Nguyễn Thế Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Hình tượng đất nước trong đoạn thơ hiện lên vừa đau thương vừa tươi đẹp. Đó là một đất nước đã đi qua chiến tranh với “triệu tấn bom rơi”, với những “công sự bom vùi”, nhưng cũng là đất nước đang hồi sinh mạnh mẽ. Những hình ảnh như “em bé tung tăng vào lớp Một”, “cô gái may áo cưới” cho thấy cuộc sống hòa bình đang trở lại, giản dị mà đầy ý nghĩa. Đất nước không chỉ là không gian địa lý mà còn là kết tinh của bao thế hệ con người cần cù, hy sinh và giàu nghị lực. Đặc biệt, ký ức chiến tranh vẫn còn đó, trở thành nguồn sức mạnh tinh thần để nuôi dưỡng hiện tại. Qua đó, tác giả thể hiện niềm tự hào, biết ơn và niềm tin vào tương lai. Hình tượng đất nước vì thế mang vẻ đẹp vừa hiện thực vừa giàu cảm xúc, khẳng định sức sống bền bỉ của dân tộc Việt Nam.
Câu 2
Có một thực tế rằng, nhiều người không thực sự xúc động khi nghe những bài giảng lịch sử khô khan, nhưng lại dễ rung động trước những con người đã làm nên lịch sử. Ý kiến này phản ánh một chân lý sâu sắc về cách con người tiếp nhận lịch sử. Trước hết, lịch sử trong sách vở thường được trình bày bằng các sự kiện, số liệu và mốc thời gian. Điều này giúp chúng ta hiểu được tiến trình phát triển của dân tộc nhưng lại thiếu đi cảm xúc. Trong khi đó, những con người làm nên lịch sử lại mang trong mình câu chuyện, số phận và cảm xúc rất thật. Khi ta nghe về sự hy sinh của những người lính, về lòng dũng cảm hay những mất mát mà họ trải qua, ta dễ dàng đồng cảm hơn. Chính yếu tố con người đã thổi hồn vào lịch sử, khiến lịch sử trở nên sống động. Hơn nữa, con người là trung tâm của mọi biến động lịch sử. Không có những cá nhân cụ thể, sẽ không có những chiến thắng hay thất bại. Những tấm gương như các anh hùng liệt sĩ, những người mẹ Việt Nam anh hùng… chính là biểu tượng sống động của lịch sử. Họ không chỉ đại diện cho một thời kỳ mà còn truyền cảm hứng cho các thế hệ sau. Khi ta xúc động trước họ, cũng là lúc ta hiểu sâu sắc hơn giá trị của lịch sử. Tuy nhiên, không vì thế mà phủ nhận vai trò của việc học lịch sử qua bài giảng. Vấn đề nằm ở cách truyền đạt. Nếu lịch sử được kể bằng những câu chuyện sinh động, gắn với con người cụ thể, thì bài giảng cũng có thể trở nên hấp dẫn và lay động lòng người. Đối với thế hệ trẻ, việc hiểu và trân trọng lịch sử là vô cùng quan trọng. Không chỉ dừng lại ở việc ghi nhớ kiến thức, chúng ta cần biết cảm nhận, suy ngẫm và rút ra bài học từ quá khứ. Khi hiểu được những hy sinh của cha ông, ta sẽ sống có trách nhiệm hơn với hiện tại. Tóm lại, con người chính là linh hồn của lịch sử. Chính họ làm cho lịch sử trở nên gần gũi và đầy cảm xúc. Vì vậy, để lịch sử thực sự sống trong lòng mỗi người, cần đặt con người vào trung tâm của việc cảm nhận và học tập lịch sử.
