Trần Thị Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thị Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Nhân vật “em” trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính là hình ảnh tượng trưng cho vẻ đẹp giản dị, mộc mạc của người con gái thôn quê, thể hiện qua những chi tiết rất cụ thể như áo cánh nâu, yếm lụa đào. “Em” mang nét đẹp chân thật, không cầu kỳ, không phô trương nhưng lại rất đằm thắm và quyến rũ. Cách Nguyễn Bính miêu tả “em” không chỉ là sự yêu thương của một người con trai dành cho người con gái, mà còn là sự trân trọng đối với những giá trị văn hóa truyền thống của làng quê. Tuy nhiên, sự thay đổi của “em” theo dòng thời gian, từ hình ảnh mộc mạc sang kiểu cách, là biểu hiện của sự đổi thay trong xã hội. Qua đó, nhân vật “em” cũng là hình ảnh phản chiếu sự mất mát của những giá trị truyền thống trong xã hội hiện đại. Nhân vật này mang đến một nỗi tiếc nuối, một sự xót xa đối với vẻ đẹp thuần khiết đã phai nhạt theo thời gian.

Hình tượng nhân vật Hoàng Cầm trong thơ ca mang một vẻ đẹp vừa bi tráng, vừa đượm buồn, thể hiện sự khát khao hướng về quê hương, đất nước và những giá trị truyền thống. Là một nhà thơ nổi bật trong phong trào Thơ mới, Hoàng Cầm luôn thể hiện tình yêu với quê hương và con người trong mỗi tác phẩm của mình. Trong các bài thơ, ông thường kết hợp giữa hình ảnh thiên nhiên và tâm trạng nhân vật để thể hiện sự nhớ nhung, xót xa trước những mất mát trong thời kỳ chiến tranh. Hình tượng Hoàng Cầm không chỉ là người con của đất nước, mà còn là biểu tượng của sự dâng hiến, khắc khoải và đau đớn trong hoàn cảnh lịch sử đau thương. Sự lãng mạn của Hoàng Cầm đôi khi đan xen với cảm giác hoài niệm và tiếc nuối, tạo nên một cái nhìn đa chiều về con người trong xã hội khói lửa. Chính sự phức tạp và sâu sắc này đã làm nên vẻ đẹp riêng biệt trong thơ ca của ông.

