ĐỖ TRUNG KIÊN
Giới thiệu về bản thân
1s2 2s2 2p3
Nằm ô số 7
Chu kì 2
Nhóm 5A
a, Na + OH + H + Cl -> Na + Cl + H2O
PT thu gọn H + OH -> H2O
b, Ba + 2Cl + 2Na + SO4 -> 2Na + 2Cl + BaSO4
PT thu gọn: Ba + SO4 -> BaSO4
c, 2K + CO3 + 2H + 2Cl -> 2K + 2Cl + CO2 + H2O
PT thu gọn : CO3 + 2H -> CO2 + H2O
d, Cu + 2Fe + 6NO3 -> 2Fe + 4NO3 + Cu + 2NO3
PT thu gọn : Cu +2Fe -> Cu + 2Fe
Định nghĩa: Sự gia tăng quá mức hàm lượng các chất dinh dưỡng, đặc biệt là hợp chất chứa Nitrogen (\mathrm{N}) và Phosphorus (\mathrm{P}), trong thủy vực, dẫn đến bùng nổ tảo và thực vật phù du.
Nguyên nhân
• Nước thải sinh hoạt, công nghiệp.
• Phân bón hóa học dư thừa từ nông nghiệp bị rửa trôi.
• Chất thải chăn nuôi.
Tác hại
• Gây thiếu oxy hòa tan trong nước \to Cá chết hàng loạt.
• Nước bị ô nhiễm, có màu, có mùi hôi, sinh ra độc tố.
• Suy thoái đa dạng sinh học.
1, N2-> NO
N2 + O2 -> 2NO
2, NO -> NO2
2NO + O2 -> 2NO2
3, NO2 -> HNO3
4NO2 + O2 + 2H2O -> 4HNO3
4, HNO3 ->NH4NO3
HNO3 + NH3 -> NH4NO3
V= 3,584
-Nồng độ: Tăng nồng độ làm tăng tần suất va chạm, tăng tốc độ phản ứng.
-Nhiệt độ: Tăng nhiệt độ làm phân tử chuyển động nhanh hơn, tăng năng lượng va chạm, tăng tốc độ phản ứng.
-Diện tích bề mặt: Tăng diện tích bề mặt tiếp xúc làm tăng khả năng va chạm, tăng tốc độ phản ứng.
-Chất xúc tác: Giảm năng lượng kích hoạt, làm phản ứng nhanh hơn.
-Áp suất : Tăng áp suất làm tăng nồng độ phân tử khí, tăng tốc độ phản ứng.
-Nồng độ: Tăng nồng độ → tăng va chạm → tăng tốc độ phản ứng.
-Nhiệt độ: Tăng nhiệt độ → phân tử chuyển động nhanh hơn → tăng tốc độ phản ứng.
-Diện tích bề mặt: Tăng diện tích → tăng tiếp xúc → tăng tốc độ phản ứng.
-Chất xúc tác: Giảm năng lượng kích hoạt → tăng tốc độ phản ứng.
-Áp suất (phản ứng khí): Tăng áp suất → tăng nồng độ khí → tăng tốc độ phản ứng.
C1
Nhân vật Bê-li-cốp trong đoạn trích “Người trong bao” của Sê-khốp là hình tượng điển hình cho lối sống khép kín, bảo thủ và đầy lo âu trong xã hội phong kiến Nga cuối thế kỷ XIX. Ông ta luôn thu mình trong những “chiếc bao” cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng: từ đôi giày cao su, cái ô, áo bành tô đến cách nghĩ, lối sống, thái độ với thế giới xung quanh. Bê-li-cốp sợ hãi mọi sự thay đổi, sợ sự tự do, sợ những điều mới mẻ. Ông ta không dám thể hiện cảm xúc thật, cũng không sống thật với chính mình, mà luôn ẩn mình sau những quy định, thông tư và các nguyên tắc cứng nhắc. Hình ảnh “người trong bao” không chỉ cho thấy bi kịch của một con người sống trong nỗi sợ, mà còn là lời cảnh tỉnh về những con người sống thiếu cởi mở, thiếu kết nối với đời sống thực tại. Qua nhân vật này, tác giả muốn phê phán lối sống phi lý, gò bó, đồng thời khơi gợi khát vọng sống tự do, chân thật và hòa nhập với cộng đồng. Đây là bài học sâu sắc vẫn còn mang tính thời sự trong cuộc sống hiện đại ngày nay.
