PHẠM KIM HUỆ
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.”. Câu nói đã gợi nhắc cho ta một bài học quý giá về lối sống dám trải nghiệm, dám dấn thân. Trong cuộc đời, nếu chỉ mãi an toàn, ngần ngại trước thử thách, con người sẽ sớm già đi trong nuối tiếc bởi những cơ hội đã bỏ lỡ. Thực tế, tuổi trẻ chỉ có một lần, ta không nên để nỗi sợ hãi hay sự an phận kìm hãm bước chân. Thà rằng thử sức, vấp ngã để trưởng thành, còn hơn đứng yên rồi suốt đời tự hỏi “nếu ngày đó mình đã làm…”. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là liều lĩnh mù quáng, mà cần lựa chọn sáng suốt, có trách nhiệm với chính mình và những người xung quanh. Mỗi người hãy dám ước mơ, dám hành động, dám bứt phá khỏi giới hạn để tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa. Bởi lẽ, hạnh phúc không chỉ nằm ở thành công, mà còn ở hành trình dám sống hết mình, để sau này ngoảnh lại, ta không còn điều gì phải hối tiếc.
Câu 2
Trong nền văn học hiện thực trữ tình Việt Nam giai đoạn 1930 – 1945, Thạch Lam là một cây bút đặc biệt, giàu tinh tế, nhân hậu và luôn dành sự quan tâm cho những phận đời nhỏ bé, nhất là người phụ nữ. Truyện ngắn Trở về đã khắc họa thành công hình tượng người mẹ già quê mùa, lam lũ nhưng chan chứa tình yêu thương con.
Trước hết, người mẹ hiện lên trong đoạn trích với hình ảnh quen thuộc, bình dị của người phụ nữ nông thôn xưa: ngôi nhà nghèo cũ kỹ, bộ áo nâu sờn cũ, dáng đi thong thả và tiếng guốc mộc chậm chạp. Dù thời gian và cuộc đời làm cho bà già nua, tàn tạ, tình mẹ vẫn không hề thay đổi. Khi gặp lại con, bà xúc động đến rớm nước mắt, giọng run run chỉ thốt lên được: “Con đã về đấy ư?”. Đằng sau câu nói ngắn ngủi là bao mong chờ, bao niềm vui xen lẫn tủi hờn của người mẹ cả đời trông ngóng tin con.Người mẹ hiện lên qua đoạn trích còn là mẫu phụ nữ giàu tình thương, hết lòng lo lắng cho con. Bà ân cần hỏi han sức khỏe, công việc, dõi theo từng thay đổi của chàng trai xa quê. Sự lo âu khi nghe tin Tâm ốm, sự khẩn khoản mời con ở lại ăn cơm, cả ánh mắt âu yếm và giọng nói nghẹn ngào khi nhận chút tiền con đưa… tất cả đều toát lên tình yêu thương vô điều kiện, dù con trai hờ hững, lạnh nhạt.Qua hình tượng ấy, Thạch Lam không chỉ khắc họa một người mẹ cụ thể mà còn dựng lên hình ảnh chung của biết bao người mẹ Việt Nam: tần tảo, nhẫn nại, giàu đức hi sinh. Ở họ, tình mẫu tử là vĩnh hằng, là nơi neo đậu cho những đứa con dù đi xa đến đâu.Nhân vật người mẹ trong Trở về để lại cho người đọc nhiều xúc động. Đó là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng, biết quan tâm, đừng vô tâm để đến khi ngoảnh lại chỉ còn day dứt muộn màng. Qua ngòi bút nhẹ nhàng, sâu lắng của Thạch Lam, ta nhận ra giá trị vĩnh hằng của tình mẹ: một tình cảm thiêng liêng, bất diệt và cao quý nhất trong đời người.
Câu 1:
Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.”. Câu nói đã gợi nhắc cho ta một bài học quý giá về lối sống dám trải nghiệm, dám dấn thân. Trong cuộc đời, nếu chỉ mãi an toàn, ngần ngại trước thử thách, con người sẽ sớm già đi trong nuối tiếc bởi những cơ hội đã bỏ lỡ. Thực tế, tuổi trẻ chỉ có một lần, ta không nên để nỗi sợ hãi hay sự an phận kìm hãm bước chân. Thà rằng thử sức, vấp ngã để trưởng thành, còn hơn đứng yên rồi suốt đời tự hỏi “nếu ngày đó mình đã làm…”. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là liều lĩnh mù quáng, mà cần lựa chọn sáng suốt, có trách nhiệm với chính mình và những người xung quanh. Mỗi người hãy dám ước mơ, dám hành động, dám bứt phá khỏi giới hạn để tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa. Bởi lẽ, hạnh phúc không chỉ nằm ở thành công, mà còn ở hành trình dám sống hết mình, để sau này ngoảnh lại, ta không còn điều gì phải hối tiếc.
