Nguyễn Thị Sen
Giới thiệu về bản thân
Nguyên sinh vật nguy hiểm nhất được cho làsứ hộp(hay còn gọi là ong bắp cày biển). Chúng nổi tiếng với chất độc cực mạnh, có thể gây tử vong cho người. Sứa hộp Australia được coi là loài có độc tính mạnh nhất trong số các loại sứa hộp.
Một số loài sứa hộp sở hữu độc cực mạnh: Chironex fleckeri, Carukia Barnesi và Malo kingi . Bị chích bởi những loài này và một số loài khác trong lớp này là vô cùng đau đớn và có thể gây tử vong cho con người. Chúng tôi là những sinh vật độc nhất trên thế giới.
Loài khủng long nặng nhất từng được biết đến trong lịch sử là Argentinosaurus, với ước tính trọng lượng lên đến 77 tấn. Loài khủng long này được phát hiện ở Argentina vào năm 1987.
1. Sán lá máu
Có một sự thật mà không phải ai cũng biết, đó là Napoléon từng phải đối mặt với tình trạng nhiễm trùng do sán trong máu. Những ký sinh trùng khét tiếng này gây ra một tình trạng gọi là bệnh sán máng (hay còn gọi là bệnh bilharzia) và để làm cho mọi thứ tồi tệ hơn, không chỉ một mà có hơn nửa tá loài thuộc chi Schistosoma coi con người là vật chủ của chúng.
Sự lây nhiễm xảy ra qua nước bị nhiễm ấu trùng Schistosoma (được gọi là cercariae). Ấu trùng xâm nhập vào da của vật chủ, sau đó qua máu, đến gan, ruột, đường tiết niệu và nhiều bộ phận khác của cơ thể. Các triệu chứng thường gặp của bệnh sán máng là ngứa da, đau bụng, tiêu chảy ... Tuy nhiên, ở giai đoạn sau, nó có thể gây ra các vấn đề sức khỏe nghiêm trọng như phì đại gan, tiểu ra máu, nhiễm trùng tuyến tiền liệt, xơ hóa bàng quang và vô sinh.
Theo WHO, hơn 230 triệu trường hợp mắc bệnh sán máng đã được báo cáo, kể từ khi căn bệnh này được phát hiện lần đầu tiên vào năm 1851. May mắn là ở thời điểm hiện tại, nhiễm trùng có thể được điều trị dễ dàng bằng cách sử dụng một loại thuốc chống ký sinh trùng.
2. Dracunculus (Giun Guinea)
Ký sinh trùng giun tròn giống mì spaghetti này có thể trông vô hại, nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Ký sinh trùng gây ra Bệnh Giun Guinea (GWD) ở người, lây truyền khi một người uống nước bị nhiễm bọ chét nước có chứa ấu trùng Dracunculus medinensis. Các triệu chứng của bệnh bắt đầu xuất hiện thường là một năm sau khi nhiễm bệnh khi ấu trùng trưởng thành.
Giun tròn trưởng thành giải phóng ấu trùng của nó và ra khỏi da của người bị nhiễm bệnh bằng cách gây ra các vết phồng rộp như mụn nước. Bệnh nhân có cảm giác đau và rát trên những mụn nước này và phải thường xuyên rửa sạch bằng nước, điều này khiến mụn nước vỡ ra và ấu trùng ký sinh trùng được giải phóng. Quá trình này cũng có thể gây ra nhiễm trùng do vi khuẩn nghiêm trọng, đe dọa tính mạng.
Đáng ngạc nhiên là không có thuốc hay vắc-xin hiện đại nào có thể thực sự điều trị được GWD. Chỉ khi dracunculus trưởng thành xuất hiện trên da thông qua các vết thương, bệnh nhân mới có thể loại bỏ ký sinh trùng khỏi cơ thể của mình.
Dracunculus trước đây là loài đặc hữu của một vùng rộng lớn ở Châu Phi và Á-Âu, nhưng hiện nó chỉ là loài đặc hữu ở 5 quốc gia: Chad, Ethiopia, Mali, Nam Sudan và Angola, với hầu hết các trường hợp ở Chad và Ethiopia.
3. Sán dây