C2 viết văn
Bước Ra Khỏi Vùng An Toàn – Sự Khám Phá Mới Của Bản Thân
Trong cuộc sống, mỗi người đều có một “vùng an toàn” riêng, nơi họ cảm thấy thoải mái, tự tin và ít phải đối diện với thử thách. Vùng an toàn đó có thể là một công việc ổn định, một mối quan hệ thân quen, hay đơn giản chỉ là thói quen hằng ngày. Tuy nhiên, liệu chúng ta có thể phát triển và đạt được những thành tựu lớn lao nếu mãi giam mình trong vùng an toàn ấy? Câu trả lời là không. Việc bước ra khỏi vùng an toàn là một hành động quan trọng, đánh dấu sự trưởng thành và khám phá bản thân, đồng thời là chìa khóa mở ra những cơ hội mới trong cuộc sống.
Đầu tiên, bước ra khỏi vùng an toàn là cách duy nhất để chúng ta trưởng thành. Khi đối diện với những thử thách, chúng ta học hỏi được những điều mới mẻ, từ đó phát triển các kỹ năng, khả năng ứng phó với khó khăn. Mỗi lần thử thách bản thân, chúng ta sẽ có thêm kinh nghiệm và dần dần trở nên mạnh mẽ hơn. Những người thành công trong xã hội đều không ngại thay đổi, họ không dừng lại ở những gì đã biết mà luôn dấn thân vào những thử thách mới, những con đường chưa ai đi qua để khám phá khả năng của chính mình. Như vậy, việc ra khỏi vùng an toàn giúp chúng ta có cơ hội trở nên tự tin hơn, mở rộng tầm hiểu biết và học hỏi được nhiều bài học quý giá từ những thất bại, thành công.
Thứ hai, bước ra khỏi vùng an toàn là một cách để tìm kiếm những cơ hội mới. Cuộc sống không chờ đợi ai, và những cơ hội trong công việc, học tập hay trong các mối quan hệ đôi khi chỉ xuất hiện khi chúng ta dám đối mặt với sự không chắc chắn. Nếu cứ mãi giữ thói quen cũ, chúng ta sẽ bỏ lỡ những cơ hội tiềm năng. Chúng ta có thể phải đối mặt với sự lo lắng, sợ hãi, nhưng chỉ khi dám thử sức, dám chấp nhận những rủi ro, chúng ta mới có thể khám phá ra những điều tuyệt vời mà cuộc sống dành cho mình. Ví dụ, một người không dám thay đổi công việc, không dám thử sức với những thử thách mới có thể bỏ lỡ cơ hội thăng tiến trong sự nghiệp. Hoặc một người không dám mở lòng sẽ không thể xây dựng được những mối quan hệ sâu sắc.
Cuối cùng, bước ra khỏi vùng an toàn cũng là cách để sống một cuộc sống ý nghĩa hơn. Chúng ta thường bị cuốn vào những thói quen dễ dàng, nhưng chính những thói quen này lại khiến cuộc sống trở nên tẻ nhạt và thiếu thử thách. Khi dám thay đổi, thử nghiệm những điều mới, chúng ta sẽ thấy cuộc sống không chỉ có những con đường quen thuộc mà còn có nhiều lựa chọn thú vị và đa dạng. Chỉ khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, chúng ta mới cảm nhận được sự trọn vẹn và ý nghĩa của cuộc sống.
Tuy nhiên, việc bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là hành động một cách mù quáng. Điều quan trọng là chúng ta phải chuẩn bị tinh thần, có kế hoạch và không ngừng học hỏi để đối diện với những thử thách một cách kiên cường. Sự kết hợp giữa lòng dũng cảm và sự chuẩn bị kỹ lưỡng sẽ giúp chúng ta vượt qua nỗi sợ và phát triển mạnh mẽ.