Câu 1: Dấu hiệu thể thơ: Số chữ mỗi dòng không đều Không bị ràng buộc niêm luật, vần chặt chẽ → Đây là thể thơ tự do Câu 2: Cảm xúc của nhân vật trữ tình: Xúc động, tự hào về đất nước sau chiến tranh Trân trọng sự hy sinh của con người Việt Nam Tin tưởng vào tương lai tươi sáng → Là sự kết hợp giữa hoài niệm – biết ơn – hy vọng Câu 3: Biện pháp tu từ: điệp cấu trúc + tương phản Điệp: “Mỗi… đều…” Tương phản: “tung tăng vào lớp Một” ↔ “triệu tấn bom rơi” “may áo cưới” ↔ “công sự bom vùi” Ý nghĩa: Làm nổi bật sự đối lập giữa chiến tranh và hòa bình Nhấn mạnh: Thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình nhưng sinh ra từ đau thương Gợi niềm xúc động và biết ơn sâu sắc Câu 4: “Vị ngọt” Là: Thành quả của độc lập, tự do Hạnh phúc của hòa bình Nguồn gốc: Được tạo nên từ: Máu xương Sự hy sinh của cả dân tộc Đặc biệt từ Cách mạng Tháng Tám Câu 5: Lòng yêu nước là: Sự biết ơn quá khứ Ý thức trách nhiệm với hiện tại Thể hiện qua: Học tập tốt Sống có ích Bảo vệ và xây dựng đất nước → Người trẻ cần biến tình yêu nước thành hành động cụ thể
Loại dây cáp phù hợp: Sử dụng cáp mạng Ethernet xoắn đôi (UTP – Cat5e hoặc Cat6). Loại cáp này phù hợp vì: truyền dữ liệu ổn định, khoảng cách tối đa 100 m, nên 20 m giữa các máy là hoàn toàn phù hợp. Cách thức kết nối mạng: Dùng Switch hoặc Router làm thiết bị trung tâm. Mỗi máy tính để bàn nối bằng một dây cáp mạng (RJ45) từ cổng mạng của máy → cổng trên Switch/Router. Máy in cũng nối bằng cáp mạng từ máy in → Switch/Router
Điều khiển thiết bị điện từ xa thông qua điện thoại hoặc Internet. Tự động bật/tắt thiết bị theo lịch hoặc theo kịch bản cài đặt sẵn. Tiết kiệm điện năng nhờ quản lí và kiểm soát việc sử dụng điện. Tăng sự tiện lợi và an toàn cho người sử dụng trong gia đình.
.vung-cam { border: 2px solid #FFA500; font-weight: bold; color: black; font-size: 30px; }
Câu 1.
Văn bản “Giữa người với người” của Nguyễn Ngọc Tư là một lời nhắn gửi sâu sắc về sự rạn nứt trong mối quan hệ giữa con người với con người trong xã hội hiện đại. Với giọng văn nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh, tác giả phơi bày thực trạng con người dần trở nên vô cảm, lạnh lùng trước nỗi đau của đồng loại. Thông qua những ví dụ thực tế như việc y sĩ đăng ảnh bệnh nhân lên mạng, tin đồn thất thiệt về thực phẩm hay hành vi thờ ơ trước một vụ cướp, tác giả cho thấy một xã hội mà tình người đang bị che khuất bởi mạng xã hội, bởi lợi ích cá nhân và nhu cầu tiêu thụ cảm xúc. Biện pháp tu từ liệt kê được sử dụng hiệu quả để khắc họa chuỗi hành động vô cảm, vô trách nhiệm và đầy rủi ro đạo đức. Văn bản không chỉ là một tiếng chuông cảnh tỉnh mà còn nhắc nhở mỗi người hãy sống tử tế hơn, biết cảm thông và hành xử nhân văn hơn trong thế giới số. Bởi lẽ, giữa guồng quay của công nghệ và thông tin, điều con người cần nhất vẫn là sự thấu hiểu và tình thương dành cho nhau.
Câu 2
Xã hội hiện đại, với tốc độ phát triển chóng mặt của khoa học công nghệ và mạng xã hội, đang mang lại nhiều tiện ích to lớn cho đời sống con người. Tuy nhiên, bên cạnh mặt tích cực, cũng xuất hiện những biểu hiện đáng lo ngại về sự rạn nứt trong các mối quan hệ xã hội, đặc biệt là sự thờ ơ, vô cảm giữa người với người. Đây không chỉ là biểu hiện của một vấn đề đạo đức cá nhân, mà còn là hồi chuông cảnh báo cho những lệch chuẩn giá trị nhân văn trong xã hội hiện nay.
Sự thờ ơ, vô cảm là khi con người không còn quan tâm, đồng cảm hay sẻ chia với nỗi đau và hoàn cảnh của người khác. Họ lựa chọn đứng ngoài, làm ngơ, thậm chí coi nỗi bất hạnh của người khác là trò tiêu khiển hoặc công cụ để mưu cầu lợi ích cá nhân. Trong văn bản “Giữa người với người” của Nguyễn Ngọc Tư, người đọc không khỏi chua xót khi chứng kiến một y sĩ – người lẽ ra phải là người đầu tiên dang tay cứu chữa và bảo vệ bệnh nhân – lại chụp ảnh người bị đánh gần chết để đăng lên mạng xã hội câu view. Hành động tưởng chừng nhỏ đó lại là biểu hiện rõ ràng của sự suy thoái đạo đức, đánh mất lòng trắc ẩn – giá trị cốt lõi tạo nên nhân cách con người.