Mỗi một dân tộc trên thế giới đều có một quá trình lịch sử của riêng mình. Đó là quá trình xây dựng và hình thành các truyền thống văn hóa tốt đẹp, tạo dựng sức mạnh xây dựng và bảo vệ đất nước. Trong lịch sử phát triển, các di sản văn hóa là những giá trị quý báu mà mỗi con người phải ra sức giữ gìn và bảo vệ. Dân tộc Việt Nam ta cũng có rất nhiều di sản văn hóa mà chúng ta trân trọng. Vậy di sản văn hóa là gì? Đó là những tài sản vật chất và tài sản tinh thần chứa đựng nét đẹp mà cha ông nhiều thế hệ đã dày công xây dựng và vun đắp lên. Đó có thể là một làn điệu dân ca hình thành từ lâu đời, hay là một công trình kiến trúc mang dấu ấn của quá khứ... Những di sản văn hóa có mặt ở khắp nơi, muốn giữ gìn và bảo vệ thì cần sự quan tâm của tất cả mọi người. Chúng ta cần phải ra sức gìn giữ và bảo vệ các di sản văn hóa của đất nước, của dân tộc, bởi đây là biểu hiện rõ nhất của lòng yêu nước. Ai yêu quê hương mình mà chẳng yêu những nét đẹp truyền thống, yêu câu hát dân ca, lễ hội của làng quê hay một ngôi chùa, một đình làng xưa cũ, nơi mang trong mình những hơi thở của đời sống bao thế hệ cha ông. Từ đó, ta cũng thấy rằng bảo vệ, giữ gìn di sản văn hóa còn là bảo vệ nền tảng tinh thần của dân tộc. Mà nền tảng tinh thần là linh hồn của dân tộc, là bản sắc văn hóa. Nếu mất đi bản sắc đó tức là mất đi gốc rễ truyền thống, biết lấy gì để vun đắp cho tâm hồn, làm chỗ dựa trước những trào lưu phức tạp trong một thời đại toàn cầu hóa, đòi hỏi con người phải biết giữ bản sắc dân tộc không phai nhòa. Ngoài ra, di sản văn hóa của dân tộc đều có giá trị vô cùng to lớn. Làm tổn thất về di sản văn hóa chính là làm nghèo đất nước, đúng về cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Bởi di sản văn hóa giúp cho đất nước có thêm nguồn thu từ du lịch, di sản văn hóa cũng tạo nên sự hấp dẫn cho mọi vùng đất. Di sản văn hóa còn là sự kết nối các thế hệ con người Việt Nam. Sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại, và tương lai là điều quan trọng để đất nước luôn phát triển bền vững. Trong thời gian vừa quan, việc giữ gìn các di sản văn hóa rất được nhà nước ta quan tâm, nó thể hiện ở các chính sách bảo tồn và phát triển. Chúng ta có thể thấy các công trình kiến trúc xưa cổ được bảo vệ và tu sửa như chùa Một Cột, cụm di tích thành Nội Huế hay khu vườn của ba anh em Tây Sơn ở Bình Định... Những dấu tích vẻ vang của quá khứ còn in dấu trên từng viên gạch, từng cái cây cổ thụ. Mỗi một người Việt Nam đều ý thức rất rõ về tầm quan trọng của việc bảo vệ các di sản văn hóa dân tộc. Bảo vệ nét đẹp văn hóa chính là bảo vệ một phần tâm hồn của mình. Nhưng có một số ít các bạn trẻ còn chưa hiểu rõ giá trị của di sản văn hóa. Hành động vẽ lên di tích hay làm tổn thương các di sản văn hóa vẫn còn đâu đó. Chúng ta cần lên án và chỉ rõ ra những sai trái đó, để di sản văn hóa dân tộc mãi tồn tại theo thời gian. Tuổi trẻ hôm nay cần nhận thức sâu sắc về việc giữ gìn và bảo vệ các di sản văn hóa. Mà trước tiên, chúng ta cần học tập để hiểu được các giá trị văn hóa dân tộc. cách thức bảo tồn những giá trị đó. Ngoài ra, cần tuyên truyền sâu rộng, kiên trì thực hiện những việc làm cụ thể, hữu ích để di sản văn hóa mãi vẹn nguyên giá trị. Di sản văn hóa được hình thành không phải một sớm một chiều, mà trải qua một quãng thời gian lâu dài, khiến cho giá trị trở nên vô cùng to lớn, chứa đựng biết bao vẻ đẹp của tâm hồn dân tộc. Bảo vệ, giữ gìn di sản văn hóa dân tộc chính là bảo vệ bản sắc, tâm hồn dân tộc mà ngàn đời trước, cha ông ta đã dựng xây và bồi đắp thành.

Bài thơ khẳng định rằng cái đẹp không nằm ở sự hào nhoáng bên ngoài, mà nằm ở tâm hồn mộc mạc và bản chất chân phương.

Bài thơ là một lời nhắc khéo léo rằng trong quá trình tiếp nhận cái mới, hiện đại hóa, con người không nên đánh mất những gì thuộc về cội nguồn – những giá trị văn hóa đã làm nên tâm hồn và bản sắc dân tộc Việt Nam.

biện pháp tự từ: ẩm dụ,hoán dụ,nỏi giảm nói tránh

tác dụng:Gợi ra một nỗi tiếc nuối sâu lắng của nhân vật trữ tình khi chứng kiến sự thay đổi nơi người con gái mình yêu – từ chất quê mộc mạc sang kiểu cách thị thành.Thể hiện thái độ nâng niu, trân trọng của nhà thơ đối với vẻ đẹp giản dị của làng quê xưa, đồng thời là lời nhắc nhở về việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.


-Các loại trang phục trong bài thơ: Áo cánh nâu ,Yếm lụa đào, Áo mới, Khăn nhung ,Áo dài, Guốc cao gót

+Áo cánh nâu và yếm lụa đào: Đại diện cho vẻ đẹp mộc mạc, giản dị, thuần hậu của người con gái quê – cái đẹp truyền thống, gần gũi với làng quê Việt Nam

+Áo mới, khăn nhung, áo dài, guốc cao gót: Thể hiện sự thay đổi, trang điểm, làm đẹp theo kiểu thành thị. Những trang phục này tượng trưng cho cái đẹp hiện đại, nhưng trong bài thơ lại được đối chiếu với cái đẹp chân chất xưa kia, nên chúng phần nào cho thấy sự xa lạ, làm phai mờ nét duyên mộc mạc ngày trước

Nhan đềnkhiến em liên tưởng đến hình ảnh người con gái quê mộc mạc, dịu dàng, mang vẻ đẹp tự nhiên không cần tô vẽ. Đồng thời, nó cũng gợi một cảm xúc nhẹ nhàng nhưng đầy tiếc nuối – khi cái “chân quê” ấy dường như đang dần phai nhạt bởi sự đổi thay của thời cuộc, của lối sống mới.