Tóm lại, việc bước ra khỏi vùng an toàn không chỉ là một quyết định táo bạo mà còn là một thử thách cần thiết trong cuộc sống. Nó giúp chúng ta trưởng thành, mở ra cơ hội mới và tìm kiếm một cuộc sống đầy ý nghĩa. Mặc dù có thể sẽ phải đối diện với khó khăn, nhưng chính những thử thách ấy mới là động lực giúp chúng ta trở thành những con người mạnh mẽ và thành công hơn. Hãy bước ra khỏi vùng an toàn, vì đó là con đường duy nhất giúp ta khám phá khả năng tiềm ẩn và chinh phục những điều vĩ đại trong cuộc sống.
C1 Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kết hợp với miêu tả và biểu cảm)
C2 Nhân vật trung tâm: Bê-li-cốp
C3 Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất, người kể chuyện là một nhân vật trong truyện – bạn đồng nghiệp của Bê-li-cốp.
Tác dụng: Ngôi kể này tạo nên cảm giác gần gũi, chân thực và khách quan, giúp người đọc thấy được thái độ của người kể cũng như cái nhìn sâu sắc, châm biếm về nhân vật Bê-li-cốp và xã hội đương thời
C4:Những chi tiết miêu tả chân dung nhân vật Bê-li-cốp:
-Luôn đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô ấm.
-Để ô, đồng hồ, dao gọt bút chì… trong bao.
-Mặt giấu trong cổ áo bành tô bẻ đứng.
-Đeo kính râm, nhét bông vào tai.
-Khi ngồi xe luôn kéo mui.
-Thích sống khép kín, sợ hãi cuộc sống thực tại.
Ý nghĩa nhan đề “Người trong bao”:
Nhan đề ẩn dụ cho kiểu người sống thu mình, tách biệt với cuộc sống xã hội, luôn tìm cách né tránh thực tại, bảo thủ, cứng nhắc, trì trệ và làm ảnh hưởng tiêu cực tới người khác. “Bao” tượng trưng cho sự giới hạn, ràng buộc về tư tưởng và hành vi
C5 :Đoạn trích phê phán lối sống khép kín, bảo thủ, sợ hãi và tách biệt với cộng đồng. Nó cảnh tỉnh con người không nên sống như “người trong bao” – cô lập và áp đặt tư tưởng lên người khác – vì sẽ gây ra sự trì trệ và làm thui chột tinh thần tự do, sáng tạo trong xã hội. Hãy sống cởi mở, dũng cảm đối diện thực tế, sẵn sàng thay đổi và thích nghi với cuộc sống.
Phần 2
C1
Nhân vật Bê-li-cốp trong đoạn trích “Người trong bao” của Sê-khốp là hình tượng điển hình cho lối sống khép kín, bảo thủ và đầy lo âu trong xã hội phong kiến Nga cuối thế kỷ XIX. Ông ta luôn thu mình trong những “chiếc bao” cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng: từ đôi giày cao su, cái ô, áo bành tô đến cách nghĩ, lối sống, thái độ với thế giới xung quanh. Bê-li-cốp sợ hãi mọi sự thay đổi, sợ sự tự do, sợ những điều mới mẻ. Ông ta không dám thể hiện cảm xúc thật, cũng không sống thật với chính mình, mà luôn ẩn mình sau những quy định, thông tư và các nguyên tắc cứng nhắc. Hình ảnh “người trong bao” không chỉ cho thấy bi kịch của một con người sống trong nỗi sợ, mà còn là lời cảnh tỉnh về những con người sống thiếu cởi mở, thiếu kết nối với đời sống thực tại. Qua nhân vật này, tác giả muốn phê phán lối sống phi lý, gò bó, đồng thời khơi gợi khát vọng sống tự do, chân thật và hòa nhập với cộng đồng. Đây là bài học sâu sắc vẫn còn mang tính thời sự trong cuộc sống hiện đại ngày nay.
