Nguyễn Huyền Trâm
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng ca dao tục ngữ Việt Nam, có rất nhiều bài học quý giá về cách làm người. Một trong những lời răn dạy sâu sắc nhất về lòng tự trọng và nhân cách chính là câu tục ngữ: "Giấy rách phải giữ lấy lề". Đây là một kim chỉ nam giúp con người vững vàng trước những sóng gió và cám dỗ của cuộc đời.
Về nghĩa đen, "lề" là phần mép giấy giúp tập vở được ngay ngắn, thẳng hàng. Dù tờ giấy có bị cũ hay rách, nếu giữ được lề thì nó vẫn giữ được khuôn khổ và giá trị sử dụng nhất định. Từ hình ảnh cụ thể đó, ông cha ta đã gửi gắm một ý nghĩa nhân sinh cao đẹp: Dù con người có rơi vào hoàn cảnh nghèo khó, khổ đau hay bế tắc đến đâu, vẫn phải giữ gìn phẩm giá, đạo đức và nề nếp gia phong của mình. "Lề" ở đây chính là lòng tự trọng, là những nguyên tắc đạo đức cốt lõi mà mỗi người không được phép bước qua.
Tại sao chúng ta lại phải "giữ lấy lề"? Bởi lẽ, giá trị của một con người không nằm ở bộ quần áo đắt tiền hay khối tài sản khổng lồ, mà nằm ở nhân cách. Khi đối mặt với cái nghèo, cái khó, con người rất dễ bị cám dỗ bởi những lợi ích trước mắt mà làm điều sai trái. Thế nhưng, nếu chúng ta buông xuôi, đánh mất lòng tự trọng thì chúng ta sẽ chẳng còn gì cả. Giữ được "lề" giúp chúng ta nhận được sự kính trọng của mọi người xung quanh và quan trọng hơn hết là cảm thấy thanh thản với chính lương tâm mình.
Trong lịch sử và đời sống, chúng ta đã thấy rất nhiều tấm gương sáng về tinh thần này. Đó là những học sinh dù hoàn cảnh gia đình khó khăn vẫn quyết tâm đến trường, không vì nghèo mà gian lận hay trộm cắp. Đó là những người lao động nghèo nhặt được của rơi sẵn sàng trả lại cho người mất. Hay trong văn học, ta không thể quên nhân vật Lão Hạc – một người nông dân nghèo khổ đến cùng cực nhưng thà chọn cái chết để giữ trọn mảnh vườn cho con và giữ gìn lòng tự trọng của một người cha, một người hàng xóm lương thiện.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, vẫn còn một bộ phận những người sống thực dụng. Vì ham muốn giàu sang, họ sẵn sàng làm những việc phi pháp, lừa lọc, đánh mất danh dự của bản thân và gia đình. Những người như vậy dù có nhiều tiền bạc đến đâu cũng khó có thể tìm thấy hạnh phúc đích thực và sự tôn trọng từ xã hội.
Là một học sinh lớp 8, em hiểu rằng "giữ lấy lề" trước hết là trung thực trong học tập, không gian lận trong thi cử và luôn biết giữ gìn lời hứa. Dù cuộc sống có thay đổi, chúng ta cần rèn luyện cho mình một bản lĩnh vững vàng để luôn sống đúng với những giá trị đạo đức tốt đẹp mà cha ông đã truyền lại.
Tóm lại, câu tục ngữ "Giấy rách phải giữ lấy lề" là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà quyết liệt về việc bảo vệ nhân phẩm. Hãy luôn sống sao cho "đói cho sạch, rách cho thơm", để lề lối đạo đức luôn là ánh sáng soi đường cho mỗi chúng ta.
Câu 1. Xác định ngôi kể:
Ngôi kể thứ ba (Người kể chuyện ẩn mình, gọi nhân vật là "y").
Câu 2. Cuộc sống của người trí thức trước Cách mạng tháng Tám:
Đó là một cuộc sống bế tắc, quẩn quanh và bi kịch. Họ có tài năng, có khát vọng cao đẹp ("những cao vọng của mình xưa") nhưng bị gánh nặng cơm áo, gạo tiền và hoàn cảnh xã hội bóp nghẹt, dẫn đến sự "đớn hèn" và mòn mỏi về tinh thần.
Câu 3. Phân tích tác dụng của câu cảm thán "Hỡi ôi!":
Về nội dung: Bộc lộ trực tiếp nỗi đau đớn, xót xa và sự bất lực của nhân vật trước thực tại nghiệt ngã.
Về nghệ thuật: Giúp lời văn thêm sinh động, giàu cảm xúc, tạo sự đồng cảm sâu sắc nơi người đọc về bi kịch của những kiếp người tài hoa nhưng bạc mệnh.
Câu 4. Nội dung chính của văn bản:
Đoạn trích phản ánh bi kịch của người trí thức nghèo trong xã hội cũ: sự mâu thuẫn gay gắt giữa khát vọng sống cao đẹp, có ích với thực tại sống mòn, hèn kém do hoàn cảnh nghèo đói gây ra.
Câu 5. Nhận xét về cách xây dựng nhân vật Thứ:
Tác giả sử dụng bút pháp vị nhân sinh, tập trung miêu tả tâm lí nhân vật sâu sắc. Nhân vật Thứ được hiện lên qua những dòng độc thoại nội tâm đầy dằn vặt, tự ý thức về sự tha hóa và nỗi nhục nhã của bản thân, qua đó bộc lộ tư tưởng nhân đạo của Nam Cao.
Câu 6. Viết đoạn văn (5-7 dòng) về giá trị của lí tưởng sống:
Lí tưởng sống đóng vai trò như chiếc kim chỉ nam, là ngọn hải đăng dẫn lối cho mỗi con người giữa đại dương cuộc đời đầy sóng gió. Khi có lí tưởng, chúng ta không chỉ sống để tồn tại mà sống để cống hiến và khẳng định giá trị bản thân, giống như nhân vật Thứ từng khao khát "làm một cái gì đẹp hơn". Lí tưởng giúp con người có thêm nghị lực để vượt qua nghịch cảnh, tránh xa lối sống tầm thường, ích kỷ. Một người sống có mục đích cao đẹp sẽ luôn tìm thấy niềm vui trong lao động và sự thanh thản trong tâm hồn, góp phần làm cho xã hội trở nên tốt đẹp và văn minh hơn.