Sự vô cảm còn len lỏi trong đời sống hằng ngày qua những vụ việc như hôi của, quay clip người gặp tai nạn thay vì giúp đỡ, lan truyền tin giả gây ảnh hưởng đến người khác mà không mảy may suy xét hậu quả. Khi người ta chỉ nhìn thấy "giấy bạc bay" mà không thấy nạn nhân, chỉ nhìn thấy “bia lăn lóc ra đường” mà không nghĩ đến người bị tai nạn, điều đó cho thấy sự mất kết nối nghiêm trọng giữa con người với con người. Một xã hội mà con người không còn quan tâm đến nhau, thì sự phát triển về vật chất cũng không thể khỏa lấp được khoảng trống đạo đức.
Nguyên nhân của sự vô cảm có nhiều, nhưng phần lớn đến từ lối sống cá nhân hóa quá mức, sự lệ thuộc vào mạng xã hội và truyền thông thiếu kiểm chứng. Con người ngày nay bị cuốn vào guồng quay của công việc, tiền bạc, danh vọng và dần đánh mất khả năng lắng nghe, chia sẻ, đồng cảm. Họ quan tâm nhiều hơn đến lượt thích, lượt chia sẻ hơn là nỗi đau của người khác. Một số khác, vì sợ liên lụy hoặc không biết cách hành xử, đã chọn im lặng và thờ ơ trước những bất công.
Tuy nhiên, trong một xã hội có tổ chức, con người không thể sống chỉ cho riêng mình. Tình người, lòng trắc ẩn là yếu tố gắn kết cộng đồng, tạo nên một xã hội nhân văn và bền vững. Mỗi người cần nhận thức rõ trách nhiệm đạo đức của bản thân, cần tỉnh táo khi sử dụng mạng xã hội, biết chọn lọc thông tin và luôn đặt con người làm trung tâm trong mọi hành vi ứng xử. Đôi khi, một cái nắm tay, một ánh mắt cảm thông hay một hành động nhỏ cũng đủ làm ấm lòng người khác trong lúc khốn khó.
Sự thờ ơ, vô cảm không chỉ là cái lạnh ngoài xã hội, mà còn là cái lạnh trong tâm hồn. Để xã hội trở nên tốt đẹp hơn, mỗi người trong chúng ta cần thắp lên ngọn lửa yêu thương, đẩy lùi bóng tối vô cảm và sống có trách nhiệm với cộng đồng xung quanh.
Câu 1.
Thể loại: Truyện ngắn
Câu 2.
Đề tài: Mối quan hệ giữa con người với con người trong xã hội hiện đại, đặc biệt dưới tác động của mạng xã hội và sự xuống cấp của đạo đức, lòng nhân ái.
Biện pháp tu từ liệt kê ở đây bao gồm:
“người bán bắp luộc chết giấc với tin nồi nước luộc có pin đèn”,
“giới hủ tiếu gõ sập tiệm với tin nước dùng chuột cống”,
“chè bưởi có thuốc rầy”...
Tác dụng:
Tái hiện sinh động hàng loạt những trường hợp bị bịa đặt, vu oan, thêu dệt thông tin sai lệch trên mạng xã hội gây hậu quả nghiêm trọng đến đời sống thật của người dân.
Gợi cảm giác bức xúc, phẫn nộ cho người đọc trước thực trạng tin giả lan truyền nhanh chóng.
Làm nổi bật thông điệp của tác giả về sự vô cảm, thiếu trách nhiệm của một bộ phận người dùng mạng xã hội, và hậu quả của “mồi câu” là con người thật, đời sống thật.
Câu 4
Hai câu văn gợi lên sự xuống cấp trong đạo đức và lòng trắc ẩn của một bộ phận người dân hiện nay.
Con người ngày càng thờ ơ, vô cảm trước nỗi đau, sự tổn thương của đồng loại, chỉ chăm chăm nhìn vào lợi ích vật chất.
Họ vô tình (hoặc cố tình) "biến mất" nạn nhân – con người thật – trong nhận thức, chỉ chăm chăm vào “thứ có thể trục lợi”: là tiền, là bia.Điều đó phản ánh một thực tế đáng lo ngại: sự lạnh lùng, ích kỷ và thiếu tình người đang lấn át các giá trị nhân văn truyền thống.
