Lê Bình An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Bình An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm

Câu 1. 

Ngôn ngữ là linh hồn của một dân tộc, là nơi lưu giữ lịch sử, văn hóa và bản sắc dân tộc qua từng thế hệ. Vì vậy, việc giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt không chỉ là trách nhiệm của riêng ai, mà là bổn phận của mỗi người Việt Nam. Trong cuộc sống hiện đại, ngôn ngữ ngày càng chịu ảnh hưởng mạnh mẽ từ các yếu tố bên ngoài, đặc biệt là sự xâm nhập của tiếng nước ngoài, ngôn ngữ mạng và lối nói cẩu thả, lai tạp. Nếu không có ý thức gìn giữ, tiếng Việt sẽ dần bị pha tạp, mất đi vẻ đẹp vốn có về âm thanh, cấu trúc và ý nghĩa. Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt không đồng nghĩa với bảo thủ, mà là biết sử dụng đúng lúc, đúng chỗ, sáng tạo nhưng vẫn tôn trọng chuẩn mực. Mỗi chúng ta cần trau dồi vốn từ, nói và viết mạch lạc, tránh dùng ngôn ngữ lệch chuẩn hay bắt chước thiếu suy nghĩ. Chỉ khi tiếng Việt được gìn giữ và phát huy, thì bản sắc dân tộc mới có thể trường tồn trong thời đại hội nhập hôm nay

Câu 2.

Văn bản “Tiếng Việt của chúng mình trẻ lại trước mùa xuân” của Phạm Văn Tình là một bài tùy bút – chính luận nhẹ nhàng, sâu lắng thể hiện tình yêu thiết tha và niềm tự hào của tác giả đối với tiếng Việt. Qua đó, ông không chỉ ngợi ca vẻ đẹp phong phú, giàu sức sống của tiếng Việt, mà còn khơi dậy trong lòng người đọc ý thức trân trọng, giữ gìn và phát huy ngôn ngữ dân tộc.

Về nội dung, tác phẩm tập trung làm nổi bật sự tươi trẻ, sinh động và không ngừng phát triển của tiếng Việt. Tác giả dùng hình ảnh mùa xuân – biểu tượng của sức sống và đổi mới – để nói về sự trẻ trung, thích nghi linh hoạt của tiếng Việt trong đời sống hiện đại. Dù chịu tác động của toàn cầu hóa và công nghệ, tiếng Việt không mất đi bản sắc mà còn hấp thụ, sáng tạo, làm giàu thêm vốn từ vựng, cách biểu đạt. Qua đó, Phạm Văn Tình khẳng định rằng tiếng Việt là tài sản vô giá, là linh hồn dân tộc, cần được giữ gìn và phát triển một cách văn minh, có chọn lọc.

Về nghệ thuật, văn bản kết hợp nhuần nhuyễn giữa chất chính luận và chất trữ tình. Giọng văn nhẹ nhàng, sâu sắc nhưng giàu cảm xúc, thể hiện rõ tình cảm tha thiết của tác giả với tiếng mẹ đẻ. Các hình ảnh so sánh, ẩn dụ như “trẻ lại trước mùa xuân”, “nắng mới tưới lên” tạo nên một không khí tươi vui, giàu hình tượng. Cách lập luận mềm mại, dẫn dắt tự nhiên, kết hợp với dẫn chứng thực tế về sự biến đổi trong ngôn ngữ giúp bài viết thuyết phục mà vẫn gần gũi.

Tóm lại, “Tiếng Việt của chúng mình trẻ lại trước mùa xuân” không chỉ là lời ngợi ca vẻ đẹp tiếng Việt, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về trách nhiệm của mỗi người trong việc gìn giữ và làm giàu ngôn ngữ dân tộc trong thời đại hội nhập.