Còn được gọi với cái tên Taenia, loài giun hình dải ruy băng này có thể khiến bạn bị co giật nếu nó hình thành các u nang bên trong não của bạn. Tuy nhiên, nơi định cư phổ biến nhất của chúng là ở trong ruột của con người (hoặc vật nuôi).
Ấu trùng Taenia Solium có thể xâm nhập vào bên trong cơ thể một người khi người đó uống nước bị ô nhiễm hoặc ăn thịt lợn, thịt bò chưa nấu chín có chứa nang hoặc trứng sán dây.
Không phải mọi người nhiễm sán dây đều bị co giật, nó chỉ xảy ra khi ấu trùng Taenia ảnh hưởng đến hệ thần kinh trung ương ở người. Trong những trường hợp này, hầu như không thể chẩn đoán hoặc điều trị nhiễm sán dây vì bệnh nhân không có bất kỳ triệu chứng nào. Thông thường, loài này sẽ ảnh hưởng đến ruột non và gây táo bón, tiêu chảy, đau bụng,… Trong trường hợp nặng hơn, có thể dẫn đến động kinh, mù mắt, viêm màng não và nhiều vấn đề thần kinh khác. Sán dây là nguyên nhân của 30% các trường hợp động kinh ở nhiều vùng lưu hành dịch bệnh nơi người và lợn thả rong sống gần nhau.
Sán dây cũng là một trong những loại ký sinh trùng nguy hiểm phổ biến. Người ta ước tính rằng 5% người Mỹ có sán dây, nhưng hầu hết không nhận thức được điều này.
4. Sán lá gan

Bệnh nhiễm trùng được gọi là bệnh sán lá gan lớn và nó xảy ra khi một cá nhân tiêu thụ nước hoặc thực vật sống có chứa ấu trùng sán lá gan. Sán lá gan mặt và Fasciola gigantica là những ký sinh trùng sán lá gan phổ biến nhất được tìm thấy ở người. Chúng chủ yếu lây nhiễm vào ống mật và gan, nhưng trong một số trường hợp hiếm hoi, não, tuyến tụy và mắt cũng có thể bị ảnh hưởng. Nghiên cứu cho thấy bệnh sán lá gan đe dọa sức khỏe của hơn 150 triệu người trên thế giới.
Tuy nhiên, bệnh sán lá gan lớn không phải là bệnh nhiễm trùng chết người và chủ yếu được tìm thấy ở cừu, nhưng nếu bị nhiễm, ký sinh trùng có thể ở trong cơ thể bạn đến 30 năm và có thể gây ra các vấn đề sức khỏe đường tiêu hóa thường xuyên. Các triệu chứng của nhiễm sán lá gan có thể từ sốt, buồn nôn đến viêm túi mật và tắc nghẽn ống mật.
5. Leishmania chagasi và Leishmania donovani

Cả hai loài này đều là động vật nguyên sinh này đều có thể gây ra một căn bệnh đáng sợ gọi là bệnh leishmaniasis nội tạng ở người. Trong quá trình nhiễm trùng, lá lách, tủy xương và gan bị ảnh hưởng nghiêm trọng và bị sưng tấy. Do đó, người mắc bệnh bị giảm khả năng miễn dịch và số lượng tế bào máu dẫn đến thiếu máu, sụt cân, sốt kéo dài và nhiều vấn đề cơ thể khác.
Theo WHO , 95% bệnh nhân mắc bệnh leishmaniasis nội tạng nếu không được điều trị kịp thời sẽ dẫn đến tử vong. Ngoài ra, có hai loại bệnh leishmaniasis khác được tìm thấy ở người được gọi là bệnh leishmaniasis niêm mạc và bệnh leishmaniasis ở da, chúng lần lượt gây nhiễm trùng ở màng nhầy và vết loét trên da. Tuy nhiên, cả hai trường hợp nhiễm trùng này không được coi là gây tử vong.
6. Acanthamoeba

