Tạ Thúy Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Đoạn trích được viết theo thể thơ tám chữ (bát ngôn)
Câu 2:
-Hình ảnh Biển đảo: Hoàng Sa, sóng dữ, bám biển, Biển Tổ quốc, giữ biển, Máu ngư dân.
-Hình ảnh Đất nước, Tổ quốc: Mẹ Tổ quốc, máu ấm trong màu cờ nước Việt, bài ca giữ nước, Tổ quốc được sinh ra.
Câu 3: Biện pháp so sánh được thể hiện qua câu: "Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta / Như máu ấm trong màu cờ nước Việt".
*Tác dung:
-Tăng tính biểu cảm và cụ thể hóa: So sánh "Mẹ Tổ quốc" (khái niệm trừu tượng) với "máu ấm trong màu cờ nước Việt" (hình ảnh cụ thể, thiêng liêng) nhằm khẳng định sự che chở, đồng hành của Tổ quốc là hằng hữu, thiết thân như dòng máu nóng chảy trong cơ thể mỗi người.
-Nhấn mạnh tính thiêng liêng: Máu và cờ là biểu tượng cao nhất của chủ quyền và sự hy sinh. Phép so sánh này nâng tầm tình yêu và sự gắn bó giữa người dân với Tổ quốc lên mức thiêng liêng, bất diệt.
Câu 4:
Đoạn trích thể hiện những tình cảm sâu sắc:
-Tình yêu Tổ quốc, Biển đảo thiêng liêng: Thể hiện qua cách gọi trìu mến "Mẹ Tổ quốc" và sự khẳng định "Tổ quốc được sinh ra" bằng máu và lịch sử.
-Lòng trân trọng, cảm phục sâu sắc: Dành cho sự hy sinh và lòng kiên cường của những người lính, ngư dân "ngày đêm bám biển" và đã đổ "Máu ngư dân trên sóng lại chan hòa" để giữ gìn chủ quyền.
-Tinh thần trách nhiệm và lời kêu gọi: Thể hiện qua lời khẳng định "Biển Tổ quốc đang cần người giữ biển", khích lệ tinh thần bảo vệ đất nước.
Câu 5
Đoạn trích là lời nhắc nhở sâu sắc về cái giá của độc lập, chủ quyền, được viết bằng "máu cả ngàn chương sử đỏ". Với vai trò là một công dân trẻ, trách nhiệm của tôi không chỉ là hướng về biển đảo bằng tình cảm, mà còn bằng hành động thiết thực. Đó là ra sức học tập, rèn luyện để trở thành công dân ưu tú, góp phần phát triển kinh tế biển và xây dựng nền quốc phòng vững mạnh. Đồng thời, tôi phải nâng cao ý thức chủ quyền, đấu tranh và tuyên truyền thông tin chính xác để cùng cộng đồng bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ, xứng đáng với sự hy sinh của ngư dân và sự che chở của "Mẹ Tổ quốc".
Câu 1: Văn bản thể hiện tâm trạng buồn nhớ, cô đơn, và lạc lõng của nhân vật trữ tình khi đang ở nơi quê người (Xan-đi-ê-gô), rất xa Tổ quốc
Câu 2:
Trên cao thì nắng cũng quê ta
Cũng trăng màu mây bay phía xa
Cũng nhuộm vàng trên đỉnh ngọn
Nhớ quê, đành vậy, nhìn mây trắng
Nhìn nắng hanh vàng trên núi xa
Ngó xuống mũi giầy thì lữ thứ
Bụi đường cũng bụi của người ta
Câu 3: Cảm hứng chủ đạo xuyên suốt văn bản là nỗi nhớ quê hương, sự gắn bó sâu sắc với Tổ quốc và nỗi buồn xa xứ, cô đơn khi phải sống giữa một vùng đất hoàn toàn xa lạ:
-Mọi cảnh vật quen thuộc (nắng, trăng, mây, bụi đường) đều được nhân vật đem ra so sánh với quê nhà.
-Dù nơi ở mới có đẹp đẽ, hiện đại đến đâu (Xan-đi-ê-gô), nhân vật vẫn chỉ cảm thấy ấm áp, thân thuộc khi nghĩ về Việt Nam.
Câu 4: Tâm trạng của nhân vật chữ tình khi cảm nhận hình ảnh nắng vàng, mây trắng trong khổ thơ đầu tiên là bất chợt thân thuộc, được an ủi nỗi nhớ quê hương quá lớn đến mứcchir cần bắt gặp những hình ảnh tương đồng ở nơi xa, nhân vật đã quên đi thực tại và rơi vào trạng thái "ngỡ là tôi lúc ở nhà". Còn ở khổ thơ thứ 3 tâm trạng nhận thức thực tại, sự lạc lõng, cô đơn
Câu 5: Tôi ấn tượng nhất với hình ảnh "tôi ngỡ là tôi lúc ở nhà". Vì Đây là câu thơ cô đọng và mạnh mẽ nhất, thể hiện cao độ nỗi nhớ và sự gắn bó máu thịt với quê hương, là bằng chứng cho thấy quê hương đã trở thành một phần máu thịt, một điều kiện sống không thể thiếu trong tâm hồn nhân vật trữ tình.