Câu 5.
Cần giữ gìn và nuôi dưỡng lòng nhân ái, sự cảm thông giữa con người với nhau, nhất là trong thời đại công nghệ thông tin phát triển.
Mạng xã hội là công cụ, không nên để nó chi phối đạo đức và hành vi; hãy sử dụng nó có trách nhiệm và nhân văn.
Phải biết nhìn nhận con người bằng sự trân trọng, không biến nỗi đau của người khác thành trò tiêu khiển, “câu view”.
Cần cảnh giác và suy xét kỹ lưỡng trước khi tin hay chia sẻ những thông tin chưa được kiểm chứng để tránh gây hại cho người khác.
Câu 1
Việc con người ngày càng phụ thuộc vào công nghệ trí tuệ nhân tạo (AI) là một xu hướng tất yếu trong thời đại số, mang lại cả cơ hội và thách thức. AI giúp con người tiết kiệm thời gian, tăng hiệu quả công việc và cải thiện chất lượng cuộc sống trong nhiều lĩnh vực như y tế, giáo dục, giao thông hay giải trí. Tuy nhiên, sự lệ thuộc quá mức vào AI cũng đặt ra những nguy cơ đáng lo ngại. Khi con người quá ỷ lại vào công nghệ, khả năng tư duy, sáng tạo và phản xạ có thể dần mai một. Ngoài ra, AI không có đạo đức hay cảm xúc như con người nên nếu không kiểm soát tốt, việc sử dụng AI có thể dẫn đến những hậu quả khó lường như mất việc làm, xâm phạm quyền riêng tư hay sai lệch thông tin. Vì vậy, con người cần tỉnh táo, sử dụng AI như một công cụ hỗ trợ thay vì để nó thay thế hoàn toàn vai trò của mình. Việc kết hợp hài hòa giữa trí tuệ nhân tạo và trí tuệ con người mới là con đường bền vững và đúng đắn trong thời đại công nghệ hiện nay.
Câu 2
Bài thơ "Đừng chạm tay" là một tác phẩm mang đậm chất trữ tình và suy tưởng, thể hiện sự chiêm nghiệm sâu sắc về thời gian, ký ức và mối quan hệ giữa con người hiện tại với quá khứ. Qua hình ảnh một cụ già ngồi sưởi nắng trên đầu con dốc, bài thơ gợi mở nhiều tầng nghĩa về sự cô đơn, hoài niệm và giá trị cần được trân trọng của ký ức người già.
Về nội dung, bài thơ kể lại hành trình của một vị khách đến một nơi xa lạ, gặp cụ già chỉ đường, rồi lạc vào “thế giới một người già” – một thế giới của ký ức, hoài niệm và dấu vết thời gian. Hình ảnh “con đường” trong bài không chỉ mang nghĩa thực mà còn là ẩn dụ cho hành trình đi vào ký ức, tâm hồn của người khác. Đó là “con đường cụ già từng tới” – gợi nhớ những năm tháng đã qua, một thời đã lùi vào dĩ vãng. Tuy nhiên, con đường ấy “khách không mong đợi”, “chẳng có thông điệp nào gửi khách mang theo” – cho thấy khoảng cách giữa thế giới hiện tại và ký ức xưa cũ, giữa người trẻ và người già.
Những câu thơ như “Núi sẻ, đồng san, cây vừa bật gốc / Những khối bê tông đông cứng ánh nhìn” phản ánh sự xâm lấn của hiện đại vào thiên nhiên và ký ức. Ký ức dần bị phai mờ, bị phá vỡ bởi sự phát triển nhanh chóng của xã hội. Sự im lặng, ngậm ngùi hiện lên rõ nét trong hành động “khách quay lại” và muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ dừng lại ở nhận thức: “Đừng khuấy lên kí ức một người già”. Câu kết này không chỉ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng, mà còn là sự đồng cảm, tôn trọng đối với những ký ức riêng tư, thiêng liêng – những điều không phải ai cũng có thể hiểu, chia sẻ hoặc chạm tới.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng hình ảnh biểu tượng rất thành công. Hình ảnh “cụ già”, “con dốc”, “con đường”, “nắng tắt, sương rơi” đều mang tính gợi hình và gợi cảm, tạo nên không gian đậm chất hoài niệm, trầm lắng. Thể thơ tự do, nhịp điệu nhẹ nhàng, phù hợp với mạch suy tưởng và cảm xúc trữ tình sâu lắng. Giọng thơ mang tính triết lý nhẹ nhàng, không áp đặt mà như lời thủ thỉ, dẫn dắt người đọc cùng chiêm nghiệm về thời gian, về giá trị của quá khứ.