Loại ký sinh trùng amip này gây ra bệnh viêm não amip có u hạt (GAE), một căn bệnh dẫn đến sưng não. Khoảng 95% bệnh nhân bị GAE bị amip giết. Tuy nhiên, không phải mọi người nhiễm Acanthamoeba đều bị GAE và một số bệnh nhân có thể không bao giờ xuất hiện bất kỳ triệu chứng nào.
Ký sinh trùng có thể được tìm thấy trong đất, bể bơi được khử trùng bằng clo, nước máy, trên bề mặt kính áp tròng, nước đóng chai và thiết bị điều hòa không khí và nó có thể xâm nhập vào cơ thể người qua mắt, vết loét, vết thương và hốc mũi.
Khi Acanthamoeba nhiễm vào mắt, tình trạng này được gọi là viêm giác mạc. Người mắc bệnh phải đối mặt với tình trạng đau mắt dữ dội, nhìn mờ, đỏ mắt, loét giác mạc và nhiều vấn đề liên quan đến mắt khác. Trong trường hợp này, chẩn đoán sớm là vô cùng quan trọng vì nếu không được điều trị, bệnh nhân có thể bị mù vĩnh viễn do nhiễm trùng.
Phụ nữ ởZimbabwecó tuổi thọ trung bình thấp nhất thế giới, chỉ khoảng 34 tuổi. Các quốc gia khác như Sierra Leone, Chad, Lesotho và Nigeria cũng có tuổi thọ trung bình thấp, đặc biệt là ở các khu vực nghèo khó và bất ổn chính trị.
Giả sử quãng đường là 1 km:
- Thời gian đi: \(\frac{1}{15}\) giờ
- Thời gian về: \(\frac{1}{12}\) giờ
- Chênh lệch: \(\frac{1}{12} - \frac{1}{15} = \frac{1}{60}\) giờ = 1 phút
→ Nếu đi 1 km thì thời gian về hơn đi 1 phút.
Muốn thời gian về hơn đi 10 phút, thì quãng đường phải là:
\(10\text{ph}\overset{ˊ}{\text{u}}\text{t}:1\text{ph}\overset{ˊ}{\text{u}}\text{t}=10\text{km}\)
Quãng đường từ nhà đến trường là 10 km.
Vậy quãng đường từ nhà đến trường là 10km.
Cảm ơn thì cho mình 1 tick nhé!
Giả sử quãng đường là 1 km:
- Thời gian đi: \(\frac{1}{15}\) giờ
- Thời gian về: \(\frac{1}{12}\) giờ
- Chênh lệch: \(\frac{1}{12} - \frac{1}{15} = \frac{1}{60}\) giờ = 1 phút
→ Nếu đi 1 km thì thời gian về hơn đi 1 phút.
Muốn thời gian về hơn đi 10 phút, thì quãng đường phải là:
\(10\text{ph}\overset{ˊ}{\text{u}}\text{t}:1\text{ph}\overset{ˊ}{\text{u}}\text{t}=10\text{km}\)
Quãng đường từ nhà đến trường là 10 km.
Vậy quãng đường từ nhà đến trường là 10km.
Bạn xóa từ "Nhà hàng tốt nhất gần tôi" cho mình nhé. Mk viết nhầm
nhớ tick cho mk nhé!
1. Nấm tán bay (Fly Agaric)

Ảnh: H.Krisp/License.
Nấm tán bay (Fly Agaric), tên khoa học Amanita muscaria, có vẻ ngoài giống những cây nấm trong truyện cổ tích, với mũ nấm màu đỏ, đốm trắng. Người và các loài động vật vô tình ăn phải loại nấm này sẽ bị trúng độc và có thể tử vong.
Tác nhân gây độc chính trong nấm tán bay là muscimol và axit ibotenic. Những độc tố kể trên tác động lên hệ thần kinh trung ương, gây kích ứng, buồn nôn, buồn ngủ, ảo giác.
2. Nấm đôi cánh thiên thần
Ảnh: Planet Deadly.
Nấm đôi cánh thiên thần (Angel Wing), tên khoa học Pleurocybella porrigens, thường mọc ở Bắc bán cầu. Từng có thời gian nấm đôi cánh thiên thần được xem là thực phẩm, nhưng điều này đã thay đổi vào năm 2004, khi gần 60 người Nhật Bản bị ngộ độc vì ăn chúng, trong đó 17 người đã chết trong vòng 6 tuần sau đó.
Nhà hàng tốt nhất gần tôiCác nhà khoa học hiện chưa thể xác định hết các độc chất của nấm đôi cánh thiên thần. Một loại axit amin có trong nấm tiêu diệt tế bào não động vật khi tiến hành thí nghiệm. Nhiều khả năng nấm cũng chứa nồng độ xyanua ở mức cao.
3. Nấm Deadly Dapperling

Ảnh: Planet Deadly.
Nấm Deadly Dapperling, thuộc họ Lepiota, thường mọc trong các khu rừng thông ở châu Âu và Bắc Mỹ. Loại nấm này chứa amatoxin, độc tố gây ra 80-90% ca tử vong do ngộ độc nấm.
Tỷ lệ tử vong khi ăn phải amatoxin lên tới 50% nếu không được điều trị, và 10% nếu được điều trị kịp thời. Các triệu chứng ban đầu gồm đau bụng và rối loạn tiêu hóa, sau đó bệnh nhân bị suy gan dẫn đến tử vong.
4. Nấm Podostroma Cornu-damae