Câu 2
Trong nền văn học hiện thực trữ tình Việt Nam giai đoạn 1930 – 1945, Thạch Lam là một cây bút đặc biệt, giàu tinh tế, nhân hậu và luôn dành sự quan tâm cho những phận đời nhỏ bé, nhất là người phụ nữ. Truyện ngắn Trở về đã khắc họa thành công hình tượng người mẹ già quê mùa, lam lũ nhưng chan chứa tình yêu thương con.
Trước hết, người mẹ hiện lên trong đoạn trích với hình ảnh quen thuộc, bình dị của người phụ nữ nông thôn xưa: ngôi nhà nghèo cũ kỹ, bộ áo nâu sờn cũ, dáng đi thong thả và tiếng guốc mộc chậm chạp. Dù thời gian và cuộc đời làm cho bà già nua, tàn tạ, tình mẹ vẫn không hề thay đổi. Khi gặp lại con, bà xúc động đến rớm nước mắt, giọng run run chỉ thốt lên được: “Con đã về đấy ư?”. Đằng sau câu nói ngắn ngủi là bao mong chờ, bao niềm vui xen lẫn tủi hờn của người mẹ cả đời trông ngóng tin con.Người mẹ hiện lên qua đoạn trích còn là mẫu phụ nữ giàu tình thương, hết lòng lo lắng cho con. Bà ân cần hỏi han sức khỏe, công việc, dõi theo từng thay đổi của chàng trai xa quê. Sự lo âu khi nghe tin Tâm ốm, sự khẩn khoản mời con ở lại ăn cơm, cả ánh mắt âu yếm và giọng nói nghẹn ngào khi nhận chút tiền con đưa… tất cả đều toát lên tình yêu thương vô điều kiện, dù con trai hờ hững, lạnh nhạt.Qua hình tượng ấy, Thạch Lam không chỉ khắc họa một người mẹ cụ thể mà còn dựng lên hình ảnh chung của biết bao người mẹ Việt Nam: tần tảo, nhẫn nại, giàu đức hi sinh. Ở họ, tình mẫu tử là vĩnh hằng, là nơi neo đậu cho những đứa con dù đi xa đến đâu.Nhân vật người mẹ trong Trở về để lại cho người đọc nhiều xúc động. Đó là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng, biết quan tâm, đừng vô tâm để đến khi ngoảnh lại chỉ còn day dứt muộn màng. Qua ngòi bút nhẹ nhàng, sâu lắng của Thạch Lam, ta nhận ra giá trị vĩnh hằng của tình mẹ: một tình cảm thiêng liêng, bất diệt và cao quý nhất trong đời người.
Câu 1:
Tính sáng tạo có vai trò rất quan trọng với thế hệ trẻ hiện nay. Sáng tạo giúp người trẻ không bị bó hẹp trong khuôn mẫu cũ, luôn tìm ra cách làm mới, hiệu quả hơn trong học tập, công việc và cuộc sống. Người có tư duy sáng tạo sẽ dễ thích nghi, giải quyết vấn đề linh hoạt và có khả năng vượt qua thách thức tốt hơn. Trong thời đại công nghệ và toàn cầu hóa, sáng tạo không chỉ là lợi thế mà còn là yếu tố quyết định thành công. Sáng tạo cũng giúp mỗi cá nhân khẳng định bản thân, tạo nên dấu ấn riêng. Vì vậy, thế hệ trẻ cần nuôi dưỡng trí tò mò, dám nghĩ khác, làm khác để phát huy tính sáng tạo một cách hiệu quả, góp phần xây dựng xã hội phát triển.
Câu 2:
Nhân vật Phi và ông Sáu Đèo thể hiện rõ vẻ đẹp của con người Nam Bộ: chất phác, giàu tình cảm và kiên cường trước nghịch cảnh. Phi sống thiếu vắng tình thân, chịu tổn thương từ nhỏ nhưng vẫn sống tử tế, âm thầm, kiên trì. Anh là hình ảnh của người trẻ miền Tây giàu nghị lực, biết vượt qua hoàn cảnh. Ông Sáu Đèo là người từng trải, từng sống lênh đênh sông nước, nghèo khó nhưng đầy lòng thủy chung. Dù bị vợ bỏ đi từ lâu, ông vẫn đi tìm để xin lỗi suốt bốn mươi năm. Cả hai nhân vật đều sống trầm lặng nhưng sâu sắc, yêu thương theo cách riêng và luôn hướng về điều tử tế. Qua họ, người đọc cảm nhận rõ nét đẹp của con người Nam Bộ: thật thà, nghĩa tình, thủy chung và giàu lòng nhân ái.
Câu 1: Kiểu văn bản: Thuyết minh (kết hợp miêu tả).Câu 2:Giao thương bằng xuồng, ghe; dùng “cây bẹo” treo hàng; rao hàng bằng kèn, bằng giọng nói.
Câu 3:Làm rõ vị trí cụ thể của các chợ nổi, tăng tính chân thực và sinh động cho văn bản.
Câu 4:Giúp việc buôn bán thuận tiện, thu hút khách, thể hiện nét văn hóa độc đáo.
Câu 5: Chợ nổi là nơi mưu sinh, giao lưu văn hóa và giữ gìn bản sắc miền Tây.