Một điểm đặc sắc khác là tính mở của bài thơ. Tác giả không xác định cụ thể không gian, thời gian hay nhân vật, khiến bài thơ mang tính phổ quát. Người đọc có thể liên hệ đến bất kỳ người già nào, vùng ký ức nào, từ đó cảm nhận sâu sắc hơn về sự lặng lẽ của tuổi già và sự cần thiết của việc giữ gìn, tôn trọng quá khứ.
Tóm lại, "Đừng chạm tay" không chỉ là bài thơ về một chuyến đi mà còn là hành trình vào thế giới ký ức, với nhiều tầng ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Bài thơ không ồn ào, không kịch tính, nhưng đủ sức lay động lòng người bằng chất thơ lặng lẽ, sâu lắng và suy tư. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp về sự tôn trọng những giá trị đã qua và khơi dậy sự đồng cảm với những mảnh ký ức cũ kỹ nhưng đầy thiêng liêng trong tâm hồn con người.
Câu 1
Văn bản sử dụng các phương thức biểu đạt chính sau:
Thuyết minh: Giới thiệu về ứng dụng Sakura AI Camera, chức năng, cách hoạt động và mục đích sử dụng.
Tự sự: Kể lại bối cảnh ra đời của ứng dụng.
Biểu cảm: Thể hiện cảm xúc tích cực của người dân Nhật Bản khi được góp phần bảo vệ hoa anh đào – loài hoa mang tính biểu tượng.
Câu 2.
Nguyên nhân chính là:
Nhiều chính quyền địa phương ở Nhật Bản không thể thu thập đầy đủ dữ liệu để bảo tồn hoa anh đào do thiếu lao động và ngân sách.
Bên cạnh đó là nhu cầu bảo vệ loài cây mang tính biểu tượng đã già cỗi, sắp hết tuổi thọ sau nhiều thập kỷ được trồng thời hậu chiến.
Câu 3
Nhan đề ("Nhật Bản ứng dụng trí tuệ nhân tạo để bảo tồn hoa anh đào") giúp người đọc nhanh chóng nắm được nội dung chính và chủ đề của văn bản.
Sapo (đoạn mở đầu): Gợi mở sự tham gia của người dân vào quá trình bảo tồn hoa anh đào thông qua một hành động đơn giản (chụp ảnh), từ đó tạo sự hứng thú, tò mò và thu hút người đọc tiếp tục tìm hiểu nội dung bài viết.
Câu 4
Hình ảnh "Màn hình ứng dụng Sakura AI Camera" là phương tiện phi ngôn ngữ giúp người đọc hình dung trực quan về giao diện, cách sử dụng ứng dụng.
Hình ảnh này tăng tính thuyết phục, hấp dẫn, đồng thời làm rõ nội dung văn bản, hỗ trợ người đọc tiếp nhận thông tin dễ dàng và sinh động hơn.
Câu 5.
Một số ý tưởng ứng dụng AI:
Y tế: AI hỗ trợ chẩn đoán bệnh từ ảnh chụp X-quang, MRI hoặc tư vấn sức khỏe qua chatbot.
Giáo dục: Hệ thống học tập cá nhân hóa, chấm điểm tự động và gợi ý học liệu phù hợp với từng học sinh.
Nông nghiệp: AI giám sát cây trồng qua drone, dự đoán dịch bệnh cây, tự động hóa tưới tiêu.
Giao thông: Xe tự lái, cảnh báo va chạm, điều phối luồng giao thông thông minh.
Môi trường: AI phân tích dữ liệu để dự báo thời tiết cực đoan, giám sát rác thải hoặc chất lượng không khí.
Ta có \(4^{x} - 3. 2^{x + 2} + m = 0 \Leftrightarrow 4^{x} - 12. 2^{x} + m = 0\) (1)
Đặt \(t = 2^{x} , \left(\right. t > 0 \left.\right)\) phương trình (1) trở thành \(t^{2} - 12 t + m = 0\) \(\left(\right. 2 \left.\right)\).
(2) có hai nghiệm dương phân biệt \(t = t_{1} ; t = t_{2}\) và log2t1+log2t2=5log2t1+log2t2=5
⇔Δ′>0
S>0
P>0
t1.t2=32
⇔36−m>0
m>0
m=32
⇔m=32.