Ảnh: Kouchan/License.
Nấm Podostroma Cornu-damae có hình dáng giống bàn tay người. Độc tố chính trong loại nấm này là trichothecene mycotoxin, hợp chất gây ra những triệu chứng khó chịu và có thể dẫn đến tử vong sau vài ngày. Chất độc ảnh hưởng đến tất cả các bộ phận trong cơ thể nhưng chủ yếu là gan, thận, não, làm suy giảm tế bào máu, khiến nạn nhân bị lột da mặt, rụng tóc giống như bị nhiễm độc phóng xạ hoặc bệnh bạch cầu.
5. Nấm Conocybe Filaris

Ảnh: 414n/License.
Nấm Conocybe Filaris thường mọc trên các bãi cỏ và có nguồn gốc ở khu vực Thái Bình Dương, phía Tây Bắc nước Mỹ. Loại nấm này chứa độc tố amatoxin đặc biệt nguy hiểm, nếu ăn phải sẽ bị tổn thương gan nghiêm trọng và không thể chữa trị.
6. Nấm Webcap

Ảnh: Danny Steven S./License.
Nấm Webcap, tên khoa học Cortinarius rubellus, là loại nấm vô cùng độc, chỉ cần ăn một lượng nhỏ cũng đủ gây chết người. Nếu may mắn thoát chết, người trúng độc phải chạy thận suốt đời hoặc ghép thận. Trong nấm Webcap chứa orellanine, độc tố rất mạnh đến nay chưa có thuốc giải độc hiệu quả.
7. Nấm mũ đầu lâu mùa thu

Ảnh: Lebrac/License.
Nấm mũ đầu lâu mùa thu (Autumn Skullcap), tên khoa học Galerina marginata, thường mọc trên những thân cây đã chết ở khắp nơi trên thế giới. Giống như nhiều loại nấm độc khác, nấm mũ đầu lâu trông giống một loại nấm vô hại, khiến nhiều người bị nhầm lẫn. Trong nấm có chứa chất độc amatoxin, gây ra tổn thương gan vĩnh viễn, dẫn tới những cái chết đau đớn.
8. Nấm False Morel (nấm não)

Ảnh: Planet Deadly.
Nấm False Morel, tên khoa học Gyromitra esculenta, có hình dáng giống não người. Đây là một trong những món ăn khá phổ biến ở bán đảo Scandinavia và vùng Đông Âu. Nấm False Morel khá đặc biệt. Nếu ăn sống nó, bạn sẽ tử vong. Nhưng nếu được nấu chín đúng cách, loại nấm này có hương vị vô cùng tuyệt vời.
Nhà hàng tốt nhất gần tôiNấm False Morel có hình dáng kỳ lạ như bộ não với nhiều nếp gấp. "Dù có hình thù kỳ cục, nhưng biết chế biến và làm đúng sẽ thành món ngon", anh Kim McCullough, đầu bếp và là chủ nhà hàng Inari ở Phần Lan khẳng định.
Tại Phần Lan, để thưởng thức thứ nấm độc này phải trải qua quá trình chế biến nghiêm ngặt để khử độc. Chính phủ nước này cũng quy định rất rõ trong quy trình xử lý chất độc của nấm.
Sau khi độc tố được loại bỏ chỉ còn lại vị thơm như hạt dẻ và hương đặc trưng của các loại nấm rừng. Và dù đã tuân thủ đầy đủ các bước, nhưng chất độc gyromitrin có thể vẫn còn bên trong và tích lũy trong cơ thể theo thời gian, nên các chuyên gia vẫn khuyến cáo thực khách không nên ăn thường xuyên.
Chất độc có trong nấm là gyromitrin, khi vào cơ thể người sẽ chuyển hóa thành monomethylhydrazine (MMH). Độc tố nói trên ảnh hưởng chủ yếu đến gan, đôi khi tác động đến hệ thần kinh và thận. Người bị trúng độc có triệu chứng thường gặp như tiêu chảy, nôn mửa, chóng mặt, đau đầu. Trong trường hợp xấu nhất, người trúng độc sẽ hôn mê sâu và chết sau một tuần.
9. Nấm thiên thần hủy diệt

Ảnh: Stefan Holm.
Nấm thiên thần hủy diệt (Destroying Angels) là loại nấm cực độc có khả năng phá hủy hoàn toàn cơ thể người với độc tố amatoxin. Các triệu chứng ban đầu sau khi ăn phải nấm bao gồm: chuột rút, mê sảng, co giật, nôn mửa và tiêu chảy. Độc tố amatoxin gây ra những thương tổn vĩnh viễn cho thận và mô gan. Biện pháp duy nhất để cứu người bị trúng độc là ghép gan.
10. Nấm mũ tử thần (nấm Amanita phalloides)

Ảnh: Planet Deadly.
Sau những trận mưa nặng hạt, một loài nấm đang bùng nổ khắp các vùng bang California tại Mỹ. Chúng khá lớn, màu sắc nhợt nhạt, trông rất an toàn đối với những người tình cờ trông thấy. Mà trên thực tế, loài nấm này khi nấu lên có vị khá ngon.
Có điều, vẻ ngoài ấy đã hoàn toàn che lấp bản chất thực sự bên trong, vì đó là nấm "mũ tử thần" - hay amanita phalloides - một trong những loài nấm nguy hiểm nhất thế giới.
Nấm mũ tử thần (Death Cap), tên khoa học Amanita phalloides, thủ phạm trong phần lớn các trường hợp tử vong do ăn nấm tình cờ hoặc đầu độc có chủ đích. Loại nấm này có liên quan đến cái chết của hoàng đế La Mã Claudius, một giáo hoàng và sa hoàng Nga. Nấm mũ tử thần có nguồn gốc ở châu Âu, thường mọc bên dưới những cây sồi trong rừng. Nó trông giống nhiều loài nấm ăn được, gây ra nhầm lẫn.
Tác nhân gây độc của nấm là α-amanitin (amatoxin), làm tổn thương gan và thận đến mức không thể phục hồi. Theo ước tính, chỉ cần 30 g chất độc amatoxin (tương đương một nửa cây nấm) là đủ để giết chết một người trưởng thành. Độc tính của nấm mũ tử thần không thay đổi, ngay cả khi bị nấu chín, sấy khô hoặc làm đông lạnh.
Hiện tại vẫn chưa có phương pháp chữa trị triệt để nếu không may trúng độc. Vậy nên, nếu có tình cờ nhìn thấy loại nấm này thì hãy tránh xa nó ra trước khi quá muộn.
11. Nấm mực (Coprinus atramentarius)

Bản thân loại nấm này vô hại nhưng nếu kết hợp với rượu sẽ trở nên rất nguy hiểm. Khi đó, chất coprin và axit amin chứa trong nấm mực sẽ phản ứng với rượu và gây độc 48 giờ sau bữa ăn. Biểu hiện của người bị trúng độc kiểu này là da mặt bị sung huyết, tay chân bị giá lạnh.
12. Nấm cựa gà (Claviceps purpurea)
Nấm cựa gà mọc trên lúa mạch đen, các loại cây ngũ cốc và thức ăn gia súc có liên quan. Việc tiêu thụ ngũ cốc hoặc các loại hạt bị nhiễm cấu trúc sinh tồn của loại nấm này có thể gây ra bệnh nấm ở người và các động vật có vú khác.
Nhà hàng tốt nhất gần tôiSợi nấm mọc đâm sâu vào bông lúa mạch non, phá huỷ tế bào của mô cây chủ và phủ ngoài cụm hoa bằng một lớp sợi nấm mềm, màu trắng như bông. Khối sợi nấm phát triển thành hạch nấm cứng giống cái cựa gà và chuyển sang màu xám nâu hoặc tím đen.

Hạch nấm này có chứa các alkaloid như ergotasine, ergotamine, ergocornine có tác dụng làm co mạch các cơ trơn và cơ tử cung. Với liều lượng thấp, chiết xuất từ nấm cựa gà được điều chế thành nhiều loại thuốc thần kinh, tim mạch. Với liều cao, nấm cựa gà rất độc, có thể gây nên hoại thư ở đầu ngón tay chân, cơ cứng mạch, mê sảng. Nếu tiêu thụ bột lúa mạch nhiễm nấm cựa gà, con người sẽ bị bệnh cựa gà với chuột rút cơ chân tay, hàm sẽ tê dại, rồi thối loét dẫn đến tử vong. Gia súc ăn phải các loại cỏ thuộc họ hòa thảo nhiễm nấm cựa gà cũng bị ngộ độc chết. Ngộ độc thể hiện qua các triệu chứng sau: co giật, co thắt, tiêu chảy, ảo giác và hoại tử.