C2 viết văn
Bước Ra Khỏi Vùng An Toàn – Sự Khám Phá Mới Của Bản Thân
Trong cuộc sống, mỗi người đều có một “vùng an toàn” riêng, nơi họ cảm thấy thoải mái, tự tin và ít phải đối diện với thử thách. Vùng an toàn đó có thể là một công việc ổn định, một mối quan hệ thân quen, hay đơn giản chỉ là thói quen hằng ngày. Tuy nhiên, liệu chúng ta có thể phát triển và đạt được những thành tựu lớn lao nếu mãi giam mình trong vùng an toàn ấy? Câu trả lời là không. Việc bước ra khỏi vùng an toàn là một hành động quan trọng, đánh dấu sự trưởng thành và khám phá bản thân, đồng thời là chìa khóa mở ra những cơ hội mới trong cuộc sống.
Đầu tiên, bước ra khỏi vùng an toàn là cách duy nhất để chúng ta trưởng thành. Khi đối diện với những thử thách, chúng ta học hỏi được những điều mới mẻ, từ đó phát triển các kỹ năng, khả năng ứng phó với khó khăn. Mỗi lần thử thách bản thân, chúng ta sẽ có thêm kinh nghiệm và dần dần trở nên mạnh mẽ hơn. Những người thành công trong xã hội đều không ngại thay đổi, họ không dừng lại ở những gì đã biết mà luôn dấn thân vào những thử thách mới, những con đường chưa ai đi qua để khám phá khả năng của chính mình. Như vậy, việc ra khỏi vùng an toàn giúp chúng ta có cơ hội trở nên tự tin hơn, mở rộng tầm hiểu biết và học hỏi được nhiều bài học quý giá từ những thất bại, thành công.
Thứ hai, bước ra khỏi vùng an toàn là một cách để tìm kiếm những cơ hội mới. Cuộc sống không chờ đợi ai, và những cơ hội trong công việc, học tập hay trong các mối quan hệ đôi khi chỉ xuất hiện khi chúng ta dám đối mặt với sự không chắc chắn. Nếu cứ mãi giữ thói quen cũ, chúng ta sẽ bỏ lỡ những cơ hội tiềm năng. Chúng ta có thể phải đối mặt với sự lo lắng, sợ hãi, nhưng chỉ khi dám thử sức, dám chấp nhận những rủi ro, chúng ta mới có thể khám phá ra những điều tuyệt vời mà cuộc sống dành cho mình. Ví dụ, một người không dám thay đổi công việc, không dám thử sức với những thử thách mới có thể bỏ lỡ cơ hội thăng tiến trong sự nghiệp. Hoặc một người không dám mở lòng sẽ không thể xây dựng được những mối quan hệ sâu sắc.
Cuối cùng, bước ra khỏi vùng an toàn cũng là cách để sống một cuộc sống ý nghĩa hơn. Chúng ta thường bị cuốn vào những thói quen dễ dàng, nhưng chính những thói quen này lại khiến cuộc sống trở nên tẻ nhạt và thiếu thử thách. Khi dám thay đổi, thử nghiệm những điều mới, chúng ta sẽ thấy cuộc sống không chỉ có những con đường quen thuộc mà còn có nhiều lựa chọn thú vị và đa dạng. Chỉ khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, chúng ta mới cảm nhận được sự trọn vẹn và ý nghĩa của cuộc sống.
Tuy nhiên, việc bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là hành động một cách mù quáng. Điều quan trọng là chúng ta phải chuẩn bị tinh thần, có kế hoạch và không ngừng học hỏi để đối diện với những thử thách một cách kiên cường. Sự kết hợp giữa lòng dũng cảm và sự chuẩn bị kỹ lưỡng sẽ giúp chúng ta vượt qua nỗi sợ và phát triển mạnh mẽ.
Tóm lại, việc bước ra khỏi vùng an toàn không chỉ là một quyết định táo bạo mà còn là một thử thách cần thiết trong cuộc sống. Nó giúp chúng ta trưởng thành, mở ra cơ hội mới và tìm kiếm một cuộc sống đầy ý nghĩa. Mặc dù có thể sẽ phải đối diện với khó khăn, nhưng chính những thử thách ấy mới là động lực giúp chúng ta trở thành những con người mạnh mẽ và thành công hơn. Hãy bước ra khỏi vùng an toàn, vì đó là con đường duy nhất giúp ta khám phá khả năng tiềm ẩn và chinh phục những điều vĩ đại trong cuộc sống.
