáp đền, và ngay cả những người nhỏ bé nhất cũng có thể làm nên những điều phi thường để bảo vệ lẽ phải.

Câu 2. Nghị luận về ý kiến cho rằng lễ hội truyền thống đã lỗi thời (khoảng 400 chữ)

Mở bài:

• Dẫn dắt: Lễ hội truyền thống là "linh hồn" của văn hóa dân tộc.

• Nêu vấn đề: Có ý kiến cho rằng lễ hội ngày nay đã lỗi thời và nên loại bỏ. Đây là một quan điểm sai lầm và thiếu cái nhìn sâu sắc.

Thân bài:

• Bác bỏ quan điểm "lỗi thời": Lễ hội không bao giờ lỗi thời vì nó mang giá trị tinh thần bất biến. Đó là nơi lưu giữ lịch sử, cội nguồn và những phong tục tập quán tốt đẹp của cha ông.

• Giá trị của lễ hội:

• Sự kết nối: Lễ hội là nhịp cầu gắn kết cộng đồng, giúp con người xích lại gần nhau hơn sau những ngày lao động mệt mỏi.

• Giáo dục: Đây là môi trường giáo dục lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ một cách trực quan nhất (ví dụ: lễ hội đua thuyền tưởng nhớ anh hùng A Sanh).

• Kinh tế - Du lịch: Lễ hội còn góp phần thúc đẩy du lịch, giới thiệu hình ảnh quê hương ra thế giới.

• Phản biện: Đúng là có một số lễ hội bị biến tướng (mê tín, lãng phí), nhưng đó là do cách tổ chức chứ không phải do bản chất của lễ hội. Chúng ta cần cải thiện cách tổ chức chứ không phải loại bỏ di sản.

Kết bài:

• Khẳng định lại: Lễ hội truyền thống là tài sản quý báu.

• Liên hệ bản thân: Thế hệ trẻ cần có ý thức bảo tồn, phát huy và "làm mới" lễ hội để phù hợp với thời đại nhưng vẫn giữ được bản sắc cốt lõi.


Câu 1. Phương tiện phi ngôn ngữ: hình ảnh (ảnh minh họa đua thuyền độc mộc)

Câu 2. Lễ hội đua thuyền độc mộc được tổ chức nhằm: → Giữ gìn, bảo tồn văn hoá bản địa và tưởng nhớ anh hùng A Sanh.

Câu 3. Chi tiết: “Thuyền độc mộc dùng để chở bộ đội, vũ khí, lương thực qua sông…” Cảm nhận: → Cho thấy vai trò rất quan trọng của thuyền độc mộc trong kháng chiến, góp phần vào chiến thắng; thể hiện sự sáng tạo và tinh thần yêu nước của người dân.

Câu 4. Biện pháp tu từ: liệt kê (chở bộ đội, vật tư, lương thực, vũ khí…). Tác dụng: → Làm rõ công dụng của thuyền độc mộc, nhấn mạnh vai trò to lớn của nó trong kháng chiến.

Câu 5. Bài học: → Cần trân trọng, giữ gìn và phát huy các giá trị văn hoá truyền thống; góp phần bảo tồn bản sắc dân tộc.


Câu 1

Trong văn bản Chuyện của ba con vật, nhân vật heo hiện lên là một con vật ít nói nhưng có suy nghĩ sâu sắc. Trước sự kiêu ngạo và coi thường của gà, heo không vội tranh cãi mà vẫn điềm tĩnh, lặng lẽ ăn. Chỉ đến khi bị xúc phạm, heo mới lên tiếng để khẳng định giá trị của bản thân. Lời nói của heo ngắn gọn nhưng khiến gà phải suy nghĩ và nhận ra sự hiểu biết hạn hẹp của mình. Heo đại diện cho những người âm thầm đóng góp, không phô trương nhưng vẫn có vai trò quan trọng. Qua nhân vật heo, tác giả gửi gắm thông điệp rằng mỗi cá nhân đều có ích theo cách riêng và không nên đánh giá người khác một cách phiến diện.


Câu 2

Trong cuộc sống, khen ngợi người khác là một hành động đẹp và đáng trân trọng. Em hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi.” Bởi vì lời khen chân thành không làm giảm giá trị của bản thân mà còn thể hiện sự tự tin và nhân cách tốt đẹp. Khi biết ghi nhận ưu điểm của người khác, chúng ta góp phần tạo nên môi trường sống tích cực, khích lệ mọi người cùng tiến bộ. Ngược lại, việc ngại khen thường xuất phát từ sự ích kỉ hoặc tự ti. Thực tế cho thấy, người biết khen đúng lúc sẽ được yêu quý và tôn trọng hơn. Vì vậy, khen ngợi người khác không làm mình kém đi mà còn giúp bản thân trở nên tốt đẹp hơn.

 

Câu 1.

Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (gà, chó, heo biết nói năng, suy nghĩ như con người).


Câu 2.

Sự kiện chính của truyện là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo về việc mỗi con đã giúp ích gì cho chủ, qua đó làm gà nhận ra sự hiểu biết chưa đầy đủ của mình.


Câu 3.

Đặc điểm của truyện ngụ ngôn được thể hiện trong văn bản là:

  • Nhân vật là con vật nhưng mang đặc điểm, tính cách của con người.
  • Thông qua một câu chuyện ngắn, giản dị để rút ra bài học, ý nghĩa giáo dục cho con người.

Câu 4.

Chủ đề của truyện là: Mỗi người đều có giá trị riêng, cần sống khiêm tốn và biết trân trọng sự đóng góp của người khác.
-> Căn cứ xác định chủ đề là từ lời nói của heo, sự nhận ra sai lầm của gà và nhận xét cuối truyện của người nông dân.


Câu 5. (Đoạn văn 6–8 câu)

Qua câu chuyện của ba con vật, em rút ra bài học sâu sắc về sự khiêm tốn và biết trân trọng người khác. Trong cuộc sống, mỗi người đều có khả năng và vai trò riêng, không ai là vô dụng. Nếu chỉ nhìn vào bề ngoài hay một khía cạnh, ta dễ coi thường người khác giống như gà đã coi thường heo. Sự kiêu ngạo không giúp con người trở nên tốt hơn mà chỉ làm cho ta hạn hẹp trong suy nghĩ. Khi biết tôn trọng và ghi nhận đóng góp của người khác, chúng ta sẽ sống hòa đồng và nhân ái hơn. Vì vậy, mỗi người cần học cách sống khiêm tốn và trân trọng giá trị của mọi người xung quanh.

Câu 1 (khoảng 150 chữ):

Nhân vật giáo sư Otto Lidenbrock trong đoạn trích Cuộc thám hiểm vào lòng đất hiện lên là một con người giàu bản lĩnh và trí tuệ. Trước những biến động dữ dội của lòng đất như tiếng nổ, nhiệt độ tăng cao hay nguy cơ núi lửa phun trào, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Không những vậy, giáo sư còn nhanh chóng phân tích tình hình và nhận ra đây không phải là dấu hiệu của động đất mà là cơ hội để thoát khỏi lòng đất. Điều đó cho thấy ông là người có kiến thức khoa học vững vàng và khả năng suy luận sắc bén. Bên cạnh đó, sự lạc quan và tinh thần dũng cảm của giáo sư cũng là điểm nổi bật, khi ông coi nguy hiểm là cơ hội. Nhân vật đã để lại ấn tượng sâu sắc về một nhà thám hiểm kiên cường, tự tin và đầy quyết đoán.


Câu 2 (khoảng 400 chữ):

Trong xã hội hiện đại, nhiều ý kiến cho rằng giới trẻ ngày nay thường dễ bỏ cuộc trước khó khăn vì chịu áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình. Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm này.

Trước hết, áp lực thành tích đang trở thành một gánh nặng lớn đối với giới trẻ. Nhiều học sinh, sinh viên phải đối mặt với yêu cầu đạt điểm số cao, thi đỗ vào những trường danh tiếng hay đạt được những thành tựu nổi bật. Khi không đạt được những mục tiêu đó, họ dễ rơi vào trạng thái chán nản, mất tự tin và từ bỏ. Bên cạnh đó, kì vọng từ gia đình cũng góp phần tạo nên áp lực tâm lí. Cha mẹ thường mong muốn con cái thành công, đôi khi đặt ra những tiêu chuẩn vượt quá khả năng thực tế, khiến người trẻ cảm thấy mệt mỏi và bế tắc.

Ngoài ra, chính bản thân người trẻ cũng tự tạo áp lực cho mình khi luôn muốn hoàn hảo và so sánh với người khác. Trong thời đại mạng xã hội phát triển, việc nhìn thấy thành công của người khác càng khiến họ cảm thấy thua kém và dễ nản lòng. Khi gặp thất bại, thay vì kiên trì vượt qua, một số người lại chọn cách từ bỏ để tránh áp lực.

Tuy nhiên, không phải tất cả giới trẻ đều như vậy. Vẫn có nhiều người biết biến áp lực thành động lực để vươn lên. Vì vậy, điều quan trọng là mỗi người cần học cách cân bằng kì vọng, chấp nhận thất bại và rèn luyện ý chí kiên trì. Gia đình cũng nên thấu hiểu và đồng hành thay vì gây áp lực quá lớn.

Tóm lại, áp lực thành tích và kì vọng cao là một trong những nguyên nhân khiến một bộ phận giới trẻ dễ bỏ cuộc. Việc nhận thức đúng và có giải pháp phù hợp sẽ giúp người trẻ mạnh mẽ hơn trên con đường chinh phục mục tiêu của mình

Câu 1.
Cuộc du hành trong văn bản diễn ra trong lòng đất, cụ thể là bên trong ống của một ngọn núi lửa đang hoạt động (một không gian chật hẹp, nóng bức, đầy nguy hiểm).


Câu 2.
Câu văn "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi."
→ Chủ ngữ được mở rộng bằng cụm danh từ có thêm phần phụ (định ngữ).

  • Chủ ngữ chính: một sự ghê sợ
  • Phần mở rộng: dai dẳng không gì cưỡng nổi

Câu 3.
Giáo sư Otto Lidenbrock bình thản vì ông nhận ra những dấu hiệu không phải là động đất mà là núi lửa sắp phun trào, và đây chính là cơ hội để họ thoát ra khỏi lòng đất.

→ Phẩm chất của nhân vật:

  • Bình tĩnh, bản lĩnh
  • Lạc quan
  • Thông minh, giàu kinh nghiệm khoa học
  • Dũng cảm trước nguy hiểm

Câu 4.
Hai phẩm chất của nhân vật “tôi”:

  • Lo lắng, sợ hãi trước nguy hiểm
    → Chi tiết: “Một sự ghê sợ dai dẳng…”, “Tôi kêu lên… chúng ta sắp nguy đến nơi rồi!”
  • Biết suy nghĩ, nhận thức đúng đắn
    → Chi tiết: “Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy giáo sư nói đúng…”

(→ Nhân vật có sự thay đổi từ hoảng sợ sang bình tĩnh và tin tưởng)


Câu 5. (Đoạn văn tham khảo 7–9 câu)

Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em muốn du hành đến đại dương sâu thẳm. Đây là nơi còn chứa đựng vô vàn bí ẩn mà con người chưa khám phá hết. Những sinh vật kì lạ dưới đáy biển luôn khiến em tò mò và thích thú. Hơn nữa, đại dương chiếm phần lớn diện tích Trái Đất nhưng vẫn còn rất ít được hiểu rõ. Việc khám phá đại dương không chỉ giúp mở rộng kiến thức mà còn góp phần bảo vệ môi trường biển. Em cũng muốn tận mắt chứng kiến những rặng san hô tuyệt đẹp và hệ sinh thái phong phú. Dù hành trình này đầy nguy hiểm, nhưng nó sẽ mang lại nhiều trải nghiệm quý giá. Vì vậy, em tin rằng đây sẽ là chuyến phiêu lưu đáng nhớ nhất.

a)Các bộ phận của một dòng sông lớn : sông chính ; phụ lưu và chi lưu.

Mùa lũ của sông thường phụ thuộc vào nguồn cung cấp nước sông. Ví dụ :

+ Sông có nguồn cung cấp từ nước mưa thì mùa lũ trùng vào mùa mưa.

+Sông có nguồn cung cấp nước chủ yếu từ tuyết tan thì mùa lũ trùng vào mùa xuân.

+Sông có nguồn cung cấp nước chủ yếu từ băng tan thì mùa lũ trùng vào mùa hạ.

+Sông có nhiều nguồn cung cấp nước khác nhau thì mùa lũ sẽ phức tạp.

b) -Sông hồ là nguồn cung cấp nước cho nhu cầu sản xuất và sinh hoạt.

– Sông, hồ còn là nơi sinh sống của nhiều loài động vật, thực vật thuỷ sinh. Vì thế, nhiều sông, hồ thu hút dân cư làm nghề đánh bắt cá và nuôi thuỷ sản. – Các sông, hồ còn là đường giao thông thuỷ quan trọng. – Các cảnh quan mặt nước, ven sông, hồ có không khí trong lành còn tạo nên giá trị du lịch nghỉ dưỡng. – Các sông vùng núi có giá trị lớn về thuỷ điện.