Đào Huyền Chang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Thể thơ : 8 chữ
Câu 2: Từ ngữ biểu hiện hình ảnh biển đảo và đất nước: sóng dữ phía Hoàng Sa, Các con vẫn ngày đêm bám biển, Mẹ Tổ quốc, máu ấm trong màu cờ nước Việt
Câu 3: BPTT so sánh thể hiện ở việc ví: "mẹ Tổ quốc vấn luôn ở bên ta" với "máu ấm trong màu cờ nước Việt" (từ so sánh: "như" )
Tác dụng:
- Nhấn mạnh về tình cảm gắn bó sâu sắc và mãnh liệt, mạnh mẽ giữa nơi đảo xa, nơi biển đảo quê hương và quyết tâm bảo vệ, gìn giữ độc lập chủ quyền cho dân tộc của những người giữ biển. Đồng thời, còn cho thấy chính tinh thần lạc quan của họ, sự mạnh mẽ, dũng cảm của họ, họ được "mẹ Tổ quốc" chở che, tình yêu đó ấm áp, là nguồn sống, là màu máu đỏ ấm trong chính màu cờ, sắc áo Việt Nam.
- Bên cạnh đó, phép so sánh còn làm đoạn thơ trở nên gợi hình, gợi cảm, gây sấn tượng với người đọc, người nghe.
-Qua đó, cho thấy được tình cảm sâu sắc, sự trân trọng, biết ơn của chính tác giả đối với những người giữ biển.
Câu 4: Đoạn trích trên thể hiện sự tự hào mà xót xa khi nhắc đến quá khứ đau thương của dân tộc, sau đó là tình yêu biển đảo, yêu ngư dân, nói rộng ra là tình yêu quê hương đất nước, yêu dân tộc, gắn bó sâu đạm với Tổ quốc thân yêu.
Câu 5: Trong bối cảnh hiện tại, mỗi chúng ta phải có ý thức khẳng định chủ quyền biển đảo và bảo vệ biển đảo quê hương. Nâng cao trách nhiệm giữ gìn, ý thức bảo vệ môi trường, đặc biệt là môi trường nước, tìm hiểu, chọn lọc và tuyên truyền những thông tin chính thống về chủ quyền biển đảo quê hương,...
Câu 1: Văn bản thể hiện nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương của nhân vật trữ tình khi xa quê
Câu 2: Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như "quê ta": nắng vàng, mây trắng, đồi vàng, đỉnh ngọn, nếp nhà dân,...
Câu 3: Cảm hứng chủ đạo: Nỗi nhớ quê hương da diết trong lòng nhân vật trữ tình khi đi xa
Câu 4: Điểm khác nhau:
- Khổ thơ 1: nhìn cảnh vật mà cứ ngỡ như mình đang ở quê nhà
- Khổ thứ 3: nhận thức được mình đang ở nơi đất khách quê người, ngắm cảnh để cho khuây khỏa nỗi nhớ quê hương
Câu 5:
Trong bài đọc, hình ảnh gây ấn tượng có lẽ là khung cảnh nơi đất khách qua con mắt của nhân vật trữ tình với "nắng, mây, đồi, phố phường, nếp nhà,..." tất cả hiện lên như một nỗi nhớ quê hương có hình dáng, nỗi nhớ đó hiện lên qua những hình ảnh rất đỗi quen thuộc. Chỉ là một tia nắng, những áng mây hay mái nhà dân cũng gợi lên trong lòng nhân vật "tôi" nỗi nhỡ quê da diết. Từ đó cũng là lay động tâm hồn người đọc bằng thứ tình cảm thiêng liêng đó.