C1 :Truyện ngắn Con chim vàng đã để lại nhiều xúc động trong lòng người đọc khi phản ánh số phận đau khổ của những đứa trẻ nghèo trong xã hội cũ. Nhân vật chính – Bào – là một cậu bé mới mười hai tuổi nhưng đã phải đi ở đợ để trả nợ cho mẹ. Em sống trong sự bóc lột, bị đánh đập tàn nhẫn và luôn phải phục tùng mọi mệnh lệnh từ bà chủ và cậu chủ Quyên. Hình ảnh Bào cố gắng bắt con chim vàng là biểu tượng cho khát khao được công nhận, được yêu thương, nhưng cuối cùng lại rơi vào bi kịch khi ngã từ trên cây xuống, còn con chim cũng chết. Chi tiết “tay Bào với tới… nhưng chẳng với được ai” thể hiện rõ nỗi đau thể xác lẫn tinh thần của em, đồng thời tố cáo sự vô cảm của người lớn. Qua đó, tác giả lên án bất công trong xã hội và bày tỏ sự cảm thông sâu sắc với những mảnh đời nhỏ bé, bất hạnh. Tác phẩm giúp người đọc biết sống nhân ái hơn và thêm trân trọng giá trị của tình người
C2 : bài văn
Trong cuộc sống, mỗi con người không chỉ cần có vật chất để tồn tại mà còn cần những giá trị tinh thần để cảm thấy hạnh phúc và ý nghĩa. Một trong những giá trị cao đẹp và thiêng liêng nhất chính là tình yêu thương. Đó là sợi dây vô hình kết nối con người lại với nhau, giúp chúng ta sống tốt hơn, nhân ái hơn và hướng tới một xã hội đầy tình người.
Tình yêu thương là sự quan tâm, sẻ chia, giúp đỡ giữa người với người. Đó có thể là cái nắm tay ấm áp của mẹ dành cho con, là ánh mắt lo lắng của người bạn khi thấy bạn mình buồn, là sự giúp đỡ chân thành dành cho người xa lạ khi họ gặp khó khăn. Dù là trong gia đình, nhà trường hay ngoài xã hội, tình yêu thương luôn là điều cần thiết, bởi con người không thể sống cô lập mà cần có sự đồng hành và gắn kết.
Tình yêu thương mang đến nhiều ý nghĩa tốt đẹp. Trước hết, nó giúp con người sống nhân hậu, biết đặt mình vào vị trí của người khác để cảm thông và thấu hiểu. Người sống có tình thương sẽ dễ dàng tha thứ, bao dung và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác. Thứ hai, tình yêu thương tạo nên sự gắn kết trong các mối quan hệ. Một gia đình hạnh phúc là nơi có tình yêu thương giữa cha mẹ và con cái, giữa anh chị em với nhau. Một lớp học đoàn kết là nơi thầy cô và học sinh biết yêu thương, hỗ trợ nhau. Một xã hội tốt đẹp là nơi con người biết quan tâm, sống vì cộng đồng. Cuối cùng, tình yêu thương còn tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho con người vượt qua những khó khăn, bất hạnh trong cuộc sống. Trong những lúc mệt mỏi, chỉ cần một lời động viên chân thành cũng có thể khiến ta ấm lòng và có thêm động lực để bước tiếp.
Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại ngày nay, vẫn còn nhiều người sống ích kỷ, vô cảm, thờ ơ trước nỗi đau của người khác. Họ chỉ quan tâm đến bản thân mà không biết sẻ chia, không biết yêu thương. Lối sống này không chỉ làm tổn thương người khác mà còn khiến chính họ trở nên cô độc, khô cằn trong tâm hồn. Vì vậy, mỗi người cần học cách yêu thương, bắt đầu từ những điều nhỏ bé như biết lắng nghe, biết nói lời cảm ơn, xin lỗi, biết giúp đỡ người xung quanh khi cần thiết.
Là học sinh, chúng ta càng cần phải rèn luyện tình yêu thương ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Biết yêu thương cha mẹ, thầy cô, bạn bè; biết chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình… chính là cách chúng ta góp phần xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn